Nguyệt Rơi Thềm Cũ

Chương 10



Cố Nghi mặt đen như đ.í.t nồi, ra lệnh cho quân y đi cùng bắt mạch cho ta.

 

“Đúng là có rồi, được khoảng hai tháng.”

 

Sắc mặt Cố Nghi càng thêm tối sầm, ta còn nghe thấy tiếng nghiến răng ken két của hắn.

 

Người trong phòng đều bị đuổi ra ngoài.

 

Hắn trừng mắt nhìn ta, gằn từng tiếng:

 

“Ta đưa hắn đến là để hắn làm con của nàng! Ta nghĩ ngày sau hắn đăng cơ, nàng có ơn chăm sóc hắn, thì có thể cầu hắn ban hôn cho chúng ta! Thê – nhi ta thật ra đã qua đời từ năm năm trước, bao năm nay vốn chẳng có ý định tái giá, cho đến khi gặp được nàng… Triệu Mộng Chước, ta ở kinh đô không màng sống c.h.ế.t, ngày đêm đ.á.n.h trận, chỉ nghĩ sớm ngày có thể đường hoàng đón nàng về bên cạnh, vậy mà nàng… nàng lại có con với hắn!”

 

Đáng lẽ phải cảm động nhỉ.

 

Nhưng sao ta lại chẳng cảm động nổi thế này.

 

“Thân phận của ta đáng xấu hổ đến thế sao?”

 

“Ta chỉ muốn…”

 

“Đừng nói tất cả những điều đó là vì ta.” Ta lạnh lùng nhìn vào mắt hắn:

 

“Ta không gánh nổi cái nồi này đâu. Nếu thật lòng vì ta, ngay từ lúc ta hiểu lầm mình là thế thân, ngươi đã nên nói cho ta biết hết mọi chuyện rồi. Đã nên để lại tấm chân tình, để lại lời hứa của ngươi. Thế mà ngươi chẳng có gì cả. Thứ ngươi muốn đạt được là công danh riêng ngươi, không phải của ta. Có lẽ ngươi cũng thích ta đôi chút, nhưng sự thích thú này so với sự nghiệp, so với tiền đồ của ngươi, thì chẳng đáng là bao.”

 

“Không phải vậy!” Hắn biện bạch:

 

“Con đường ta chọn nguy hiểm trùng trùng, ta chỉ không muốn nàng bị liên lụy.”

 

Ta nói từng câu từng chữ:

 

“Có cùng ngươi đối mặt với nguy hiểm hay không, đó phải là lựa chọn của ta, chứ không phải là ngươi quyết định thay cho ta!”

 

---

 

Ta nắm tay Cố Nghi từ từ siết c.h.ặ.t.

 

“Có lẽ ta chưa đủ tốt, nhưng hắn cũng chưa chắc đã hơn được ta.”

 

“Chẳng phải cho đến tận bây giờ nàng mới biết thân phận thật của hắn sao?”

 

Cùng đến với Cố Nghi còn có mấy vị trọng thần.

 

Nghĩ cũng phải, chắc toàn là những người ủng hộ Bát hoàng t.ử Lục Thanh Yến, hay đúng hơn là những bề tôi đã cùng hắn làm nên đại nghiệp.

 

Lục Thanh Yến kiên quyết muốn đưa ta về, lập ta làm hoàng hậu.

 

“Mộng Nương đã mang trong mình cốt nhục của trẫm. Trẫm muốn đứa trẻ này trở thành hoàng trưởng t.ử.”

 

Các đại thần nhao nhao phản đối, đặc biệt là Cố Nghi:

 

“Bệ hạ nếu muốn giữ vững đế vị, nhất định phải tranh thủ sự ủng hộ của quan văn!”

 

“Đích trưởng nữ của Tể tướng, năm nay mười sáu, đúng là xứng đôi với bệ hạ.”

 

Hắn liếc nhìn ta: “Bệ hạ, có thể phong Triệu cô nương làm phi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Thanh Yến nắm c.h.ặ.t t.a.y ta:

 

“Mộng Nương nhất định phải là hoàng hậu, bằng không thì thiên hạ này các người thích quản ai thì quản.”

 

Tình thế nhất thời rơi vào bế tắc.

