Bên kia, Khương Bân vừa nghe thấy người tới là Hàn Chu tán nhân thì khựng tay lại, đặt cây b.út lông xuống: “Cho hắn vào đi.”
Thương Thanh Yến đưa theo Ngu An Ca trong bộ dạng hộ vệ bấy giờ mới bước vào trong.
Nhìn thấy cách ăn mặc của hai người này, Khương Bân còn có tâm trí trêu chọc: “Hai người các ngươi sao lại mặc đồ trông như mấy tiểu quỷ đi đòi mạng thế này?”
Ngu An Ca kéo dải khăn đen che mặt xuống, nụ cười trên mặt Khương Bân liền tắt ngấm.
Cứ ngỡ là Trúc Ảnh, nào ngờ lại lòi ra một Ngu An Ca.
Ông ta đứng dậy hành lễ với Thương Thanh Yến: “Hóa ra kẻ hôm nay đến gặp ta không phải là Hàn Chu tán nhân, mà là Nam Xuyên Vương và Ngu đại nhân, thật là thất lễ.”
Thương Thanh Yến biết Khương Bân công tư phân minh, lần trước nhờ vả ông ta tới phủ Kinh Triệu giúp đỡ cũng là vì quan trường thối nát, ông ta mới miễn cưỡng đồng ý.
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Lần này phải trái chưa rõ, hắn đã dẫn Ngu An Ca tới tận cửa, rõ ràng là muốn ép ông ta phải chọn phe, tự nhiên khiến Khương Bân không hài lòng.
Thương Thanh Yến nói: “Sư huynh hà tất phải kháng cự như thế, việc quản lý muối ở Giang Nam thối nát không phải chuyện ngày một ngày hai, chẳng lẽ huynh không muốn giải quyết nhanh gọn hay sao?”
Ngu An Ca nghe lời này càng thêm hồ đồ, sao Thương Thanh Yến và vị Ngự sử tóc trắng Khương Bân lại là huynh đệ đồng môn?
Chuyện này đúng là chẳng ai ngờ tới.
Khương Bân đứng thẳng người: “Phải trái đúng sai, ta tự có phán đoán. Vương gia ngài mạo hiểm nhúng tay vào, không sợ rước họa vào thân sao?”
Lời này ngoài mặt thì mỉa mai Thương Thanh Yến lo chuyện bao đồng, nhưng bên trong lại ẩn chứa sự lo lắng cho hắn.
Dẫu sao Nam Xuyên Vương cũng chỉ có thể làm một vị vương gia nhàn tản, lần này đến Giang Nam cũng là để dưỡng bệnh.
Thương Thanh Yến che miệng ho khan hai tiếng, vẻ lo lắng trong mắt Khương Bân càng đậm hơn, ông ta xoay người dời lò sưởi lại gần chỗ Thương Thanh Yến một chút.
Thương Thanh Yến mượn cơ hội này liếc nhìn bàn làm việc, thấy chồng hồ sơ bày biện trên đó, bèn khẳng định: “Chồng hồ sơ dày cộm này chắc là do Cung tri phủ đưa cho huynh rồi.”
Khương Bân đáp: “Chính xác.”
Thương Thanh Yến nói: “Đợi sư huynh xem hết chỗ hồ sơ này, hai ngày đã trôi qua. Đợi sư huynh dựa trên những điểm nghi vấn trong đó để đi bắt giữ hỏi cung đám phạm nhân liên quan, mười ngày nữa lại trôi qua. Đợi sư huynh đi khắp các nơi ở Giang Nam khảo sát tình hình muối, e rằng không có một hai tháng thì không xong việc được.”
Khương Bân nói: “Từ trước đến nay tra án đều như thế cả, chẳng lẽ ai nấy đều phải học theo Ngu đại nhân, gặp chuyện không quyết là cứ bắt người gán tội, tịch thu tài sản g.i.ế.c người diệt khẩu hay sao?”
Lời nói của Khương Bân từ trong ra ngoài đều để lộ sự bất mãn với cách làm việc của Ngu An Ca.
Ngu An Ca không rõ ở kinh thành đã xảy ra chuyện gì, hay là ai đã nói gì khiến Khương Bân hiểu lầm nàng đến mức này, đang định lên tiếng biện bạch vài câu thì nghe Thương Thanh Yến nói: “Huynh hiểu lầm rồi, chuyện gấp phải dùng quyền biến, Ngu công t.ử không phải hạng người lỗ mãng.”
Khương Bân bác lại: “Ngài đúng là biết nói tốt cho người khác đấy.”
Từ khoảnh khắc nhìn thấy Ngu An Ca, Khương Bân đã dự định sẽ nhìn nhận lại vị Tuần muối Ngự sử trẻ tuổi này.
Thương Thanh Yến mà ông ta biết vốn yếu ớt thanh lãnh, lòng cảnh giác cực cao, đêm khuya tới thăm đã là chuyện lạ, lại còn dắt theo một vị Tuần muối Ngự sử đang khiến cả Giang Nam bấn loạn, điều này càng khiến ông ta thấy không thể tin nổi.
Chỉ dựa vào một câu nói của Thương Thanh Yến thì vẫn chưa đủ để ông ta thay đổi cái nhìn.
