Lục Thanh Yến lùi lại mấy bước, hốc mắt đỏ hoe: “Tỷ tỷ, nàng… nàng không cần ta nữa sao?”
Ta ngước mắt nhìn hắn, mỉm cười: “So với Hoàng hậu, tỷ đệ sẽ là mối quan hệ bền c.h.ặ.t hơn nhiều. Nếu bệ hạ nhớ ta và con, bất cứ lúc nào cũng có thể đến thăm.”
“Vậy ta còn có thể ôm tỷ tỷ đi ngủ không?”
Ta chỉ mỉm cười, im lặng chính là lời từ chối khéo.
Sắc mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, không đưa cho ta câu trả lời nào, lảo đảo bước ra ngoài.
Năm ngày sau, dưới sự thúc giục của các đại thần, Lục Thanh Yến khởi hành trở về kinh đô.
Trước lúc đi, hắn triệu tập tri phủ địa phương lại.
Cả huyện đều kinh ngạc khi biết ra ta chính là vị hoàng tỷ lưu lạc nhân gian của bệ hạ.
Hèn chi khi bệ hạ tranh giành ngôi vị, lại chọn trốn trong trang viên của ta và mẫu thân để dưỡng thương.
Đại quân nhổ trại, Cố Nghi đi tụt lại phía sau.
Hắn nói: “Nàng… ngay cả ngôi vị Hoàng hậu mà cũng không muốn làm.”
“Có phải nàng đối với ta…”
“Không phải!” Ta lập tức phủ nhận. “Tuyệt đối không phải vì ngươi. So với việc làm Hoàng hậu bị ràng buộc trăm bề, ta thích làm một nàng công chúa tự do tự tại hơn.”
Bảy tháng sau, ta thuận lợi hạ sinh một cô con gái.
Lục Thanh Yến vượt đường xa trở về trang viên một chuyến.
“Ta đã sửa sang xong phủ công chúa ở kinh đô rồi.” Hắn gầy đi một chút, “Ta đã làm theo ý nàng, không ép nàng làm Hoàng hậu của ta nữa.”
“Tỷ tỷ có thể thương xót ta một chút được không, đừng bắt ta một mình đối mặt với đao thương ám tiễn nơi triều đình đó?”
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của Du Du: “Con bé là đứa con đầu lòng của ta. Nàng không thể tước đoạt quyền làm phụ thân của ta chứ!”
Mẫu thân nói: “Đi kinh đô cũng tốt. Du Du đến kinh đô, gặp mặt bệ hạ thì tình cảm mới tăng lên. Bệ hạ thường xuyên nhớ tới con bé, sau này phạm vi chọn phu quân cho nó sẽ rộng hơn.”
Đứa trẻ còn chưa đầy tháng mà đã tính đến chuyện kén rể.
Phủ công chúa được xây rất lớn và đẹp, mọi thứ chu đáo.
Nghe nói phần lớn vàng bạc đều xuất từ kho riêng của Lục Thanh Yến.
Hắn thường xuyên tới thăm Du Du, cho tiểu nha đầu vô số thứ quý giá nhất, ánh mắt hắn nhìn ta luôn nóng rực, chứa đựng thâm tình.
Thế nhưng chúng ta không nối lại duyên xưa.
Tĩnh ca ca từng nói: “Ngựa tốt không ăn cỏ sau lưng.”
Đã quyết định buông bỏ thì tuyệt đối không dây dưa nữa.
Khi Du Du ba tuổi, Lục Thanh Yến không chịu nổi áp lực, cưới đích tôn nữ của Thừa tướng làm Hoàng hậu.
Sau đại hôn không lâu, Cố Nghi dâng sớ xin Lục Thanh Yến ban hôn cho ta và hắn.
Lục Thanh Yến nổi trận lôi đình.
Trên triều, hắn dùng chén trà ném vào Cố Nghi khiến đầu hắn m.á.u chảy đầy mặt.
Thế nhưng Cố Nghi vẫn không nhượng bộ, quỳ ngoài điện chờ.
Sự việc ầm ĩ khắp kinh thành.
Ta vội vào cung trong đêm, nhìn thấy Cố Nghi.
Ba năm trôi qua, hắn đã già đi một chút, hai bên tóc mai đã có vài sợi bạc.
Gương mặt vẫn còn anh vũ, cương nghị.
Trời đổ mưa, toàn thân hắn ướt sũng, nhưng vẫn quỳ thẳng tắp.
Ta che dù, chậm rãi tiến tới trước mặt hắn.
Hắn ngẩng đầu, trên lông mi toàn giọt nước:
“Mộng Nương, hắn đã cưới người khác làm hậu, nàng có thể gả cho ta được không?”
Hắn lục trong lòng n.g.ự.c lấy ra một chiếc túi thơm đã sờn cũ.
