Nhánh Cây Bệnh Lại Gặp Mùa Xuân

Chương 11



 

Gió đêm sân thượng đùa giỡn đìu hiu, hai người thành thật giãi bày về vết thương lòng xong thì quan hệ đã hoàn toàn khác biệt.

Không còn là những người hàng xóm xa lạ khách khí, mà đã trở thành điểm tựa duy nhất từng chứng kiến mặt nhếch nhác và thấu hiểu nỗi chua xót của đối phương.

Qua một đêm, Minh Tê Ngô tưởng mọi chuyện đã tạm êm đẹp nhưng mẹ cô căn bản không chịu buông tha.

Sáng sớm cuối tuần hôm sau, bà trực tiếp tìm đến tận nơi, chặn ngay trước cửa nhà cô rồi đập cửa dồn dập, tiếng gọi bén nhọn ch.ói tai.

"Minh Tê Ngô! Con trốn bên trong làm gì đấy! Mẹ nói cho con biết, 30 vạn con đó hôm nay không đưa cũng phải đưa!"

"Ngày cưới em con định xong rồi, con mà không chịu đưa tiền thì cái nhà này hoàn toàn không có người con gái như con nữa!"

Tiếng đập cửa rung trời chuyển đất, cả tầng lầu đều nghe thấy động tĩnh.

Minh Tê Ngô vừa mở cửa, mẹ cô liền đẩy mạnh cô ra rồi xông vào nhà sau đó đảo mắt đ.á.n.h giá khắp nơi, miệng không ngừng cằn nhằn mắng cô ích kỷ m.á.u lạnh, ăn cháo đá bát, câu nào câu nấy đều mang tính áp đặt đạo đức.

"Con ở nhà cửa sạch sẽ, cầm lương thưởng ổn định mà đành lòng trơ mắt nhìn em trai không cưới được vợ sao? Mẹ mất công nuôi con bấy nhiêu năm trời!"

Sắc mặt Minh Tê Ngô trắng bệch, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t, cổ họng nghẹn lại:

"Mẹ, con thật sự không có tiền, bao nhiêu tiền tiết kiệm con đã bị mọi người lấy sạch rồi."

"Không tiền thì đi vay! Đi mượn! Đó là em trai ruột của con!"

Mẹ cô ngang ngược vô lý, từng bước ép sát.

Sự nhượng bộ và thỏa hiệp bấy lâu nay đổi lại chỉ là sự lấn tới vô độ.

Lồng n.g.ự.c Minh Tê Ngô ngột ngạt, áp lực dồn nén nhiều năm rốt cuộc sắp vỡ tung.

Đúng lúc hai mẹ con đang giằng co lôi kéo, không khí trong phòng căng thẳng đến tột cùng thì cửa phòng nhà bên nhẹ nhàng mở ra.

Hạ Chi Hàng bước vào.

Anh không ầm ĩ, không hung tợn mà chỉ lặng lẽ đứng ở cửa. Nét mặt anh trầm lặng, khí chất trầm ổn đè ép người khác.

Cuộc cãi vã ngoài cửa vừa rồi anh đã nghe thấy rõ mồn một.

Thấy người đàn ông lạ mặt đột ngột xuất hiện, mẹ cô ngẩn ra một chút, ngay sau đó nét mặt càng thêm khó coi:

"Cậu là ai? Chuyện nhà chúng tôi không đến lượt người ngoài xía vào!"

Hạ Chi Hàng chậm rãi đi đến bên cạnh Minh Tê Ngô, tự nhiên che chở cô ở phía sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giọng anh bình thản nhưng từng câu từng chữ đều kiên định, rõ ràng:

"Bác à, Tê Ngô đã 24 tuổi, thu nhập và cuộc đời của cô ấy do chính cô ấy làm chủ."

"Phụng dưỡng bố mẹ là nghĩa vụ chứ không phải trợ cấp vô hạn cho em trai. Những gì cô ấy trả giá cho gia đình mấy năm nay đã quá đủ rồi."

"Bác hết lần này đến lần khác ép buộc đòi hỏi không phải vì gia đình, mà chỉ là sự đòi hỏi ích kỷ."

Mấy câu nói mạch lạc rõ ràng, không kiêu ngạo không xiểm nịnh, chọc phá trực tiếp mọi sự ép buộc đạo đức.

Mẹ cô bị dội cho nghẹn lời không thể đáp trả, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, thẹn quá hóa giận đáp:

"Chuyện nhà chúng tôi liên quan gì đến cậu!"

Hạ Chi Hàng rủ mắt nhìn Minh Tê Ngô đang căng cứng cả người, khẽ run rẩy bên cạnh thì giọng nói càng thêm vững chãi:

"Vì tôi che chở cho cô ấy."

Mấy chữ đơn giản lập tức áp chế toàn bộ căn phòng.

Minh Tê Ngô đột ngột ngẩng đầu, thẫn thờ nhìn bóng lưng thẳng tắp của anh.

Sống 24 năm trên đời, chưa từng có ai đứng trước mặt che mưa chắn gió cho cô, đứng ra vặn lại người nhà cô và chống lưng cho cô.

Tất cả mọi người chỉ bắt cô phải ngoan ngoãn, bắt cô nhường nhượng, bắt cô cảm thông cho người nhà.

Chỉ có Hạ Chi Hàng nói cho cô biết: Em không cần phải mãi làm tổn thương chính mình.

Mẹ cô bị chặn họng đến mức mất hết mặt mũi, tự biết mình đuối lý nên không thể làm náo loạn thêm, chỉ đành buông lại vài câu đe dọa rồi bất mãn sập cửa rời đi.

Căn phòng rốt cuộc cũng hoàn toàn yên tĩnh trở lại.

Sự ồn ào tan đi, chỉ còn lại tiếng hít thở nhẹ nhàng.

Hạ Chi Hàng xoay người nhìn cô gái hốc mắt đỏ ửng, tràn ngập chua xót, giọng nói thả xuống cực kỳ dịu dàng:

"Đừng sợ."

"Sau này không ai có thể ép em làm chuyện em không muốn nữa."

Minh Tê Ngô nhìn anh, sống mũi chợt cay xè.

Mùa đông giá lạnh bấy nhiêu năm qua, dường như ngay khoảnh khắc này đã có một luồng ánh sáng vững chãi chiếu soi trên người cô.