Người Lỡ Hẹn Xin Trả Phong Nguyệt

Chương 3



Ta vội vàng gọi hắn lại: “Kia… chờ một chút.”

 

Hắn quay đầu, trên mặt đầy vẻ nghi hoặc, còn Quận chúa An Ninh bên cạnh thì đã sớm mất kiên nhẫn.

 

“Tiện phụ thối tha, ngươi còn muốn gì nữa?”

 

Ta đưa tờ khế ước bán thân cho hắn.

 

“Này… trả lại cho ngươi, ngươi để quên rồi.”

 

Quận chúa An Ninh vội vàng đoạt lấy khế ước bán thân từ tay ta.

 

Nàng trao nó cho Phó Vân Tịch, người vẫn đang mang vẻ nửa tin nửa ngờ.

 

Đến khi hắn nhìn rõ nét chữ trên giấy,

 

Đôi mày thanh tú của hắn mới chậm rãi giãn ra.

 

Rồi ngay trước mắt ta, hắn xé tờ khế ước ấy thành từng mảnh vụn.

 

“Ta nay đã là thân thanh bạch, tờ khế này đối với ta chẳng còn tác dụng gì.”

 

Ta ngơ ngẩn nhìn những mảnh giấy nhỏ bay tán loạn giữa không trung.

 

Phó Vân Tịch lúc này mới đổi giọng:

 

“Ngươi lặn lội đường xa đến đây, hẳn cũng vất vả rồi. Mau trở về đi, chúng ta cũng phải lên đường.”

 

Đó là lần đầu tiên hắn dùng giọng ôn hòa như vậy để nói với ta.

 

Khi hắn xoay người, ta lại vội gọi với theo:

 

“Chờ một chút.”

 

Hắn dừng bước: “Còn chuyện gì nữa?”

 

Ta xoa xoa tay, ngập ngừng một hồi mới nói: “Mua ngươi… tốn hết năm lượng bạc đó.”

 

Hắn thoáng sững ra, sau đó giọng điệu vẫn bình thản như cũ, quay sang nói với An Ninh quận chúa: “An Ninh, đưa nàng ta năm lượng vàng.”

 

Quận chúa An Ninh đầy vẻ khinh thường, móc từ trong túi thơm ra một thỏi vàng.

 

Nàng ném thỏi vàng ấy xuống trước mặt ta.

 

Ta cúi người nhặt lên, đúng lúc xe ngựa lăn bánh ngang qua bên cạnh.

 

Phó Vân Tịch vén rèm xe lên, nói vọng ra một câu:

 

“Giang Minh Nguyệt, với thân phận của ngươi, gả cho một đồ tể là thích hợp nhất.”

 

“Những thứ khác, chớ nên vọng tưởng thêm nữa.”

 

Đó là lần đầu tiên hắn gọi tên ta.

 

Lời hắn vừa dứt, trong xe liền vang lên tiếng cười khinh miệt của An Ninh quận chúa.

 

“Nghe rõ chưa, tiện phụ thối tha? Đừng mơ tưởng chuyện trèo cao nữa.”

 

“Loại người như ngươi, làm sao trèo nổi?”

 

Nàng lại lầm rồi.

 

Ta muốn Phó Vân Tịch làm tướng công, vốn chẳng phải vì ham vinh hoa phú quý.

 

Bởi khi ta mua hắn về, hắn chỉ là một tội nô bị xử trọng hình.

 

Ta thích hắn, chẳng qua chỉ vì hắn có một gương mặt rất dễ nhìn.

 

Nhưng mà, dung mạo dù đẹp đến đâu,

 

Một người cao cao tại thượng như hắn,

 

Cũng sẽ chẳng bao giờ chịu cúi đầu nhìn thẳng vào một kẻ quê mùa như ta.

 

Xe ngựa lạch cạch rời xa dần.

 

Ta đứng yên tại chỗ rất lâu, mãi đến khi chẳng còn nhìn thấy bóng rèm xe phía sau,

 

Ta mới chậm rãi kéo lê đôi chân đã mỏi nhừ mà quay về.

 

Vừa rẽ vào đầu hẻm, ta liền trông thấy mẫu thân đứng đợi trước cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta nghĩ, phen này nhất định sẽ bị mắng một trận.

