Nguyệt Rơi Thềm Cũ

Chương 8



Mẫu thân sắp xếp cho Lục Thanh Yến ở gian viện cạnh ta.

 

Bà ấy như vừa nhặt được vàng, mắt sáng rực: “Thiếu niên này chắc vẫn còn là trai tân, đúng là tuyệt phối với con rồi.”

 

“Lần này chúng ta nhất định phải rút kinh nghiệm.”

 

“Không cần nghĩ ngợi nhiều, cứ ngủ với hắn trước, m.a.n.g t.h.a.i rồi tính tiếp.”

 

“Trước đây là con cứ nghĩ ngợi nhiều quá đấy.”

 

“Vịt đã nấu chín lại để bay mất, lần này tự dâng tới cửa thì không được bỏ lỡ nữa!”

 

Cố Nghi đã đi rồi, chắc là sẽ không quay lại nữa.

 

Người trong tộc tạm thời bị trấn áp nên không dám đến làm phiền.

 

Nhưng nếu một, hai năm nữa hắn ta vẫn không xuất hiện, những kẻ đó chắc chắn sẽ lại nảy sinh dã tâm.

 

Hơn nữa, gần đây mỗi khi ra phố, thấy người ta bế con trong tay, mẫu thân lại vui mừng khôn xiết.

 

Bà cứ bảo: trong nhà không có đứa trẻ thì lạnh lẽo quá.

 

Bà không thích con nuôi.

 

“Cơ nghiệp ta khổ cực giữ gìn bao năm nay, nếu phải đưa cho người ngoài, chi bằng lúc mẹ con mình còn sống thì đem tiêu hết cho xong.”

 

Thỉnh thoảng buồn phiền, bà lại nói vậy.

 

“Mộng Nương à, sớm muộn gì ta cũng phải đi trước con. Nếu con không có con cái, sau khi ta đi rồi con sẽ cô đơn lẻ bóng một mình.”

 

Vì mẫu thân đã mong mỏi có cháu như vậy, thế thì… ta đành chiều lòng bà vậy.

 

---

 

Nếu ta có thể sinh ra một nữ nhi xinh đẹp giống Lục Thanh Yến, thì lúc ngủ nằm mơ cũng cười tỉnh mất.

 

Nói là làm.

 

Màn đêm buông xuống, ta ôm chăn gấm, đẩy cửa phòng Lục Thanh Yến bước vào.

 

Thiếu niên đang cởi áo khoác ngoài. Nghe tiếng động, hắn quay đầu thấy ta, vành tai lập tức đỏ ửng.

 

Màu đỏ lan từ đỉnh tai xuống dái tai, giống như nét son chu sa loang trên giấy tuyên.

 

Ánh nến chập chờn nhảy nhót trên gương mặt thẹn thùng của hắn.

 

“Xem ra ta đến không đúng lúc rồi.”

 

Hắn vội vã buộc lại y phục rồi xoay người: “Không sao, Triệu cô nương có việc gì sao?”

 

Ta nảy ý trêu chọc, bước tới trước mặt hắn, ngước mắt nhìn cười tươi: “Ta lớn hơn đệ vài tuổi, đệ nên gọi ta là gì nhỉ?”

 

Hàng mi dài của hắn khẽ rung, chẳng dám nhìn thẳng vào ta.

 

Thiếu niên né tránh ánh mắt, l.i.ế.m môi rồi nhỏ giọng: “Triệu… tỷ tỷ.”

 

“To thêm chút nữa, ta không nghe rõ.”

 

“Triệu tỷ tỷ.”

 

Thú vị hơn Cố Nghi nhiều.

 

Ta mỉm cười “ừ” một tiếng, tiện tay nắm lấy tay hắn.

 

“Đêm ở trên núi lạnh, đệ có lạnh không?”

 

Lục Thanh Yến co ngón tay lại, có vẻ muốn rút ra.

 

Nhưng chẳng hiểu sao lại thôi, chỉ là khuôn mặt đỏ hơn.

 

“Cũng ổn ạ.”

 

“Ta cứ tưởng đệ sẽ lạnh, nên đặc biệt mang chăn đến, định là sẽ…”

 

Thiếu niên căng thẳng mím c.h.ặ.t môi.

 

Ta “phì” cười:

 

“Định là sẽ đắp thêm cho đệ một chiếc chăn thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta đặt chăn xuống.

 

“Đi ngủ sớm đi, đừng để nhiễm lạnh.”

 

Ta đã tìm thấy niềm vui mới – trêu ghẹo Lục Thanh Yến.

