Lướt qua xương quai xanh rõ nét, l.ồ.ng n.g.ự.c mỏng, cánh tay săn chắc dù gầy guộc.
Đầu ngón tay lướt qua, từng tấc da thịt như bốc cháy, đỏ rực như ánh chiều tà.
Cuối cùng, tay ta đặt lên vòng eo thon gọn của hắn.
Ta cảm nhận toàn thân hắn căng cứng, như mũi tên chực chờ rời cung.
Giọng hắn càng run rẩy: “Tỷ tỷ, đừng như vậy…”
Mẫu thân từng dạy: nam nhân miệng nói không muốn nhưng không bỏ đi tức là muốn đó.
Ta kiễng chân, ghé sát tai hắn thì thầm: “Có lẽ bóng tối gợi lại cho đệ vài ký ức không vui, mới khiến đệ sợ hãi.”
“Vậy thì chúng ta hãy làm vài chuyện khác trong bóng tối để che lấp nó đi.”
“Sau này khi bóng đêm lại ập đến, điều đệ nhớ tới sẽ là đêm nay ta với đệ… chứ không phải chuyện gì khác.”
Nói xong, ta hôn lên môi thiếu niên.
Hắn run lên bần bật, hai tay giữ c.h.ặ.t vai ta: “Tỷ tỷ, bây giờ chúng ta chưa được đâu, tỷ là người của Cố đại nhân…”
Sức hắn không tính là lớn, nhưng ta không định tiến thêm bước nữa, ngược lại còn buông tay xuống.
Sắc mặt tỏ vẻ thất vọng, giọng điệu buồn bã: “Đệ chê ta sao? Chê ta từng thành hôn, chê ta nhiều tuổi, chê ta xấu xí?”
Ta đặt viên đá xuống.
“Được, ta hiểu rồi. Ta sẽ rời khỏi nhà một thời gian, đợi bao giờ đệ đi rồi ta sẽ quay lại. Sẽ không xuất hiện trước mặt làm phiền đệ nữa.”
Dứt lời, ta dứt khoát xoay người bỏ đi.
Cánh tay đột nhiên bị thiếu niên giữ c.h.ặ.t.
Hắn thấp giọng cầu xin: “Tỷ tỷ, ta không chê tỷ mà…”
Ta mặc kệ, tiếp tục đi thẳng.
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta: “Tỷ là nữ nhân của Cố đại nhân… ta, ta không thể với tỷ…”
Ta đột ngột quay đầu lại.
Trong lúc giằng co, áo hắn đã mở rộng, để lộ mảng vai lớn.
Ta xoay người giữ lấy tay hắn, ngước nhìn thẳng vào đáy mắt đối phương: “Ai bảo ta là người của hắn?”
“Ta và hắn chỉ là giả vờ thành hôn để diễn kịch thôi, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.”
“Nhưng ta biết tất cả chỉ là cái cớ để đệ từ chối ta thôi.”
“Không cần nói nữa.”
Trong đáy mắt hắn bùng lên niềm vui sướng tột độ, hắn nâng khuôn mặt ta lên và đặt một nụ hôn nồng cháy.
“Sao tỷ không nói sớm, sao tỷ không nói sớm…”
Tuổi trẻ đúng là tốt thật. Ngay cả nụ hôn cũng mang theo hương hoa say đắm.
Tay ta không an phận di chuyển trên l.ồ.ng n.g.ự.c và cơ bụng săn chắc của thiếu niên, đẩy hắn một cái khiến ngã ngược ra giường.
Trong phòng không có đèn, chỉ có ánh sáng từ huỳnh quang thạch.
Chúng ta khám phá cơ thể của nhau.
Thiếu niên vội vã đổ mồ hôi: “Tỷ tỷ, ta vẫn chưa rành lắm, tỷ dạy ta đi.”
Ta cũng chưa rành.
Nhưng ta đã xem qua không ít tranh vẽ, đã đến lúc áp dụng lý thuyết phong phú vào thực hành rồi!
Nửa canh giờ sau, hắn lật người ta lại, ánh mắt không che giấu vẻ phấn khích và khao khát: “Tỷ tỷ, giờ ta biết rồi. Chúng ta thử lại lần nữa đi.”