Thương Thanh Yến nói: “Không phải ta nói tốt cho hắn, mà sự thật chính là như vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Bân nhìn về phía Ngu An Ca vẫn luôn im lặng, người này vận một bộ đồ đen gọn gàng, lúc không nói chuyện thì chẳng thấy sát khí đâu, đứng sau lưng Thương Thanh Yến thậm chí còn có vài phần ý tứ muốn để Thương Thanh Yến ra mặt giúp mình.
Vẻ mặt Khương Bân lộ rõ sự không đồng tình: “Nếu hắn không phải kẻ lỗ mãng thì ta đã chẳng phải nhọc công tới đây rồi.”
Trước đó Ngu An Ca nhờ vào việc đại nghĩa diệt thân, tịch thu phủ Hằng thân vương mà lọt vào mắt xanh của Hoàng Thượng, ngay cả việc lớn như muối ở Giang Nam, Hoàng Thượng cũng giao cho hắn làm, tự nhiên sẽ khiến một số kẻ kiêng dè.
Khương Bân không phủ nhận những lời đồn đại về Ngu An Ca là do có kẻ đứng sau thêm dầu vào lửa.
Nhưng e rằng ngay cả Ngu An Ca cũng không thể phủ nhận, cách làm việc của hắn quá mức tàn độc, quá mức ngang ngược.
Thương Thanh Yến lập tức nắm lấy trọng điểm: “Trong triều bàn tán thế nào?”
Ngu An Ca đang ở đây, Khương Bân không thể trực tiếp nói ra những lời khó nghe trước mặt nàng, bèn bảo: “Người khen kẻ chê đủ cả.”
Thương Thanh Yến nói: “Đã là người khen kẻ chê đủ cả, chi bằng sư huynh nghe ta nói một lời.”
Khương Bân dứt khoát dùng tay bịt tai lại: “Không muốn nghe.”
Chuyện muối ở Giang Nam không giống như vụ án vợ kiện chồng nhỏ bé kia, bất kỳ lời nói thiên vị nào cũng sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của Khương Bân về đại cục, từ đó ảnh hưởng đến cả Giang Nam.
Sự không hợp tác của Khương Bân khiến Thương Thanh Yến vô cùng bất lực: “Được thôi, nhưng sư huynh cũng nên hiểu rõ, vụ án này càng kéo dài thì tình thế Giang Nam càng thêm bất lợi.”
Khương Bân bịt tai không có nghĩa là ông ta không nghe thấy, lúc xem những hồ sơ này cũng không có nghĩa là ông ta không biết việc này không thể trì hoãn.
Khương Bân nói: “Ta sẽ sớm tra rõ mọi chuyện, khuyên ngài mau sớm trở về Nam Xuyên đi, đừng có nhảy vào vũng nước đục này.”
Không đợi hai người nói thêm lời nào, Khương Bân liền hô: “Người đâu, tiễn khách.”
Trước khi tới đây, Ngu An Ca đã nghe Thương Thanh Yến nói Khương Bân không nể tình riêng, nhưng không ngờ ông ta có thể trung lập đến mức này.
Nghe lời ông ta nói thì hai người có quan hệ huynh đệ đồng môn, vậy mà cũng có thể không nói hai lời mà đuổi Thương Thanh Yến ra ngoài.
Ngu An Ca ngồi trên xe ngựa, không khỏi nhíu c.h.ặ.t đôi mày: “Hoàng Thượng sao lại phái ông ta tới đây?”
Cách làm "chỉ hươu bảo ngựa", bắt giữ thương nhân buôn muối của Ngu An Ca tuy không được đường hoàng, nhưng xét cho cùng, nàng đã khiến giá muối ở Giang Nam hiện tại giảm đi rất nhiều, đó là kế sách giúp dân, kẻ đáng phải lo sợ là đám thương nhân bán muối lậu mới đúng.
Điều Ngu An Ca lo lắng là Khương Bân làm việc quá mức cứng nhắc, tỉ mỉ tra xét rõ ràng tuy tốt, nhưng Đại hoàng t.ử chắc chắn sẽ không cho Khương Bân thời gian để bóc tách từng lớp sự thật đâu.
Thương Thanh Yến trông cũng khá phiền muộn: “Ta cũng không ngờ tới.”
Thương Thanh Yến gửi thư cho Tân thái phó chính là ám chỉ Tân thái phó dâng lời lên Hoàng Thượng, ít nhất phái một "người mình" tới đây để hỗ trợ Ngu An Ca điều động binh lính bắt người ở Giang Nam.
Khương Bân khi riêng tư thì đúng là có thể gọi là "người mình", nhưng trong công việc thì ông ta đúng là kẻ thiết diện vô tư số một.
Ngu An Ca thở dài một tiếng nặng nề: “Phản ứng của Đại hoàng t.ử nhanh hơn chúng ta tưởng.”
Thương Thanh Yến nhìn đôi mày nhíu c.h.ặ.t của Ngu An Ca, không khỏi muốn đưa tay giúp nàng vuốt phẳng, nhưng tay vừa giơ lên lại hạ xuống: “Tuy vậy ngươi cũng không cần quá lo lắng, hôm nay sư huynh ta thấy ngươi ở bên cạnh ta, ít nhất ông ta sẽ không còn mang quá nhiều định kiến với ngươi nữa.”
Ngu An Ca nhướng mày: “Nhắc mới nhớ, Vương gia tại sao lại gọi ông ta là sư huynh?”