Không khí tại Trường Thành những ngày này căng thẳng đến mức chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ để thiêu rụi tất cả. Sau khi bị Lý Thanh Vân công khai đối đầu về việc lập Thái t.ử, Hoàng hậu đã không còn giữ vẻ điềm tĩnh mẫu nghi nữa. Nàng quyết định dùng đến quân bài mạnh nhất của mình: Sức mạnh của các đại thần thủ cựu trong bá quan.
Một buổi sáng sớm, khi sương mù còn bao phủ các mái điện, một bản tấu tố cáo khẩn cấp đã được trình lên ngự thư phòng. Người đứng đầu phái thủ cựu, một lão thần trung thành với gia tộc họ Ôn của Hoàng hậu, đã trực tiếp cáo buộc Lý Hầu gia, phụ thân của Thanh Vân tội danh tham ô năm vạn lượng bạc từ ngân khố dành cho việc tu sửa đê điều phía Nam.
Lý Thanh Vân nhận được tin khi đang dùng điểm tâm. Thanh Trúc hớt hải chạy vào, gương mặt cắt không còn giọt m.á.u: "Nương nương! Đại sự không xong rồi! Bá quan văn võ đã bao vây ngự thư phòng, ép Hoàng thượng phải tống giam Hầu gia vào ngục tối của bộ Hình để điều tra. Họ nói chứng cứ nằm trong một bản trát mật thu được từ phủ Hầu gia, có chữ ký và ấn tín riêng của ngài ấy!"
Lý Thanh Vân đặt chén trà xuống, đôi tay khẽ siết c.h.ặ.t khăn lụa nhưng gương mặt vẫn bình thản đến đáng sợ. Nàng hiểu rằng đây là một cái bẫy hoàn hảo. Hoàng hậu không đ.á.n.h vào nàng, mà đ.á.n.h vào cái gốc rễ đang giúp nàng đứng vững: Gia thế họ Lý vừa mới phất lên. Nếu phụ thân nàng bị kết tội tham ô, nàng sẽ lập tức bị tước quyền quản lý Nội vụ và bị đẩy vào lãnh cung vì tội "nữ nhi kẻ phản nghịch".
"Nương nương, chúng ta phải làm sao? Hoàng thượng dù sủng ái người, nhưng không thể làm ngơ trước áp lực của toàn thể Đại thần." - Thanh Trúc lo lắng hỏi.
"Đừng hoảng loạn." - Lý Thanh Vân đứng dậy, ánh mắt sắc lẹm. "Hoàng hậu muốn dùng luật pháp để trị ta, vậy ta sẽ cho bà ấy thấy thế nào là luật lệ thực sự. Hãy chuẩn bị cho ta bộ cung trang giản dị nhất, ta phải đến ngự thư phòng một chuyến."
Tại ngự thư phòng, không khí đặc quánh sự thù địch. Hoàng hậu ngồi bên cạnh Hoàng đế, gương mặt u sầu nhưng lời nói lại đầy sắc bén: "Hoàng thượng, Lý Hầu gia vốn là người liêm chính, nhưng quyền lực và tiền bạc dễ làm tha hóa lòng người. Nếu người không xử lý nghiêm minh, làm sao phục được lòng bách tính và các đại thần trong Triều?"
Lý Thanh Vân bước vào, nàng không hề quỳ xuống cầu xin như Hoàng hậu mong đợi. Nàng dâng lên một bản tấu mà nàng đã thức trắng đêm để chuẩn bị.
"Hoàng thượng, thần thiếp không đến để xin tội cho phụ thân. Thần thiếp đến để dâng lên bản báo cáo kiểm kê chi tiết của Nội vụ trong ba tháng qua." - Giọng Lý Thanh Vân vang lên rõ ràng, át cả tiếng xì xào của các đại thần.
Giọng của vị quan đứng đầu cười khẩy: "Quý phi nương nương, việc kiểm kê Nội vụ thì có liên quan gì đến vụ án tham ô đê điều ở phía Nam?"
