Trong thư chỉ có một dòng chữ, hẹn gặp đổi sang một thư phường bí mật dưới danh nghĩa của hắn.
Sáng sớm hôm sau, ta dẫn theo Liễu Nguyệt mò đến con hẻm vắng phía tây thành.
Mặt tiền thư phường không lớn, Tạ Úy ngồi sau chiếc bàn gỗ t.ử đàn ở chính giữa.
Một thân thường phục đen huyền, trong tay chậm rãi lau một thanh chủy thủ.
Bên cạnh hắn là một lão giả để râu dê, ánh mắt như đèn soi.
Ta không hề hoảng, trực tiếp đi tới ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Từ trong tay áo lấy ra một chiếc bàn tính nhỏ nạm vàng khảm ngọc.
“Hai vị không cần nghiêm túc như vậy, chúng ta chỉ là bàn chuyện hợp tác làm ăn, huynh đệ ruột cũng phải tính toán rõ ràng, nói trước điều khó nghe, sau này mới dễ cùng làm việc.”
Tạ Úy đang lau d.a.o khựng lại, trực tiếp từ trong tay áo đẩy ra một bản điều khoản.
Ta mở ra xem, khá lắm, đúng là hiệp ước bất bình đẳng.
Điều khoản khắc nghiệt đến mức khiến người ta phát điên.
Sau khi thành thân thì ở riêng phòng, không can thiệp chuyện riêng của nhau.
Trước mặt người ngoài giữ thể diện phu thê, sau lưng thì ai lo việc nấy.
Nếu một bên rơi vào tuyệt cảnh, bên kia có quyền lập tức cắt đứt quan hệ, phủi sạch liên đới.
Ta xem xong, trong lòng điên cuồng c.h.ử.i thầm.
Ở riêng phòng? Hắn cũng nghĩ ra được!
Vậy chẳng phải ta chỉ có thể nhìn hắn vài lần trước mặt người khác?
Sau lưng ngay cả mặt cũng không thấy?
Tỷ suất lợi nhuận của khoản đầu tư này cũng quá thấp, không được, phải sửa!
Ta không nói hai lời, cầm b.út lông sói trên bàn, xoèn xoẹt thêm ba điều khoản bổ sung ở phía sau.
10
“Thứ nhất, lập quỹ chung hợp tác, hai bên theo tỷ lệ đã định góp bạc vào, khoản chi trên năm trăm lượng phải có ấn tín của cả hai mới được sử dụng, tránh tiêu xài bừa bãi và tự ý rút tiền.”
“Thứ hai, thông tin quan trọng phải chia sẻ cho nhau, bất cứ việc gì ảnh hưởng đến đại kế hợp tác đều không được giấu giếm, bên vi phạm phải bồi thường bằng nửa năm dòng tiền của quỹ chung làm tiền phạt.”
“Thứ ba, kẻ thù của một bên chính là kẻ thù chung, không được lén cấu kết hay làm tổn hại lợi ích hợp tác, bên vi phạm sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, toàn bộ số bạc trong quỹ thuộc về bên giữ cam kết.”
Viết xong ba điều này, ta vẫn chưa đã, lại thêm một dòng bổ sung bên dưới:
“Sau khi thành thân, cùng ở một phủ, việc nghị sự không được vô cớ tránh mặt, nếu không sẽ tính là vi phạm.”
Vị mưu sĩ xem xong, râu cũng dựng cả lên.
“Cố tiểu thư, điều khoản này không hợp quy củ, nào có chuyện phu thê giả mà ép phải gặp nhau mỗi ngày? Còn ra thể thống gì nữa!”
Trong lòng ta trợn trắng mắt.
Quy củ? Quy củ có thể dùng để ngắm trai đẹp không? Có thể ăn được không? Có thể làm KPI không?
Ngoài miệng ta phản bác không chút khách khí:
“Hợp tác làm ăn vốn là mỗi ngày đều phải đối sổ, mỗi ngày đều phải bàn việc, không ở chung một phủ, không gặp mặt, chẳng lẽ dùng bồ câu đưa thư để đối sổ?”
“Nếu làm chậm trễ đại sự, tính cho ngươi hay tính cho ta?”
