Nguyện Ta Như Sao, Chàng Như Trăng

Chương 4



Ta nắm tờ giấy, trong đầu nhanh ch.óng tính toán một lượt.

 

Hiện giờ Trung Dũng hầu tự thân còn chưa lo xong, trả thù chỉ là giả, tìm kẻ chịu tội thay để dập chuyện mới là thật.

 

Với tính cách tham tài háo sắc của hắn, chỉ cần có một cái bánh lớn hơn bày ra trước mặt, hắn chắc chắn sẽ quên ngay mấy chuyện nhỏ này.

 

Giống như con lừa trước củ cà rốt, chỉ cần đủ to đủ ngon là nó sẽ ngoan ngoãn kéo cối.

 

Ta lập tức hồi thư, hẹn gặp lại chỗ cũ.

 

Nửa canh giờ sau, ta lại ngồi trong thư phường đầy hương lạnh kia.

 

Hôm nay hắn đổi sang áo dài màu xanh đen, càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng.

 

Ta không vòng vo, trực tiếp trải tấm bản đồ kinh thành tự vẽ ra, ngón tay chỉ về phía Tây Sơn ngoài kinh.

 

“Chúng ta khiến hắn ‘vô tình’ phát hiện kho báu tiền triều, từ đó mê mẩn đào bảo, không còn tâm trí lo chuyện khác.”

 

Lông mày Tạ Úy khẽ nhúc nhích:

 

“Nói kỹ.”

 

“Ta giả vờ thuận theo, đồng ý buổi trà xem mắt mà phụ thân ta đã sắp xếp.”

 

Ta rút ra nửa tấm bản đồ kho báu bằng da dê mà ta thức đêm làm.

 

“Trong buổi trà, ta sẽ ‘vô ý’ làm rơi tấm bản đồ này. Danh tham tài của hầu gia ai cũng biết, thấy thứ này rồi còn nghĩ gì đến cầu thân nữa?”

 

Ta dừng lại, nở nụ cười thương nghiệp tiêu chuẩn.

 

“Còn việc của Tạ lão bản rất đơn giản, tìm vài diễn viên đáng tin, khi hầu gia sai người đi tra, xác nhận Tây Sơn thật sự có truyền thuyết bảo tàng tiền triều, khiến hắn tin không nghi ngờ.”

 

Trong mắt Tạ Úy lóe lên tia tán thưởng:

 

“Cố tiểu thư ngay cả tay nghề làm giả cũng tinh xảo như vậy.”

 

“Kiếm cơm mà thôi.”

 

Ta khiêm tốn xua tay.

 

Đời trước vì làm giả hợp đồng thương mại, ta còn từng bái sư học nghề ở tiệm đồ cổ!

 

“Sau đó, để đào bảo, hầu gia chắc chắn sẽ bán đất bán cửa gom tiền. Chúng ta thu mua với giá thấp, đến khi hắn phát hiện là giả, đã tổn thương nguyên khí nặng nề. Một vào một ra, trừ chi phí, lợi nhuận ròng ít nhất tăng gấp đôi.”

 

Hắn trầm ngâm một lát, đột nhiên hỏi:

 

“Ngươi không sợ hắn phát hiện bị lừa rồi trở mặt hoàn toàn?”

 

“Sợ cái gì?” 

 

Ta cười: “Đến lúc đó trong tay hắn chỉ còn mấy ngọn núi hoang không bán nổi, lấy gì đấu với chúng ta? Hơn nữa…”

 

Ta hạ giọng:

 

“Trong lúc đào bảo, nếu vô tình đào ra chứng cứ hắn từng chiếm ruộng dân, cấu kết với thương buôn muối, vậy chính là tội chồng tội. Chúng ta đây là trừ hại cho dân, tiện thể dọn dẹp đối thủ cạnh tranh.”

 

“Cái đầu này của ngươi nếu dùng vào chính đạo, triều đình sẽ bớt biết bao oan án.”

 

“Đây chính là chính đạo.”

 

Ta đính chính một cách đương nhiên.

 

“Diệt trừ tai họa, làm đầy quỹ bạc, sao lại không phải chính đạo?”

 

Phương án lập tức được thông qua.

 

Ta phụ trách bày mưu kiêm diễn chính, hắn phụ trách tìm người làm chứng, củng cố tin đồn.

 

Trước khi rời đi, tâm trạng ta cực tốt, không nhịn được trêu chọc mỹ nhân.

 

“Tạ lão bản, nếu vụ này thành công, cuối năm ta phát thưởng cho ngài, tiện thể cho ta cơ hội mời ngài một bữa, coi như cảm tạ đối tác đã hết lòng giúp đỡ.”