 

Hai bên giằng co qua lại, Lục Thanh Yến buông lời quyết liệt: nếu không lập ta làm hoàng hậu, cái ghế hoàng đế này hắn thà bỏ đi, thà sống trọn đời nơi núi rừng bên ta.

 

Các quan thần cuối cùng cũng phải nhượng bộ.

 

Phương án cuối cùng được đưa ra: ghi tên ta vào gia phả nhà Lại bộ Thượng thư, trở thành đích nữ của ông ta.

 

Ngoài ra, mấy vị ma ma cấp tốc sẽ huấn luyện cho ta mọi loại lễ nghi, để ta có được phong thái bậc mẫu nghi thiên hạ.

 

Lục Thanh Yến vui sướng tột độ.

 

Nhưng ta hỏi hắn: “Hình như đệ chưa bao giờ hỏi ta, ta có nguyện ý làm hoàng hậu của đệ không?”

 

Hắn hơi hoảng hốt: “Tỷ tỷ không nguyện ý sao?”

 

Ta nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt hắn: “Trước kia đệ từng nói muốn cưới ta, nhưng ta chưa bao giờ đáp ứng đệ. Ta đã đoán đệ có thân phận quý giá, nhưng không ngờ lại quý giá đến mức này.”

 

Hắn vội muốn hôn ta: “Tỷ tỷ đừng lo… Đệ bất chấp phản đối của mọi người, khăng khăng muốn lập ta làm Hoàng hậu. Ta rất cảm động.”

 

“Nhưng ta cũng sợ. Nếu sau này ngôi vị của đệ không vững, liệu đệ có oán trách ta không?”

 

“Chúng ta sống lâu trong thâm cung, liệu đệ có nhìn ta mãi mà sinh chán ghét không?”

 

“Không, sẽ không đâu.” Hắn ôm c.h.ặ.t ta: “Ta sẽ yêu tỷ cả đời, tỷ tỷ.”

 

“Ta không muốn quỳ trước đệ, cũng không muốn thấp hơn đệ một bậc. Càng không muốn sau này phải giúp đệ chọn tú nữ, để những nữ nhân khác chia sẻ người nam nhân của ta.”

 

“Ta chỉ có thể yêu mình tỷ, không cần nữ nhân nào khác…”

 

Ta dùng ngón tay đặt lên môi hắn: “Ta tin vào chân tâm của đệ lúc này. Nhưng đừng hứa những điều không thực hiện được. Nếu đã làm Hoàng hậu, thì sẽ không còn là Triệu Mộng Chước nữa.”

 

“Thế mà Tĩnh ca ca từng nói: sống trên đời là để làm chính mình. Đừng vì bất kỳ ai mà đ.á.n.h mất linh hồn bản thân.”

 

Hắn căn bản không thể kiểm soát hoàn toàn triều cục. Một bậc đế vương, lại còn là đế vương được nâng đỡ, tuyệt đối phải nạp thêm nữ nhân khác.

 

Hơn nữa, nếu ta vào cung làm Hoàng hậu thì mẫu thân sẽ ra sao? Bà ấy yêu tự do nhất, chẳng lẽ phải nhốt cùng ta trong thâm cung?

 

Nếu bà không vào cung, thì ta phải chia lìa với bà. Không! Cả đời này ta sẽ không rời xa mẫu thân.

 

Lục Thanh Yến khóc, những giọt nước mắt to rơi lã chã trên tay ta: “Vậy đệ phải làm sao đây, tỷ tỷ? Đệ không làm hoàng đế nữa, không làm nữa…”

 

---

 

Ta buông hắn ra, chậm rãi quỳ gối trước mặt hắn.

 

Sắc mặt hắn thay đổi hẳn, vội tiến lên đỡ ta dậy.

 

Ta lại dập đầu thật sâu: “Ta không muốn vào cung, nơi đó quá thiếu tự do. Ta không muốn nhìn tình nghĩa giữa ta và bệ hạ dần bị tiêu mòn trong thâm cung ấy. Nếu bệ hạ thực sự thương ta, xin ban cho ta thân phận công chúa. Nói ta là con gái của tiên hoàng lưu lạc chốn nhân gian.”

 

Như vậy, cả ta và mẫu thân đều được hưởng vinh hoa phú quý, mà không phải sống trong thâm cung đầy rẫy bất an.