Thương Thanh Yến im lặng một hồi, sau đó mới nói: “Ta và huynh ấy đều từng nhận được sự chỉ điểm của Vạn Thủy đại sư.”
Ngu An Ca nghe thấy danh xưng này, không kìm được mà nhìn về phía tràng hạt trên cổ tay Thương Thanh Yến.
Nàng từng nghe qua danh tiếng của Vạn Thủy đại sư, đó là một vị thiền sư đức cao vọng trọng, năm xưa vùng Tân Châu xảy ra đại hồng thủy, ngài đã dẫn đầu ba trăm đệ t.ử cửa Phật xuống núi cứu người, dân đói khắp nơi, ngài bèn đem hết của cải trong chùa ra nấu cháo cứu nạn.
Chỉ là thiên tai vô tình, chùa chiền cứu người suy cho cùng cũng có hạn, lại thêm quan tham lộng hành, lương thực cứu tế của triều đình cấp xuống bị ăn chặn đủ bề, cháo trong nồi loãng đến mức soi thấy đáy.
Một vài dân đói tập hợp lại trước cửa phủ quan để đòi lời giải thích, quan lại địa phương không những không mở kho phát lương, trái lại còn vu cho bọn họ ý đồ mưu phản, lệnh cho binh lính triển khai cuộc t.h.ả.m sát giữa những người dân này.
Mắt thấy đôi bên giằng co không dứt, sắp sửa m.á.u chảy thành sông, trong lúc hỗn loạn, chính Vạn Thủy đại sư đã kịp thời xuất hiện, chắn trước mặt dân đói, tuyên bố rằng muốn g.i.ế.c bách tính thì hãy g.i.ế.c ngài trước.
Vạn Thủy đại sư từng giảng kinh cho tiên đế, là thủ tọa thiền sư của chùa Long Hưng, dưới trướng có vô số tín đồ, ngài vừa tới, tất cả dân đói đều quỳ rạp xuống đất, không dám làm loạn nữa, mà đám binh lính kia cũng đều buông đao kiếm, không dám làm hại ngài.
Cuộc tranh chấp này xem chừng đã được giải quyết, nhưng dân đói vẫn nằm trong cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Vạn Thủy đại sư đã ở trước mặt mọi người, cầm d.a.o cắt một miếng thịt trên chân mình, nói rõ rằng Phật tổ cắt thịt nuôi đại bàng, ngài là người cửa Phật, không thể độ hết nỗi khổ của chúng sinh, chỉ hy vọng dùng thân xác này độ được dăm ba người gặp nạn.
Hành động của Vạn Thủy đại sư cuối cùng cũng "làm lay động" quan lại địa phương, đồng ý mở kho phát lương, mới khiến dân đói có được con đường sống.
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Chính vì lẽ đó, Vạn Thủy đại sư được xưng tụng là Phật sống đương thời.
Thương Thanh Yến nói: “Năm mười bốn tuổi, ta rơi vào cảnh khốn đốn, mờ mịt không biết phương hướng cuộc đời, bèn tạm thời quy y cửa Phật để tìm kiếm sự giải thoát.”
Điều Thương Thanh Yến không nói ra là, Thương Thanh Yến năm mười bốn tuổi hoàn toàn không phải là một bậc văn nhân nhã sĩ phong thái nhẹ nhàng như bây giờ.
Hắn cảm thấy cuộc đời xám xịt, cảm thấy vạn sự bất công, cảm thấy thay vì sống lay lắt thì thà c.h.ế.t đi cho xong.
Hắn nhìn thấy giang sơn mà phụ hoàng dốc hết tâm huyết trị vì đang từng bước mục nát. Nhìn thấy những người ủng hộ mình từng người một bị Hoàng Thượng bức hại. Nhìn thấy mẫu hậu năm xưa nay nép bên mình hoàng thúc, cùng Tứ hoàng t.ử cười nói vui vẻ.
Hắn không tìm thấy con đường cho chính mình, mỗi ngày trôi qua trong mơ hồ, giống như kẻ c.h.ế.t đuối cố sức vùng vẫy nhưng vẫn cứ chìm nghỉm xuống tận đáy.
Vị đại thần cuối cùng tình nguyện dâng tấu vì hắn, khuyên gián Hoàng Thượng trả lại quyền chính, là Môn hạ Thị trung Hoàng Lệnh, đã bị xử t.ử lăng trì tại chợ phiên.