 

Chủ yếu là tìm một lý do quang minh chính đại để ngắm trai đẹp thêm vài lần, coi như an ủi tinh thần.

 

Tạ Úy không nói gì, chỉ là vành tai dường như đỏ lên trong khoảnh khắc.

 

13

 

Ngày diễn ra trà hội, ta cố ý ăn mặc đoan trang vừa phải, y phục giản dị, trang điểm nhạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Trông như một đóa bạch liên không hiểu chuyện đời.

 

Cố gắng dựng nên hình tượng thiên kim phủ Tể tướng đơn thuần dễ lừa.

 

Trung Dũng hầu đến khá sớm, mỡ bụng căng phồng đến mức dây lưng sắp bung ra.

 

Một thân gấm vóc mà lại mặc ra cái vẻ nhà giàu mới nổi.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta cố nhịn cảm giác khó chịu sinh lý, cùng hắn uống trà tán gẫu.

 

Ba tuần trà qua đi, ta “vô ý” làm đổ chén trà.

 

Trong lúc hoảng hốt đưa tay đỡ, tấm bản đồ kho báu giấu trong tay áo vừa đúng lúc rơi xuống.

 

Đôi mắt nhỏ như hạt đậu của hầu gia lập tức sáng lên.

 

Ta giả vờ muốn giành lại, nhưng hắn đã nhanh tay hơn giữ lấy mép bản đồ, làm ra vẻ hiền từ:

 

“Tiểu thư đừng hoảng, đây là vật gì? Nhìn qua… dường như có chút niên đại?”

 

“Không, không có gì! Là thứ ta vô tình có được thôi!”

 

Ta diễn xuất hết công suất.

 

Ánh mắt Trung Dũng hầu lập tức đờ ra, đầu óc như bị đốt cháy.

 

Cái gì cầu thân, cái gì Tạ Úy, đều bị hắn ném ra sau đầu.

 

Hắn nắm c.h.ặ.t nửa tấm bản đồ, như nắm được chìa khóa dẫn đến núi vàng núi bạc.

 

Trà cũng không buồn uống, qua loa mấy câu rồi vội vàng cáo từ.

 

Khi ta đứng dậy rời khỏi trà lâu, khóe mắt thoáng nhìn về phía t.ửu lâu đối diện, nơi cửa sổ tầng hai.

 

Tạ Úy đang ngồi bên cửa sổ, đầu ngón tay thản nhiên đặt trên một chén trà men thiên thanh.

 

Ánh nắng buổi chiều rơi xuống gương mặt hắn, làm dịu đi vẻ lạnh lẽo quanh người.

 

Sống mũi cao thẳng, đường môi rõ nét, bàn tay cầm chén trà khớp xương rõ ràng.

 

Gân xanh hơi nổi lên, bàn tay này thật tuyệt.

 

Trong lòng ta lập tức gào lên ba tiếng, bước chân suýt nữa loạng choạng.

 

Hóa ra ngươi ở đây giám sát kiêm xem kịch sao?

 

Uổng công ta ở đây diễn hăng say như vậy!

 

14

 

Chưa đầy nửa canh giờ sau khi về phủ, Tạ Úy đã sai người đưa đến một hộp châu báu.

 

Hộp gỗ t.ử đàn, cầm lên nặng trĩu.

 

Mở ra xem, bên trong là một viên hồng bảo thạch đỏ như m.á.u chim bồ câu.

 

Bên dưới có ép một mảnh giấy.

 

Đại ý nói đây là phí diễn xuất, không tính vào quỹ chung, tiện thể chê nước mắt ta nhìn hơi giả.

 

Mặc kệ hắn nói gì, ta ôm hộp châu báu cười tít mắt.

 

Trước tiên gảy bàn tính, tính sơ giá trị thị trường của hộp này, đủ để ta thay hai chiếc thuyền mới cho đội thuyền của ngoại tổ gia.

 

Lại thầm cảm thán: ngay cả lúc châm chọc cũng dễ nghe như vậy!

 

Còn biết trả tiền công cho ta!

 

Từ xa xem kịch, làm tròn một chút, coi như ta với hắn đã cùng khung hình!

 

Đang lâng lâng, Liễu Nguyệt ở bên cạnh nói:

 

“Tiểu thư, nước miếng của người sắp chảy ra rồi.”

 

Ta lau khóe miệng:

 

“Con nha đầu c.h.ế.t tiệt! Ta là nhìn châu báu nên vậy!”