 

Ví dụ như lúc ăn cơm, gắp thức ăn cố ý chạm vào tay hắn, là mặt hắn đỏ như ráng chiều.

 

Ví dụ khi nói chuyện, cố ý ghé sát tai hắn, thổi hơi nóng – cả khuôn mặt hắn đỏ ửng như m.á.u.

 

Hay lúc đo may y phục, dùng thước dây đo từng tấc trên người hắn. Thiếu niên cứ như con tôm luộc đỏ au.

 

Ta ngồi xổm trước mặt hắn, cố ý ngẩng đầu hỏi: “Công t.ử nóng lắm sao, sao lại đổ mồ hôi rồi?”

 

Thiếu niên cụp mắt nhìn ta, tay nắm c.h.ặ.t trong tay áo, giọng nói căng cứng: “Phải, có chút nóng ạ.”

 

“Đo xong chưa?”

 

Tay ta cầm thước, tì vào đùi hắn: “Vẫn chưa đo vòng hông…”

 

Lục Thanh Yến giật lấy thước, vội chạy trốn: “Để… để ta tự làm.”

 

Chỉ là mối quan hệ của chúng ta vẫn chưa có tiến triển gì đột phá.

 

Chớp mắt đã vào hè, tiết trời oi bức.

 

Nhưng tối nào phòng Lục Thanh Yến cũng đóng c.h.ặ.t cửa sổ và thắp đèn, mỗi sáng thức dậy, tóc hắn đều ướt đẫm mồ hôi.

 

Sau khi quan sát kỹ, ta nhận ra: mở cửa sổ thông gió thì gió khó tránh việc thổi tắt nến.

 

Đêm đó, sau khi rửa mặt xong, Lục Thanh Yến chuẩn bị đóng cửa đi ngủ.

 

Ta vội chặn cửa lại, trêu chọc hắn: “Đừng vội đóng cửa, ta có chuyện muốn tìm đệ.”

 

Mặt hắn đỏ ửng: “Đêm đã khuya rồi.”

 

“Ngày… ngày mai hẵng nói.”

 

“Không được, phải nói ngay hôm nay.” Ta ăn mặc mỏng manh, áp sát vào hắn, tay móc lấy tay áo: “Đêm hôm mà đệ đóng kín cửa sổ, lại còn mặc nhiều đồ thế này, chẳng phải sẽ nóng lắm sao…”

 

“Hay là…”

 

Mặt hắn đỏ bừng như muốn nổ tung, chẳng dám nhìn thẳng: “Ta, ta, ta vẫn ổn, không… không nóng lắm đâu.”

 

“Ồ…” Ta kéo dài giọng, “Ta cứ ngỡ đệ sợ bóng tối nên mới nghĩ ra một cách.”

 

“Nếu đệ không thấy nóng thì thôi vậy.”

 

Ta xoay người định bỏ đi, nhưng tay áo đã bị hắn nắm c.h.ặ.t.

 

Dưới ánh nến, ánh mắt hắn như làn nước mùa xuân gợn sóng, mê hoặc vô cùng.

 

“Tỷ tỷ có cách gì sao?”

 

Ta gắn cho mấy cây đèn trong phòng hắn những chụp dày dặn, để gió khó thổi tắt nến.

 

Nhưng để đề phòng, ta còn tặng hắn một viên đá lớn.

 

“Đây là huỳnh quang thạch, ta đã tốn không ít công sức mới tìm được đấy. Ban ngày phơi nắng, đêm tự phát sáng trong bóng tối. Tuy không sáng bằng nến, nhưng đủ dùng.”

 

“Ta thổi tắt đèn đây, để thử hiệu quả cho đệ xem!”

 

Ta thổi tắt sạch đèn trong phòng. Viên huỳnh quang thạch to bằng nắm tay sáng rực, giống đàn đom đóm tụ lại.

 

Gương mặt Lục Thanh Yến được bao phủ ánh sáng xanh lục, càng tôn lên vẻ tinh khiết như ngọc.

 

Sắc d.ụ.c nổi lên, ta không kìm lòng, đưa tay chạm vào mặt hắn: “Lục Thanh Yến, đệ trông thật đẹp!”

 

---

 

Yết hầu hắn chuyển động, giọng khàn: “Tỷ tỷ, tỷ cũng rất đẹp!”

 

Còn chờ gì nữa!

 

Chính là lúc này.

 

Tay ta đặt lên vai hắn, chầm chậm trượt xuống.