Hoàng Thượng sai người đưa hắn tới xem hành hình.
Máu tươi chảy đầy đất, bách tính reo hò nhảy múa, chỉ tưởng kẻ c.h.ế.t là một tên gian thần nịnh hót.
Ánh nắng buổi chiều rất rực rỡ, hắn đắm mình trong nắng mà toàn thân lạnh toát.
Những người thuộc phe Thái t.ử năm xưa từng người một thở dài sườn sượt, trong mắt đầy vẻ thoái lui: “Chủ t.ử, bỏ đi thôi.”
Thương Thanh Yến nhìn từng gương mặt của bọn họ, không biết mình nên tỏ ra dáng vẻ thế nào.
Đau đớn khóc lóc, lòng dạ nguội lạnh, hay là khổ sở van nài?
Cuối cùng, hắn chỉ có thể nói một câu: “Một triều thiên t.ử một triều thần, các ngươi đã tận lực rồi, đi hết đi.”
Đám chim ch.óc tản mát sạch sành sanh, phượng non nhỏ lệ kêu thương, chung quy cũng chẳng ích gì.
Hắn muốn kéo tất cả mọi người xuống địa ngục, để bọn họ cũng giống như mình, sống không được mà c.h.ế.t cũng không xong.
Tiếc rằng hắn đơn thương độc mã, giống như cánh bèo tấm trên mặt nước, bất kỳ một ngọn sóng nhỏ nào cũng có thể đ.á.n.h nát hắn, dốc hết toàn lực mà đến đầu cũng không ngẩng lên nổi.
Hắn không làm hại được bất kỳ ai, chỉ có thể lặng lẽ tự làm đau chính mình.
Hắn khóc nức nở trong đêm mưa, tiếng mưa sẽ che lấp mọi động tĩnh.
Hắn một mình chạy đôn chạy đáo giữa rừng núi, vực thẳm ngay sát trước mắt, chỉ cần bước thêm một bước nữa là có thể được giải thoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chính Vạn Thủy đại sư đã từ phía sau nắm lấy tay hắn, dắt hắn vào trong chùa.
Bên tai tiếng phạn văng vẳng không dứt, Vạn Thủy đại sư nói: “Thiện có thiện quả, ác có ác quả.”
Thương Thanh Yến năm mười bốn tuổi nói: “Vậy tại sao kẻ làm ác lại chễm chệ trên đài cao, kẻ hành nghĩa lại c.h.ế.t t.h.ả.m?”
Vạn Thủy đại sư nói: “Không phải không báo, mà là thời thần chưa tới.”
Thương Thanh Yến năm mười bốn tuổi bướng bỉnh: “Quả báo đến muộn màng thì còn tính là quả báo gì?”
Vạn Thủy đại sư nói: “Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng. Thí chủ, ngươi chấp tướng rồi.”
Một bàn tay bỗng nhiên áp lên mắt Thương Thanh Yến, Thương Thanh Yến rủ mắt nhìn xuống, không phải Vạn Thủy đại sư, mà là Ngu An Ca.
Giọng nói của Ngu An Ca rất nhẹ, nàng sợ làm kinh động đến người này: “Ta thấy ngài dường như đang khóc.”
Thương Thanh Yến cười bảo: “Ta chẳng có nước mắt, sao có thể là đang khóc được?”
Đầu ngón tay Ngu An Ca lau qua khóe mắt Thương Thanh Yến, quả nhiên không thấy lệ nóng.
Ngu An Ca nhận ra hành động của mình quá đường đột, định thu tay về thì lại bị Thương Thanh Yến nắm c.h.ặ.t lấy: “Vạn Thủy đại sư nói chấp niệm của ta quá sâu, thiếu mất tuệ căn.”
Ngu An Ca không hiểu Phật pháp, chỉ có một bộ quy tắc xử thế của riêng mình: “Ta không tin thiện ác tự có quả, chỉ tin người định thắng thiên. Kẻ nào nợ ta, nhất định phải bắt hắn trả lại gấp trăm ngàn lần.”
Ánh mắt Thương Thanh Yến cong cong: “Xem ra Ngu công t.ử cũng giống như ta, đều không có tuệ căn.”
