Suốt một ngày, cả hành lang đều yên tĩnh.
Hai người cách một bức tường, mỗi người một nỗi đè nén, mỗi người một niềm gian nan, chẳng ai chủ động tìm người kia.
Chiều tối gió ngừng, trời âm u đè nặng trên đầu như tích tụ trong lòng người không tan ra nổi.
Minh Tê Ngô không ăn cơm tối, đầu óc trống rỗng, l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn lại đau nhói.
Cô rốt cuộc chịu đựng không nổi, đội mũ vào rồi một mình đi lên sân thượng tầng thượng khu chung cư.
Gió lạnh tạt thẳng vào mặt, thổi tung mái tóc cô.
Sân thượng rất cao, có thể nhìn thấy ánh đèn của cả thành phố. Vạn nhà muôn ánh đèn nhưng không có lấy một ngọn đèn thực sự thuộc về cô.
Mấy năm nay cô ngoan ngoãn nghe lời, luôn nhường nhin, hy sinh và chăm sóc chu toàn cho tất cả mọi người, duy chỉ làm tổn thương chính mình.
Cô tựa vào lan can, gió lạnh thổi đến hốc mắt đỏ ngầu, sự tủi thân dồn nén nhiều năm rốt cuộc không thể gồng gánh thêm, nhẹ giọng nghẹn ngào thốt ra.
"Rốt cuộc con phải làm thế nào... thì mọi người mới vừa lòng."
"Em cũng muốn được người ta thương yêu đàng hoàng mà..."
Tiếng nói vỡ vụn trong gió, bất lực mà đáng thương.
Cô tưởng trên sân thượng chỉ có một mình mình.
Lại không biết vài phút trước, Hạ Chi Hàng cũng đã lên đây.
Nỗi lòng anh đè nén dữ dội, khúc mắc năm xưa cuộn trào không có nơi giải tỏa, chỉ có thể trốn ở sân thượng không người hóng gió.
Anh vốn đứng ở góc tối, muốn một mình yên tĩnh một lúc lại nghe rõ mồn một tiếng khóc của cô.
Nghe thấy sự tủi thân đè nặng dưới đáy lòng cô nhiều năm qua.
Thân hình Hạ Chi Hàng khựng lại, l.ồ.ng n.g.ự.c chợt nhói đau.
Anh lặng lẽ đứng trong bóng tối, nhìn bóng lưng đơn độc run rẩy của cô gái rất lâu.
Hóa ra sự vui vẻ, dịu dàng và ngoan ngoãn mỗi ngày của cô, tất cả sự kiên cường đó đều chỉ là gắng gượng chống đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chờ cảm xúc của Minh Tê Ngô thoáng bình phục, anh mới nhẹ nhàng cất bước đi ra.
Tiếng bước chân vang lên khoảnh khắc ấy làm cả người Minh Tê Ngô cứng đờ, đột ngột quay đầu lại.
Thấy Hạ Chi Hàng, cô hoảng loạn lau sạch nước mắt ngay lập tức, vô thức muốn giả vờ như không có chuyện gì.
Nhưng hốc mắt đỏ bừng và hàng mi rung rẩy đã sớm tố cáo cô.
Hạ Chi Hàng đi đến trước mặt cô, ánh mắt dịu dàng mà nặng trĩu.
"Đừng giả vờ nữa."
Mấy chữ ngắn ngủi lập tức đ.á.n.h tan mọi sự ngụy trang của cô.
Sống mũi Minh Tê Ngô cay xè, nước mắt lại không cầm được rơi xuống.
Lần này cô không trốn tránh cũng không giấu giếm.
Cảm xúc dồn nén hơn hai mươi năm rốt cuộc cũng dám bộc lộ một chút trước mặt người ngoài.
"Em mệt lắm." Giọng cô nhẹ hẫng: "Em vĩnh viễn không thể làm họ vừa lòng, vĩnh viễn không đủ tốt."
Hạ Chi Hàng nhìn cô, sự trầm lặng sâu trong mắt khẽ giãn ra, anh chậm rãi mở lời, lần đầu tiên nói về chính mình với cô.
"Tôi cũng vậy."
Giọng anh rất nhàn nhạt nhưng lại mang theo sự mỏi mệt dồn nén rất nhiều năm.
"Thời trẻ tôi làm sai một chuyện, đã bị người nhà hiểu lầm nhiều năm, hết đường gỡ gạc."
"Bao nhiêu năm nay, tôi một mình gánh chịu, một mình trải qua, một mình tự chữa lành, một mình đón Tết."
"Tôi đã quen với sự lạnh lẽo từ lâu, cũng tưởng đời này sẽ không còn chút ấm áp nào nữa."
Hai con người giấu kín vết thương rốt cuộc đã trút bỏ lớp ngụy trang, đối mặt trực diện với mặt nhếch nhác nhất và chân thật nhất của nhau.
Gió sân thượng rất lớn, rất lạnh.
Nhưng hai trái tim hoang vu đã lâu, lần đầu tiên đã trần trụi ôm lấy vết thương của đối phương.