Mở ra, bên trong là một lọn tóc xanh.
“Năm đó đêm tân hôn, triều cục biến động, ta buộc phải vội vã trở về kinh đô. Đêm hôm đó nàng cởi mũ miện, vô tình làm đứt tóc…”
“Mộng Nương, lúc đầu ta cũng nghĩ chỉ hơi rung động chút thôi. Giờ mới biết, hóa ra đời này ta không thể thiếu nàng được!”
“Cố Nghi, đến giờ ngươi vẫn chưa hiểu sao. Ngươi muốn cưới ta, chẳng lẽ không nên hỏi trước xem ta có đồng ý không sao?”
“Bệ hạ tốt hơn ngươi nhiều, ít nhất từ đầu tới cuối, ngài ấy đều tôn trọng lựa chọn của ta.” Ta đứng dưới dù, nhìn xuống hắn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta sẽ không gả cho ngươi đâu, Cố Nghi. Đời này, ta sẽ không bao giờ gả cho bất cứ ai nữa. Ngài ấy sẽ không ban hôn cho chúng ta đâu, nếu ngài ấy thực sự làm vậy… Ta đảm bảo, ta sẽ biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt các người.”
HẾT.
**NGOẠI TRUYỆN**
Cố Nghi đã từ bỏ.
Khi ta về phủ, trời đã tối mịt.
Mẫu thân đi đi lại lại trước sân viện của ta.
Ta cứ ngỡ bà lo lắng cho sự an nguy của mình, lòng bỗng thấy ấm áp.
Kinh đô vốn là chốn địa linh nhân kiệt, mỹ nam cũng nhiều.
Vì nể tình quá khứ với Lục Thanh Yến, tạm thời ta không tiện tìm thú vui mới.
Nhưng mẫu thân đã góa bụa nhiều năm, cũng đến lúc bà nên tận hưởng hạnh phúc rồi.
Ta đã cất công chọn lựa kỹ càng cho bà mấy người.
Bà đã chọn một người trong số đó.
Đó là một võ phu xuất thân từ quân doanh, đã góa thê.
Kể từ đó, sự quan tâm bà dành cho ta đã giảm đi rõ rệt.
Đúng là trọng sắc khinh con dâu mà!
Nhìn cảnh này, xem ra trong lòng bà vẫn còn có ta.
Đang định cảm động thì…
Bà vội bước tới đón ta: “Mộng Nương! Đại sự không ổn rồi! Ta có t.h.a.i rồi!”
Hả???
Đã lỡ rồi thì còn biết làm sao được?
Sau mười tháng mang nặng đẻ đau, mẫu thân sinh hạ một cậu quý t.ử bụ bẫm.
Bà vừa khóc vừa cười: “Giống hệt hồi Tĩnh Nhi còn nhỏ.”
Ta chạnh lòng: “Người có con ruột rồi, sau này chắc không thương con nữa đúng không?”
Mẫu thân đẩy ta ra:
“Tránh ra đi, con vừa ăn lẩu xong, người đầy mùi, đừng hun khói cục cưng của ta.”
Hu hu hu…
Quả nhiên là vậy.
Nhưng ta cũng chẳng rảnh để buồn lâu, vì bản thân ta cũng đã tìm được người nam nhân phù hợp.
Lục Thanh Yến đã cưới Hoàng hậu, vậy thì ta tìm cho mình một nam sủng, ngài ấy cũng chẳng còn tư cách gì để chỉ trích ta nữa.
Lục Thanh Yến dần dần nạp thêm nhiều người vào hậu cung.
Ta cũng lần lượt có không ít nam sủng.
Tuy nhiên, ta và ngài ấy có chút khác biệt.
Trong hậu cung của ngài ấy có rất nhiều phi tần.
Còn ta, cùng một thời điểm thì luôn chỉ có một người nam nhân.
Tĩnh ca từng nói: yêu đương mà đến khi không còn cảm giác nữa thì cả hai chia tay trong êm đẹp là chuyện bình thường.
Đừng yêu hai ba người cùng lúc, đó mới gọi là bắt cá nhiều tay, là ngoại tình.
Du Du dần dần lớn lên.
Trong số tất cả những đứa trẻ, Lục Thanh Yến vẫn là người yêu quý con bé nhất.
Có lẽ vì con bé không mang thân phận hoàng t.ử hay công chúa, nên ngài ấy mới yêu thương con bé một cách không lo nghĩ.
Ta từng hỏi Du Du: “Sau này con muốn lấy người nam nhân như thế nào?”
“Tại sao phải kén rể ạ? Con cảm thấy mình chẳng thể yêu một người nam nhân cả đời được…”
Thôi vậy.
Cứ để con bé tự do đi.
Con bé vui là được rồi.
HẾT.