Mùa đông vừa đến, cả thành phố đã chìm hẳn trong cái lạnh. Chiều tối trút xuống một trận gió rét, thổi những cành lá bên đường run rẩy liên hồi, hơi lạnh chui qua cổ áo làm tay chân nhanh ch.óng tê dại.
Minh Tê Ngô tan làm bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, chiếc túi vải trên vai nhẹ hẫng nhưng trong lòng lại đè nặng sự mệt mỏi. Trời tối rất nhanh, đèn đường nối tiếp nhau sáng lên, ánh vàng mờ nhạt trải trên mặt đường cũng chẳng thể xua đi cái quạnh quẽ giữa đêm tối.
Cô dừng bước mở khóa điện thoại, màn hình trò chuyện dừng lại ở mấy tin nhắn mẹ gửi đến từ nửa tiếng trước, từng chữ từng câu đè nặng lên n.g.ự.c.