Nguyện Ta Như Sao, Chàng Như Trăng

Chương 10



Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, cầm b.út đẹp đến mức khiến người ta nảy sinh ý nghĩ phạm tội.

 

Đối tác của ta, nhan sắc cũng góp vốn, bảo đảm lời không lỗ.

 

Bỗng nhiên, đầu b.út hắn dừng lại, ngước mắt nhìn ta, ánh nhìn sâu thẳm.

 

“Điều khoản này nàng viết: sau khi thành thân vẫn ở riêng phòng, không can thiệp chuyện riêng, không được cưỡng ép tình cảm?”

 

Tim ta thắt lại, lập tức ngồi thẳng, nghiêm túc bịa chuyện:

 

“Chính là vậy. Chúng ta là đối tác sự nghiệp, tình cảm hao tổn thân thể, hao tiền, hao tâm thái, không cần thiết. Trước mặt người ngoài là phu thê thể diện, sau lưng ai bận việc nấy.”

 

Ta nói đầy chính nghĩa, trong lòng lại gào thét.

 

Ở riêng phòng là giới hạn cuối! Nếu không nửa đêm ta lén nhìn hắn ngủ bị bắt quả tang, mặt mũi ta biết để đâu!

 

Tạ Úy trầm mặc một lúc.

 

“Nàng thật sự không muốn ở cùng ta như vậy?”

 

Tim ta hụt một nhịp, nhưng trên mặt không hề lộ ra, tiếp tục giảng đạo lý làm ăn:

 

“Không phải. Ở cùng một phủ, khác phòng ngủ, mới là mô hình hợp tác tối ưu. Vừa có thể mỗi ngày bàn việc đối sổ, vừa giữ được riêng tư, tránh tiêu hao cảm xúc, nâng cao hiệu suất kiếm tiền.”

 

Tạ Úy nhìn ta, bỗng nhiên thản nhiên ném ra một câu:

 

“Khế ước không cần sửa. Nhưng nếu đêm đối sổ muộn, ta giữ nàng lại nghỉ ở chính viện, không tính là vi phạm.”

 

Ta: ?

 

Cái này gọi là điều khoản gì? Đây gọi là đặc quyền kiểu lỗ hổng!

 

Trong đầu ta tính toán điên cuồng…

 

Có thể nhìn trai đẹp nhiều hơn → lời.

 

Có thể ngắm gần eo thon vai rộng → lời to.

 

Lại không phá vỡ thiết lập không yêu đương chỉ kiếm tiền của ta → lời đậm.

 

Ta lập tức gật đầu, cười như gian thương chiếm được món hời lớn:

 

“Hợp lý! Thuận tiện cho việc bàn việc khẩn cấp, điều này đặt rất hay!”

 

Ý cười nơi đáy mắt Tạ Úy cuối cùng không giấu được nữa.

 

Như băng tuyết tan ra thành nước xuân, lấp lánh sinh quang.

 

27

 

Rất lâu sau, hắn khép sổ lại, đặt b.út son bên cạnh nghiên mực.

 

Ngoài cửa sổ, hoàng hôn dần buông, tia nắng cuối cùng xiên xiên chiếu vào. 

 

Rơi lên chén trà bên tay hắn, làn khói trắng lượn lờ, làm mờ đi nửa bên hàng mày của hắn.

 

“Không có vấn đề. Ba ngày sau, mọi việc tiến hành theo kế hoạch.”

 

Ta đứng dậy, ôm bản hiệp nghị cuối cùng đã ký tên của hai người.

 

Đã đến lúc phải đi.

 

Nhưng chân lại như mọc rễ.

 

Tạ Úy cũng đứng lên, bước đến trước mặt ta. Hôm nay trên người hắn là mùi tùng mặc nhàn nhạt.

 

Hắn bỗng giơ tay.

 

Hô hấp ta chợt ngưng lại.

 

Nhưng bàn tay với khớp xương rõ ràng ấy chỉ lướt qua vai ta, lấy xuống chiếc áo choàng dệt kim đặt trên bình phong.

 

“Gió nổi rồi, khoác vào rồi hẵng đi.”

 

Ta nhận lấy, trên áo choàng còn lưu lại nhiệt độ cơ thể hắn, ấm áp bao lấy người.

 

Đi đến cửa, ta không nhịn được quay đầu lại.

 

Tạ Úy vẫn đứng nguyên chỗ, nửa thân chìm trong bóng tối.

 

“Cố Minh Vi.” hắn bỗng gọi.

 

“Ừm?”

 

“Lúc nãy nàng nói, tình cảm hao tổn thân thể, hao tiền, hao tâm thái.”