"Có liên quan rất lớn." – Lý Thanh Vân nhìn thẳng vào mắt lão thần đó. "Trong bản tấu chương tố cáo, các vị nói phụ thân ta tham ô năm vạn lượng bạc vào tháng trước. Nhưng theo hồ sơ lưu trữ tại Nội vụ mà bổn cung đang quản lý, toàn bộ số bạc đó thực chất chưa bao giờ rời khỏi kinh thành. Nó đã được hoán đổi thành lương thực và vải vóc để gửi đến vùng biên thùy cho binh sĩ - theo một sắc lệnh bí mật của Hoàng thượng mà chính tay bổn cung là người đóng dấu triện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng hậu biến sắc: "Sắc lệnh bí mật? Tại sao ta không biết chuyện này?"
"Bởi vì đây là việc quân cơ, thưa nương nương." - Lý Thanh Vân lấy ra cuộn sắc lệnh có ấn rồng của Hoàng đế. "Phụ thân thần thiếp không tham ô, ông ấy chỉ đang thực hiện nhiệm vụ vận chuyển ngầm để tránh tai mắt của quân phản loạn Tống gia còn sót lại. Số bạc mà các vị tìm thấy trong phủ Hầu gia thực chất là bạc giả mà chúng ta cố tình để lại để dụ những kẻ thực sự tham ô lộ mặt."
Lý Thanh Vân quay sang phía Hoàng đế, quỳ xuống: "Hoàng thượng, người vẫn giữ bản trát đối soát thật sự trong mật hộc chứ?"
Hoàng đế lúc này mới lên tiếng, ngài lấy ra một tờ giấy nhỏ. Ánh mắt ngài nhìn Hoàng hậu đầy thất vọng: "Hoàng hậu, trẫm đã hy vọng những cáo buộc này là sự thật để trẫm có thể công bằng với tất cả. Nhưng sự thật là, kẻ đã làm giả ấn tín của Lý Hầu gia để tạo ra bản trát tham ô giả chính là người của Ôn gia, gia tộc của nàng. Kẻ đó hiện đang bị bắt giữ tại bộ Hình."
Cả ngự thư phòng im phăng phắc. Đòn "phản gián" của Lý Thanh Vân đã biến bẫy của Hoàng hậu thành một cái thòng lọng siết c.h.ặ.t lấy Ôn gia. Nàng đã biết trước Hoàng hậu sẽ ra tay, nên đã cùng phụ thân diễn một vở kịch "tham ô" để nhử mồi.
"Hoàng thượng! Thần thiếp không hề hay biết chuyện của Ôn gia..." – Hoàng hậu vội vàng quỳ xuống, lần đầu tiên sự kiêu hãnh của nàng ta bị dẫm đạp.
Quan viên lúc này cũng chia rẽ, một số đại thần bắt đầu quay sang ủng hộ Lý Quý phi khi thấy gió đã đổi chiều. Hoàng đế đứng dậy, giọng ngài đanh thép:
"Ôn gia lũng đoạn Triều cương, hãm hại công thần. Theo Luật, kẻ thủ mưu phải bị xử trảm, gia quyến bị đày đi biên ải. Hoàng hậu nương nương quản lý gia tộc không nghiêm, tước bỏ quyền nhiếp chính hậu cung, cấm túc tại cung Khôn Ninh để suy ngẫm lỗi lầm."
Đây là thắng lợi rực rỡ nhất của Lý Thanh Vân. Nàng không chỉ cứu được phụ thân, mà còn trực tiếp đ.á.n.h gãy một "cánh tay" của Hoàng hậu trong hàng ngũ đại thần.
Bước ra khỏi ngự thư phòng Lý, Thanh Vân nhìn thấy Hoàng hậu đang được dìu đi trong sự nhục nhã. Hai người phụ nữ chạm mắt nhau lần cuối trước khi cửa cung Khôn Ninh khép lại. Không cần lời nói, Hoàng hậu hiểu rằng vị thế của mình đã hoàn toàn sụp đổ, và người đứng trên đỉnh cao quyền lực của Trường Thành giờ đây chỉ còn lại một mình Lý gia Quý phi.
Tuy nhiên, Lý Thanh Vân biết đây chưa phải là kết thúc. Một con phượng hoàng bị thương sẽ trở nên điên cuồng nhất. Hoàng hậu vẫn còn Hoàng t.ử trong tay, và đó sẽ là con át chủ bài cuối cùng trong cuộc chiến "Phượng tranh ngôi".