Không được rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cái lưng già này của ta sắp gãy rồi, mai hẵng thử tiếp!
Ta mệt mỏi nhắm mắt, chìm vào giấc mơ.
Trong mơ, một cây gậy bốc cháy cứ đuổi theo ta, như muốn thiêu rụi ta.
Khi tỉnh dậy, trời đã tờ mờ sáng.
Ánh nắng sớm và chút ánh trăng còn sót len qua khe cửa sổ, chiếu rọi lên gương mặt thanh tú của Lục Thanh Yến.
“Tỷ tỷ à, nàng nghỉ ngơi đủ chưa? Để đệ hầu hạ tỷ tỷ cho chu đáo…”
Nói xong, hắn hôn lên cổ ta, rồi dọc theo xuống dưới, lại xuống dưới nữa.
Cho đến tận nơi sâu thẳm nhất, cứ lưu luyến chẳng muốn rời.
Hắn khẽ thở dài: “Tỷ tỷ à, nàng ngọt quá!”
Người trẻ đúng là chẳng biết giữ chừng mực gì cả.
Chúng ta cứ thế sống những ngày tháng chẳng màng thế sự, thoải mái vô lo suốt nửa năm trời.
Lục Thanh Yến luôn miệng nói rằng đợi Cố Nghi xử lý xong việc trong nhà, hắn sẽ cưới ta làm thê t.ử.
Ta chỉ cười bảo: “Chuyện tương lai, cứ để tương lai tính sau.”
Sáng hôm nay vừa tỉnh giấc, ta thấy hơi buồn nôn mà chẳng thể nôn ra được.
Cứ ngỡ do trời trở lạnh nên bị cảm phong hàn.
Nghĩ bụng nghỉ ngơi một lát cho khỏe.
Lục Thanh Yến thấy ta không khỏe, ngoan ngoãn ngồi bên mép giường bưng trà rót nước, không hề quấy rầy.
Hai chúng ta đang cùng chia đôi quả ngọt thì cửa phòng bỗng bị đẩy mạnh ra.
Cố Nghi trong bộ giáp sắt, tay cầm trường thương, đứng sừng sững ngay cửa.
Ánh mắt hắn đảo liên hồi giữa Lục Thanh Yến và ta, sắc mặt khó coi đến cực điểm, gân xanh trên tay cầm thương nổi cuồn cuộn.
Ta biết rõ võ công hắn cao cường, chỉ sợ hắn tức giận quá mà ra tay với đôi “gian phu dâm phụ” là chúng ta.
Ta vội vàng đứng dậy, chắn sau lưng Lục Thanh Yến, từng chữ một nói:
“Cố đại nhân, chính ngài đã nói cuộc hôn nhân giữa chúng ta chỉ là vở kịch, là ngài báo đáp ân cứu mạng. Thanh Yến cũng là người ngài đưa đến để bù đắp cho ta. Quân t.ử nhất ngôn, đã nói là phải giữ lấy lời, không được nuốt lời đâu đấy!”
Phía sau hắn, càng lúc càng có nhiều binh lính ùa ra.
Cố Nghi hít sâu một hơi, quỳ rạp xuống trước mặt Lục Thanh Yến:
“Kinh đô đã bình ổn, quốc gia không thể một ngày không có vua, thần… cung thỉnh bệ hạ hồi kinh chủ trì đại cục.”
Bệ… bệ hạ?
Mẫu thân vừa vội vã chạy đến nghe thấy câu đó, sợ đến mức ngồi bệt xuống ngưỡng cửa.
Ta không thể tin nổi, nhìn sang Lục Thanh Yến, dạ dày bỗng đảo lộn.
Thật sự không nhịn nổi nữa, ta ôm lấy cái chậu nhỏ mà nôn thốc nôn tháo.
Cố Nghi lo lắng đứng dậy, tiến lên vài bước.
Nhưng Lục Thanh Yến còn nhanh hơn, hắn ôm lấy ta, lo sốt vó:
“Tỷ tỷ, tỷ làm sao thế này?”
Sắc mặt mẫu thân thay đổi liên hồi, nhưng vẫn run rẩy lên tiếng:
“Phản ứng này của Mộng Nương, hay là… có rồi?”