Ngọn Lửa Không Bao Giờ Tắt

Chương 6



Ta vẫn đang vùng vẫy tìm cách thoát thân, thì trong rừng lá ngô lởm chởm, một bóng dáng quen thuộc bước tới. Thẩm Diệp Hoa cầm cây gậy gỗ to, vừa vung tay liền quật mạnh xuống lưng lão già kia. Tên khốn rú lên một tiếng, lảo đảo đổ gục xuống đất. Hắn đưa tay ra cho ta:

“Mau! Chạy!”

Chúng ta cùng nhau băng qua đồng ruộng rừng cây, bên tai chỉ còn tiếng gió vù vù và hơi thở hỗn hển của cả hai.

“Giờ này sao công tử lại ở đây?”

“Ta biết mỗi chiều muộn ngươi đều ra sông múc nước hoặc giặt đồ, thời buổi loạn lạc thế này, ta không yên tâm.”

Ánh mắt ta luôn lặng lẽ dõi theo bóng lưng hắn, thì sự quan tâm của hắn cũng hóa thành ánh sao lặng lẽ soi rọi sau lưng ta. Bàn tay hắn ấm như mặt trời buổi sớm, khiến ta chẳng nỡ buông rời. Khoảnh khắc ấy thầm nghĩ: nếu con đường này không có điểm cuối, cứ chạy mãi như thế thì hay biết mấy.

Về đến nhà thì trời đã tối đen. Bà mẫu oán trách ta về muộn, vừa nhóm lửa đun nước vừa càu nhàu mắng nhiếc:

“Sao không chờ đến nửa đêm mới vác xác về? Biết trong nhà còn hai cái mạng sống đang thoi thóp không?”

“Ta còn tưởng ngươi té sông chết làm mồi cho thủy quái rồi cơ! Giặt có mấy cái áo mà lề mề tới trời tối mịt, không biết còn tưởng ngươi ra ngoài mèo mả gà đồng!”

Ta đói đến mức bụng sắp dán vào lưng, chẳng muốn cãi lại nửa câu. Thế nhưng bà vẫn chưa buông tha:

“Nhìn cái mặt ngươi kìa, chết trôi rồi à? Hách Viễn còn sống nhăn răng ngoài kia, ngươi lại ra vẻ tang thương cho ai xem?”

Đợi bà mắng đủ, ta vào bếp chuẩn bị nấu chút gì đó. Mở nắp nồi ra, bên trong là nước nóng đang sôi, có đặt một vỉ tre, trên vỉ đặt mấy chiếc bánh rau, bên cạnh còn có một bát lớn cháo gạo lứt.

Giọng bà mẫu từ trong phòng vọng ra:

“Ăn xong thì đi ngủ ngay, đừng lượn qua lượn lại trước mặt ta, nhìn ngươi là ta thấy bực.”

Bà mẫu vĩnh viễn là như thế: vừa dúi cho ta một nhát băng giá vào tim, lại dội thêm một gáo nước ấm lên người. Còn ta, như chiếc lá bị gió vần vũ, rơi chẳng nổi, bay chẳng xong — mệt mỏi đến kiệt sức.

Bà mẫu như một con chó săn tinh ranh, lập tức đánh hơi được những thay đổi mơ hồ giữa ta và Thẩm Diệp Hoa.

Lần đầu tiên, bà ra tay tàn nhẫn đánh ta một trận:

“Đừng tưởng ta không nhìn ra mấy cái tâm tư ti tiện trong đầu ngươi! Con trai ta còn chưa chết mà ngươi đã gấp gáp dan díu với gã đàn ông khác, ngươi còn biết xấu hổ là gì không! Ngươi là thê tử mà Viễn nhi bỏ bạc ra cưới về, là để nối dõi tông đường cho Hách gia. Ngươi vô dụng, chẳng giữ nổi huyết mạch, giờ lại còn dám lòng dạ không yên, muốn trèo tường ăn trái cấm. Ngươi thật hèn hạ! Ngươi tưởng cả nhà này chết sạch rồi thì ngươi có thể đi tìm kẻ khác ư? Ta nói cho ngươi biết, đừng hòng! Ngươi sống là người Hách gia, chết cũng phải là quỷ Hách gia. Dù ta có chết, cũng phải lôi ngươi xuống địa ngục cùng gặp Viễn nhi!”

Ta ngoan ngoãn nhận hết những lời mắng nhiếc cay độc ấy, trong lòng dâng lên một nỗi nhục nhã, bởi ta biết bà không nói sai.

Ta đã có tâm tư bất chính.

Mỗi lần có thư từ tiền tuyến chuyển về, ta đều mong được nghe một chút tin tức về Hách Viễn. Dù hắn có bị thương hay tàn phế, chỉ cần còn sống, ta vẫn có thể tiếp tục chờ đợi giữa những tháng ngày vô định này.

Nhưng lại chẳng có lấy một mảnh tin.