“Hơn nữa, ta bỏ ra bạc thật vàng thật, chẳng lẽ đến mặt đối tác cũng không được gặp, sống c.h.ế.t ra sao cũng không biết? Mối làm ăn này, đổi là ngươi, ngươi có làm không?”
Mưu sĩ bị chặn họng, không nói được lời nào, đành cầu cứu nhìn sang Tạ Úy.
Tạ Úy cuối cùng cũng đặt thanh chủy thủ xuống.
Khóe môi hắn dường như khẽ cong lên một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
11
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Tiếp theo chính là màn giằng co cực hạn giữa ta và vị mưu sĩ.
Hắn nói điều khoản của ta quá hà khắc, ta mắng hắn không hiểu đạo lý làm ăn.
Cãi nhau suốt gần một canh giờ, hai ấm trà đều nguội lạnh, cuối cùng cũng chốt được bản khế ước cuối cùng.
Ta và Tạ Úy mỗi người ký tên điểm chỉ, ấn dấu tay đỏ.
Ta sờ vào bản khế ước còn thoang thoảng mùi mực trong lòng, vui đến mức như nở cả một khu vườn.
Cổ phiếu quyền lực có tiềm năng nhất kinh thành, đã bị ta nắm trong tay!
Vừa cất khế ước xong, vị mưu sĩ đã nhận được tin gấp.
“Đại nhân, Trung Dũng hầu đã chính thức đến phủ Tể tướng cầu thân, Cố thừa tướng đã có ý động lòng, không quá ba ngày sẽ định ngày.”
Đây rõ ràng là muốn nhân lúc cháy nhà mà hôi của.
Tạ Úy ngẩng mắt nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm, dường như đang chờ ta ra chiêu.
Ta lập tức tung ra phương án:
“Nhi t.ử Trung Dũng hầu từng cưỡng chiếm ruộng đất của dân, ép c.h.ế.t người, ngài có thể sai người dâng tấu vạch tội lên Ngự Sử đài, trong ba ngày phủ hắn chắc chắn sa vào kiện tụng, không còn tâm trí bàn chuyện hôn sự.”
“Tiện thể khoản bạc tịch thu được, chia ba bảy, ta ba ngài bảy.”
Tạ Úy lập tức sai người đi làm.
Lần phối hợp đầu tiên sau khi hợp tác, hiệu suất cao đến kinh người.
Trước khi rời đi, ta không nhịn được hỏi hắn, rốt cuộc vì sao lại đồng ý hợp tác với ta.
Dù sao theo cốt truyện ban đầu, lúc này hắn phải là kẻ cô độc, không tin bất kỳ ai mới đúng.
Giọng hắn nhàn nhạt:
“Sổ sách của ngươi rõ ràng, quan trọng nhất là, cả kinh thành chỉ có ngươi biết ta muốn gì, chứ không phải chỉ nghĩ cách làm Tạ phu nhân.”
Ngươi nào biết tâm tư nhỏ bé của ta.
Làm Tạ phu nhân sao bằng làm đối tác?
Huống chi làm đối tác vừa có thể quang minh chính đại ngắm mặt, lại có thể danh chính ngôn thuận quản tiền, chẳng phải hơn làm phu nhân suốt ngày tranh sủng sao?
Nhưng ngoài miệng ta vẫn nghiêm chỉnh chắp tay:
“Hợp tác vui vẻ, Tạ lão bản.”
12
Quả nhiên, chưa đầy hai ngày, cục diện trong kinh thành đã đổi hướng.
Bên phủ Trung Dũng hầu gà bay ch.ó chạy.
Quan viên Ngự Sử đài như đi đòi nợ, hận không thể lật từng viên gạch trong phủ hắn lên kiểm tra.
Đèn trong thư phòng phụ thân ta sáng suốt hai đêm liền.
Khi nhắc lại chuyện nghị thân, giọng điệu đã thêm vài phần do dự.
Nhưng còn chưa kịp mở tiệc ăn mừng, mật thư của Tạ Úy đã đến.
Mảnh giấy chỉ to bằng ngón tay cái, giấu trong lớp kẹp của hộp điểm tâm.
“Lão hầu gia đã tra ra tấu vạch tội xuất phát từ Đại Lý Tự, bắt đầu sinh nghi.”