 

Hắn dừng lại, giọng nói hòa vào màn đêm đang dày lên:

 

“Vậy nếu…”

 

Lời còn chưa dứt, bên ngoài thư phòng bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

 

Thân vệ ở ngoài cửa thấp giọng bẩm báo:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Đại nhân, trong cung có người tới, mời ngài lập tức vào cung nghị sự.”

 

Ánh sáng nhỏ trong mắt Tạ Úy chợt tắt.

 

Khôi phục lại thành hồ sâu lạnh lẽo không thấy đáy như thường ngày.

 

Hắn nhìn ta một cái, không nói hết câu kia.

 

Chỉ đưa tay chỉnh lại vạt áo, sải bước ra ngoài.

 

Lúc đi ngang qua ta, hắn khẽ dừng lại, thấp giọng nói một câu:

 

“Vậy thì đợi đến ngày đại hôn.”

 

Ta ôm chiếc áo choàng còn vương hơi ấm, đứng ngây tại chỗ.

 

Lời hắn như viên đá ném vào mặt hồ trong tim ta, gợn lên từng vòng sóng.

 

Liễu Nguyệt xách đèn l.ồ.ng từ sau bức bình phong chạy tới:

 

“Tiểu thư? Về phủ chứ?”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta hít sâu một hơi, kéo c.h.ặ.t áo choàng hơn một chút.

 

“Về. Ngày mai còn phải kiểm kê nốt đợt của hồi môn cuối cùng.”

 

Ta biết, có vài thứ, đã lặng lẽ vượt qua ranh giới của đối tác.

 

Chỉ là cả hai chúng ta, đều cố chấp không muốn là người thừa nhận trước mà thôi.

 

28

 

Chớp mắt đã đến ngày đại hôn.

 

Kinh thành vạn người đổ ra đường, xác pháo trải đầy mặt đất.

 

Tạ Úy đích thân đến đón dâu, một thân hỉ phục đỏ rực. 

 

Sự lạnh lẽo thường ngày được bộ hồng y tôn lên, vừa sắc bén lại vừa kinh diễm. 

 

Hắn chỉ đứng đó thôi, cả con phố dường như đều gom hết ánh sáng về một mình hắn.

 

Ta vén nhẹ rèm kiệu nhìn ra, chỉ liếc một cái, nội tâm lập tức mất kiểm soát.

 

Trời ơi.

 

Hỉ phục này tuyệt quá.

 

Vai cũng tuyệt quá.

 

Eo cũng tuyệt quá.

 

Ta hết từ để tả rồi!

 

Thân hình cao thẳng vốn luôn bị bọc trong sắc huyền hoặc xanh thẫm, nay được màu đỏ rực này tôn lên, sắc bén đến gần như yêu dị. 

 

Hoa văn kỳ lân thêu chỉ vàng theo từng cử động của hắn mà lưu chuyển biến ảo. 

 

Vai rộng eo thon, bị lớp vải ôm sát mà lộ rõ ràng.

 

Khi hắn rũ mắt nhìn ta, chút lạnh lẽo quen thuộc nơi đuôi mắt cũng hóa thành một nét diễm lệ.

 

Hô hấp ta khựng lại trong một thoáng.

 

Ngoài mặt vẫn đoan trang dịu dàng, quy củ hành lễ, toàn bộ đều làm theo khuôn mẫu tiểu thư khuê các.

 

Giữ vững! Cố Minh Vi!

 

Đây là nhan sắc trọn đời của ngươi! Là mặt tiền đỉnh cấp mà ngươi đã đầu tư trọng kim!

 

Hít vào, thở ra, giữ vững nụ cười chuyên nghiệp của đối tác!

 

Trên yến tiệc, bách quan nâng chén, ai nấy đều chúc mừng hai chúng ta.

 

“Tạ đại nhân và phu nhân quả là trời sinh một cặp!”

 

“Có phu nhân quản, cuối cùng Tạ đại nhân cũng có người giữ lại rồi!”

 

Tiếng chén va nhau lanh lảnh dễ nghe, ta cười đến mức vừa vặn.

 

Ai giữ ai còn chưa chắc đâu.

 

Cuối cùng cũng chịu đựng đến lúc khách khứa tản hết, trong phòng tân hôn chỉ còn lại hai chúng ta.

 

Trong không khí phảng phất mùi rượu hợp cẩn nồng đậm.

 

“Phu nhân.”

 

Khóe môi hắn dường như khẽ cong lên, đưa rượu hợp cẩn tới.

 

Rượu cay nồng, trôi qua cổ họng, đốt lên một vùng nóng rực.

 

Trong khoảnh khắc đầu ngón tay chạm nhau, đầu ngón tay hắn như có như không ấn nhẹ lên mu bàn tay ta. Hơi lạnh mỏng manh, khiến toàn thân dấy lên một trận run rẩy tinh tế.