 

Bởi sáng nay lúc ra khỏi nhà, ta còn chưa kịp nói với người một lời.

 

Lại còn chưa xay xong mẻ đậu để làm đậu phụ.

 

Thế nhưng mẫu thân chẳng mắng ta câu nào.

 

Người chỉ thở dài một tiếng, rồi nói: “Trong bếp còn phần cơm, mẹ để dành cho con rồi.”

 

Thái độ dịu dàng ấy của người, ngược lại khiến ta hổ thẹn vô cùng.

 

Bởi mẫu thân ta thường dặn đi dặn lại: “Minh Nguyệt à, đừng học theo mẹ. Chọn phu quân, nhất định đừng chỉ nhìn mặt.”

 

“Phải chọn người có lưng vai vững chãi, có thể gánh vác được gia sự.”

 

Người nói vậy không phải vì phụ thân ta, một người có dung mạo tuấn tú, từng phụ bạc bà.

 

Mà là bởi vì sau khi ta chào đời chưa được bao lâu, phụ thân dù đẹp đến đâu cũng vì thân thể yếu ớt mà sớm qua đời.

 

Ngày ta mua Phó Vân Tịch, mẫu thân đã đưa cho ta năm lượng bạc.

 

Trước lúc đi, người còn căn dặn rõ ràng từng câu từng chữ:

 

“Hai lượng mua người, hai lượng mua lừa, một lượng mua đậu.”

 

“Người nhất định phải chọn kẻ thân thể khỏe mạnh, đừng vì dung mạo mà mê mẩn đầu óc.”

 

Nhưng ta đã phụ lòng tin của bà.

 

Năm lượng bạc ấy, ta dồn hết để mua lấy một Phó Vân Tịch trắng trẻo, mảnh mai.

 

May mà ta sờ sờ cục vàng cứng trong tay áo.

 

Năm lượng bạc đổi lấy năm lượng vàng, nghĩ kỹ thì cũng chẳng tính là thiệt thòi.

 

Từ sau khi Phó Vân Tịch rời đi, việc xay đậu liền rơi xuống vai ta.

 

Con lừa trong nhà cũng được nhàn rỗi nằm nghỉ.

 

Con lừa ấy vốn là ta mua về để cho Phó Vân Tịch dùng.

 

Bởi sức lực của ta vốn lớn, đẩy cối đá một canh giờ cũng không thấy mệt.

 

Với loại thể lực như ta, thật ra chẳng cần dùng tới lừa.

 

Trước khi hắn đến, cối xay trong nhà đều do một mình ta tự tay đẩy.

 

Sau khi hắn đến, cối xay quay chậm đến mức như rùa bò.

 

Ta từng nói với hắn: “Để ta làm thay.”

 

Nhưng vì hắn không muốn làm tướng công của ta, nên nhất quyết giành việc ấy về mình.

 

Kỳ thực, hắn đã nghĩ oan cho ta rồi.

 

Ta thật lòng mong hắn cưới ta làm vợ.

 

Ta không phải loại người như lời Quận chúa An Ninh nói, thừa lúc người khác nguy khốn mà chen vào.

 

Ta chỉ luôn tìm cách khuyên giải hắn, chưa từng thật sự ép buộc.

 

Ta không nỡ nhìn đôi tay đẹp đẽ ấy của hắn bị cối đá mài mòn đến biến dạng.

 

Bởi vậy, ta mới lấy tiền riêng ra mua con lừa ấy.

 

Nay người đã đi rồi, con lừa cũng chẳng còn hữu dụng như trước.

 

Mẫu thân ta cứ tưởng sau khi hắn rời khỏi, ta sẽ u sầu ủ rũ, ngày ngày mất hồn mất vía.

 

Nhưng ta không như vậy.

 

Ta vẫn giống như thuở chưa gặp hắn, ngày ngày chăm chỉ làm việc.

 

Thậm chí còn siêng năng hơn trước kia.

 

Khi xưa, mỗi buổi sáng ta chỉ làm được hai khuôn đậu phụ.

 

Hắn đi rồi, một buổi sáng ta có thể làm được ba khuôn rưỡi.