Ngọn Lửa Không Bao Giờ Tắt

Chương 5



Tàn tích căn nhà cháy đen cùng xác cha mẹ bị thiêu rụi là thứ đang chờ đợi hắn nơi quê cũ. Ánh đèn từng chiếu sáng đường về đã tắt, chí lớn hóa không, ngọc sáng phủ bụi. Hỏi sao hắn không hận cho được?

Lúc tới nơi, hắn đã cuộn tròn trên chiếu cỏ, ba ngày không uống giọt nước nào. Ta tìm đại phu kê đơn bốc thuốc, sắc xong đặt trước mặt hắn. Hắn chỉ liếc qua rồi ngoảnh mặt đi.

“Tẩu tử không cần phí công, ta đã là phế nhân, cứu sống cũng vô ích.”

Hắn bướng bỉnh, muốn cạn kiệt chút hơi tàn cuối cùng.

“Chiến trường ngoài kia xác chất như núi, máu nhuộm thành sông. Nếu ngươi cứ lặng lẽ chết bệnh ở đây, cũng chỉ là thêm một hồn oan mà thôi. Ngươi giúp Trương đại ca an bài hậu sự, lo toan cho tang lễ, ấy cũng là một cách báo quốc. Loạn thế rồi sẽ qua, dựng lại giang sơn, cảm hóa lòng người, cần chính là những người như công tử. Có người ra tiền tuyến chém giết, cũng cần người ở hậu phương giữ vững. Ai làm việc nấy, chẳng có gì hổ thẹn. Công tử tuyệt đối không được xem thường chính mình.”

Hắn từ ngạc nhiên ngẩng lên, đôi mắt chạm vào ánh mắt chân thành từ ta.

“Sống đi. Phải sống thật tốt. Mang theo hy vọng của Trương đại ca và bao người ngã xuống mà sống thật tốt, như vậy mới không uổng họ liều mạng giữa sa trường.”

Ta lại bưng bát thuốc ấm đặt trước mặt hắn. Sau một hồi im lặng, hắn cuối cùng cũng đưa tay ra nhận lấy.

Lần nữa gặp lại Thẩm Diệp Hoa là ở tư thục trong thôn. Hắn lưng thẳng tắp, chân mày giãn rộng, cả người như đã thay da đổi thịt. Bức tường trong tư thục được quét lại vôi trắng, hắn gom đám trẻ trong thôn đến học chung, không có giấy bút, chỉ dùng than củi cháy dở, từng nét từng nét dạy bọn nhỏ đọc chữ “thiên”, “địa”, “nhân”, “nhật”, “nguyệt”, “điền”.

Ngày tháng được lấp đầy bằng những việc vụn vặt bận rộn, vậy mà ta vẫn không kìm được, cứ đi đường tắt để lén nhìn về phía tư thục. Đối với ta, nơi ấy chẳng phải cảnh vật tầm thường. Bóng lưng thẳng như tùng của Thẩm Diệp Hoa, là khung cửa sổ ta giấu kỹ giữa tiếng ồn ào của gạo dầu muối lửa.

Hôm ấy hắn bỗng quay đầu lại, ánh mắt cong cong mang theo ý cười, nhìn thẳng về phía ta. Giây phút bốn mắt giao nhau, giữa ta và hắn như có một thứ gì đó âm thầm vỡ tung. Ta gọi đó là hy vọng. Người sống ở đời, phải có chút hy vọng mới sống tiếp được.

Gần sang năm thứ tư rồi, Hách Viễn vẫn bặt vô âm tín. Những chiến hữu cùng hắn ra trận, kẻ thì được khiêng về bằng thi thể, người thì nhắn về vài lời cuối. Bà mẫu vẫn nhất mực tin rằng: không có tin tức, chính là tin tốt nhất.

Từ trấn trở về sau khi bán đồ thêu, cha chồng lại làm bẩn chăn gối. Ta kéo thân mình mệt rũ ra bờ sông giặt sạch. Không ngờ từ đâu xuất hiện một lão già mặt mũi dê xồm, kéo ta lôi vào ruộng ngô. Trong lòng vừa hổ thẹn vừa giận dữ, hận không thể vớ lấy tảng đá mà đập nát đầu lão. Nhưng dưới đất không có đá, chỉ có những lá ngô sắc lẹm quệt ngang mặt, lẫn trong đó là tiếng ta nghẹn ngào cầu cứu.

“Đại ca, xin ngươi tha cho ta… Ta có tiền! Ta đưa tiền cho ngươi được không!”

Hắn khinh miệt nhổ một bãi nước bọt.

“Có tiền cũng không mua được một khắc hoan lạc! Ai biết được ngày nào ta chết, chi bằng giờ vui sướng một trận cho đã!”