Ngu An Ca nói: “Tượng Phật uy nghiêm từ bi, nhưng ngài không bước xuống tòa sen được. Kiếp này, ta chỉ tin vào lệ quỷ đòi mạng.”
Thương Thanh Yến u uất thở dài: “Sự cứu rỗi mà ta chưa tìm thấy trên người Phật tổ, lại tìm thấy được trên người lệ quỷ.”
Ngu An Ca lặng lẽ rút tay ra, hỏi: “Vậy còn Khương ngự sử? Xuất thân như ông ta, tại sao lại quy y cửa Phật?”
Thương Thanh Yến đáp: “Ông ta ôm hoài bão lớn, hiềm nỗi sinh không gặp thời, dòng đời ngày một đi xuống, lòng người không còn như xưa, ông ta nhìn thấu tất cả nhưng lại bất lực không thể xoay chuyển.”
“Nghe nói tháng đầu tiên ông ta vào triều làm quan, vì chứng kiến vô số vụ án oan sai khiếu nại không thành mà tóc trắng xóa cả đầu. Nếu ông ta không phải là con cháu nhà họ Khương, trong tay có thẻ sắt chữ đỏ, chỉ sợ đã sớm c.h.ế.t trong cuộc đấu đá chốn quan trường rồi.”
Nghe Thương Thanh Yến nói tới đây, Ngu An Ca có chút động lòng: “Mọi người đều đục mình ta trong, mọi người đều say mình ta tỉnh, đó mới là điều đau khổ nhất.”
Thương Thanh Yến nói: “Phải, ba năm ông ta từ quan về chịu tang, đã bái dưới trướng Vạn Thủy đại sư, ngày ngày lắng nghe tiếng phạn, ý đồ dùng Phật pháp vô biên để tự độ chính mình. Tiếc rằng ông ta cạo sạch tóc đi, lúc mọc lại vẫn là mái đầu trắng xóa.”
Nói đến đây, Thương Thanh Yến tự giễu cười một tiếng: “Vạn Thủy đại sư cũng nói ông ta không có tuệ căn, coi trọng phải trái đúng sai quá mức, nhưng vạn sự trên đời vốn chẳng phải chỉ có hai màu đen trắng.”
Ngu An Ca trái lại có thể nhìn ra được đôi chút, Khương Bân quả thực là một chút tình riêng cũng không màng, khiến nàng có phần đau đầu.
Thương Thanh Yến nói: “Trước kia Vạn Thủy đại sư giảng kinh, hai chúng ta đều bị đuổi ra ngoài cửa. Cho nên tuy ta và ông ta xưng hô huynh đệ đồng môn, nhưng Vạn Thủy đại sư chưa bao giờ để hai chúng ta gọi ngài là sư phụ. Sau này...”
Thương Thanh Yến lại trở nên kín kẽ: “Sau này, Vạn Thủy đại sư không chịu gặp ta nữa, nói rằng ta sẽ làm ô uế chốn cửa Phật trang nghiêm.”
Thương Thanh Yến nhìn về phía tràng hạt trên cổ tay, gương mặt lộ ra nụ cười nhạt nhẽo.
Chuỗi tràng hạt này là do Vạn Thủy đại sư tặng, khuyên hắn buông bỏ sát tâm, dừng ác hướng thiện.
Chung quy là hắn không thể thấu suốt, không thể buông bỏ, thiếu mất tuệ căn.
Lời này của Vạn Thủy đại sư nói ra quá nặng nề, Ngu An Ca muốn hỏi tại sao, nhưng ngẩng đầu nhìn gương mặt Thương Thanh Yến giữa màn đêm u tối uy nghiêm, mang theo hơi lạnh thấu xương.
Lo rằng lại chạm vào chuyện đau lòng của Thương Thanh Yến, Ngu An Ca không hỏi gặng thêm mà quay lại chủ đề trước đó: “Khương ngự sử thật là cứng nhắc, ngay cả lời của ngài cũng không nghe, nhất quyết đòi tra lại từ đầu, nếu làm chậm trễ thời gian thì phải làm sao bây giờ?”
Thương Thanh Yến xoay xoay chuỗi tràng hạt trong tay, khẽ cười một tiếng: “Ai bảo ông ta cứng nhắc không biết điều chứ?”