Nhánh Cây Bệnh Lại Gặp Mùa Xuân

Chương 9



 

Từ đêm mưa đưa cô về nhà hôm đó, lớp màn mỏng cố ý xa cách giữa hai người hoàn toàn vỡ tan.

Không còn trốn tránh, không còn gượng gạo, cách ứng xử trở nên dịu dàng lại ăn ý.

Gặp nhau ở cầu thang sẽ chủ động sóng bước đi, buổi sáng đụng mặt ở thang máy sẽ lặng lẽ đợi đối phương, thỉnh thoảng Minh Tê Ngô làm điểm tâm sẽ tự nhiên chia cho anh một phần. Hạ Chi Hàng cũng sẽ tiện tay giúp cô xách đồ nặng hoặc nhận giúp bưu phẩm lớn.

Sự dịu dàng bình dị nhỏ bé từng ngày lấp đầy cuộc sống khô cằn áp lực của Minh Tê Ngô.

Cô thậm chí thầm cảm thấy mùa đông dài đằng đẵng gian nan này dường như không còn lạnh đến thế.

Nhưng ngày tháng bình ổn chẳng được mấy hồi, rắc rối lại lần nữa tìm đến tận cửa.

Sáng sớm cuối tuần, điện thoại của Minh Tê Ngô reo lên điên cuồng không dứt.

Trong điện thoại, mẹ cô  dùng giọng điệu sắc bén, từng câu dồn ép, còn quá đà hơn cả lần trước.

"Em trai con định ngày cưới rồi! Sính lễ, sửa sang nhà cửa, cỗ bàn tất cả đều phải chi tiền! Con bắt buộc phải đưa ra 30 vạn một lần, bằng không thì đừng nhận cái nhà này nữa! "

"Bố mẹ nuôi con một trận không phải để con chỉ biết lo cho bản thân sung sướng! Con không giúp em trai thì chính là loại bất hiếu! "

Minh Tê Ngô nắm c.h.ặ.t điện thoại, đầu ngón tay lạnh ngắt.

Cô đã dốc sạch tiền tiết kiệm, hết lần này đến lần khác nhượng bộ nhưng đổi lại chưa bao giờ là sự thông cảm, mà là lấn tới ép chuộng hơn.

Cô kìm nén sự cay xè nơi hốc mắt, thấp giọng từ chối:

 "Con thật sự không có tiền."

Một câu nói lập tức châm ngòi cho cơn tức giận của mẹ cô.

Lời mắng c.h.ử.i ở đầu dây bên kia nện xuống tới tấp, từng chữ như đ.â.m vào tim. Sự tủi thân, mỏi mệt, áp lực dồn nén bấy lâu lập tức sụp đổ. Minh Tê Ngô nắm c.h.ặ.t điện thoại, cả người run rẩy, l.ồ.ng n.g.ự.c ngột ngạt đến mức khó thở.

Vết sẹo gia đình này vừa lành lại vỡ ra, lặp đi lặp lại, chưa bao giờ tha cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mà ở bên kia.

Cùng thời điểm đó, Hạ Chi Hàng ở bên cạnh cũng rơi vào khoảng lặng u tối của riêng mình.

Anh nhận được một cuộc điện thoại từ quê nhà đã lâu không liên lạc.

Trong điện thoại nhắc đến chuyện cũ nhiều năm trước, bới lại những tiếc nuối thời trẻ khi anh bị hiểu lầm, bị người nhà oán trách. Những vết thương cũ mà anh cố tình phủ bụi không bao giờ muốn đụng vào lại bị người ta nhẫn tâm vạch ra một lần nữa.

Sự tủi thân, không đành lòng và cô độc của nhiều năm trước đồng loạt xộc về.

Anh đứng ngoài ban công nhìn bầu trời xám xịt, cả người lạnh ngắt hoàn toàn. Chút ấm áp vất vả lắm mới gom góp được trong mắt lập tức tắt ngấm.

Suốt cả ngày, hai người đều không chạm mặt.

Rõ ràng sống ngay nhà bên cạnh nhưng lại cùng lúc rơi vào mùa Đông giá lạnh của riêng mình.

Lúc chiều tối, ngoài cửa sổ nổi gió lớn, sắc trời âm u đến đáng sợ.

Minh Tê Ngô ngồi trên sofa thẫn thờ nhìn trần nhà, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Cô đã nỗ lực lớn lên, nỗ lực ngoan ngoãn, nỗ lực hy sinh nhưng đời này hình như vĩnh viễn không thoát khỏi gông xiềng của gia đình.

Cô vẫn là cây bệnh không ai thương, không ai xót.

Còn Hạ Chi Hàng ở nhà bên đóng c.h.ặ.t cửa phòng, suốt quá trình chỉ giữ im lặng.

Tâm sự cùng bệnh cũ cuộn trào, dạ dày râm rẩm đau nhưng anh lại chẳng buồn quản, chẳng buồn chữa.

Sự hoang vu một lần nữa phủ kín đáy lòng.

Hai người vừa mới đến gần, vừa mới rung động, trong cùng một ngày, cùng một thời điểm lại bị quá khứ và vết thương của chính mình kéo tụt về phía bóng tối.

Mối quan hệ vốn đang chậm rãi ấm lên đột ngột khựng lại, rơi vào thế bế tắc lạnh lẽo đầu tiên.