Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 108: Thu Thị Nữ!



Quay lại thời gian trước khi cột sáng truyền tống xuất hiện.

Ở trong đại sảnh sào huyệt Băng Giáp Ma Chu.

Trần Tình còn đang phối hợp an ủi, dỗ dành vị yêu nữ tinh quái Tô Mộng Yên này, bầu không khí tuy có chút ám muội nhưng đầy ngọt ngào.

Nhìn thấy thời gian khảo hạch không còn lại bao nhiêu, hai người cũng không quấn quýt nữa mà chủ động tách ra.

Lúc này, ánh mắt Trần Tình dời sang bóng dáng đang bị treo lơ lửng giữa không trung của Bành Nghĩa Tân, trầm ngâm suy tính xem nên giải quyết hắn thế nào cho thỏa đáng.

Sở dĩ tên khốn này đến giờ vẫn còn vương lại được một hơi tàn, phần lớn là nhờ vào môi trường đặc thù của Hàn Vực Cốc.

Những luồng hàn khí thấu xương xung quanh đang không ngừng thẩm thấu qua lớp da thịt rách nát của hắn, vô tình đóng băng các mạch máu, giúp hắn cưỡng ép cầm cự được chút sinh cơ cuối cùng.

Thế nhưng ngay vào lúc này…

Bịch!

Tô Mộng Yên đột ngột thu tay lại.

Từng sợi tơ đỏ li ti đang quấn chặt quanh người Bành Nghĩa Tân lập tức co rút như thủy triều, nhanh chóng dệt lại thành một dải lụa mỏng lướt trở về, hoàn toàn trả lại tự do cho gã.

Phốc!

Đang yên đang lành bị treo trên cao, gã họ Bành đột ngột mất đi điểm tựa, cả cơ thể nặng nề như một bao cát rách rơi tự do, đập mạnh xuống nền đất cứng ngắc bên dưới.

Cú va chạm trực diện này khiến những vết thương vốn vừa mới khép miệng nhờ hàn khí xung quanh lại một lần nữa nứt toác ra.

Trong cơn mê mang, Bành Nghĩa Tân chỉ kịp rên rỉ lên một tiếng đầy đau đớn, máu tươi ồ ạt tràn ra từ khóe miệng, sau đó hai mắt trợn ngược, triệt để trút luôn luồng hơi thở cuối cùng.

Trần Tình chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó thì khóe miệng không tự chủ được mà giật giật vài cái.

Hắn quay sang nhìn Tô Mộng Yên, chỉ thấy vị yêu nữ kia cũng đang ngây người ra tại chỗ, trợn tròn mắt nhìn cái xác không còn chút sinh cơ dưới đất.

Chính nàng cũng không thể ngờ được, một động tác thu hồi linh khí vô tình của mình lại có thể trực tiếp tiễn luôn mạng sống của tên này đi chầu diêm vương.

Hai người nhìn nhau, nhất thời dở khóc dở cười.

Đánh đấm kịch liệt suốt cả buổi trời không chết, vậy mà cuối cùng chỉ vì một cú ngã nhẹ nhàng thế này liền lập tức đi chầu ông bà?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Trần Tình rất nhanh đã đem sự khôi hài này vứt ra sau đầu.

Đối với một kẻ lòng dạ hiểm độc, dám bày mưu tính kế cùng Trương Tú dồn hắn vào chỗ chết như Bành Nghĩa Tân, thì việc phải nhận lấy cái kết cục thảm hại này hoàn toàn là đáng đời, chẳng có gì đáng để thương tiếc cả.

Trần Tình sải bước tiến lại gần, dứt khoát cúi người thu lấy túi trữ vật của Bành Nghĩa Tân.

Sau đó, hắn thu dọn chiến trường một chút, liền nhẹ nhàng phất tay, phóng ra một mồi hỏa diễm nóng rực, thiêu rụi những thân thể rách nát xung quanh thành một đống tro tàn, theo gió trở về với cát bụi.

Đây coi như là chút lòng nhân đức cuối cùng mà hắn dành cho kẻ tử địch.

Giải quyết xong xuôi, hắn tự nhiên nắm lấy bàn tay mềm mại của Tô Mộng Yên.

Cả hai cùng nhau rảo bước quay trở lại khu vực phía ngoài để thu gom lại ngọc bội khảo hạch cho các thành viên của Vạn Hoa hội.

Qua một hồi tìm kiếm tỉ mỉ giữa đống đổ nát, cuối cùng bọn họ cũng gom đủ chín mảnh ngọc bội không thiếu một mảnh nào.

Đôi mắt đẹp của Tô Mộng Yên khẽ lóe lên niềm vui sướng, nàng quay sang cười nói.

"Được rồi! Chúng ta mau trở về tụ họp với đám người Ngân Anh thôi."

Nghe đến đây, Trần Tình khẽ gật đầu, nhưng trong lòng chợt nhớ lại dáng vẻ của vị sư tỷ Lý Ngân Anh kia - người cứ nằng nặc đòi làm trâu làm ngựa, sống chết muốn hầu hạ hắn để báo ân, khiến hắn không khỏi cảm thấy một trận "nhức đầu" vô cùng.

Hắn nhìn sang, bất lực dặn dò Tô Mộng Yên bên cạnh.

"Lát nữa trở về, nếu Ngân Anh lại đòi làm ba cái chuyện hầu hạ vô lý gì đó, nàng nhớ phải mở miệng nói đỡ giúp ta một tiếng đấy."

Tô Mộng Yên nghe vậy liền nhoẻn miệng cười duyên một tiếng, trong đôi mắt xảo quyệt lướt qua một tia tinh nghịch khó đoán.

Nàng gật mạnh đầu, hứa hẹn vô cùng chắc nịch.

"Chàng cứ an tâm giao chuyện này cho thiếp!”

...

Rất nhanh, hai người bọn họ đã tìm đến vị trí hang động bí mật mà đám nữ đệ tử Vạn Hoa hội đang ẩn náu.

Bên trong, Lý Ngân Anh đang tất bật, tận lực chăm sóc cho các tỷ muội đồng môn vốn bị thương khá nặng sau trận chiến dữ dội vừa qua.

Mặc dù trước đó đã có Hàn Ngọc Thảo xua tan đi phần lớn hàn độc xâm nhập vào cơ thể, giúp ổn định khí huyết và bảo vệ tâm mạch, thế nhưng những vết thương lớn nhỏ do đám Băng Giáp Ma Chu gây ra trên người họ vẫn còn quá nhiều.

Nàng phải vô cùng cẩn thận, tỉ mỉ xử lý rồi băng bó lại từng chút một cho từng người.

Dù sao tất cả cũng đều là thân nữ nhi, ai mà chẳng có tâm lý ái mỹ, muốn bản thân luôn luôn xinh đẹp, hoàn mỹ.

Nếu chẳng may để lại những vết sẹo loang lổ, xấu xí trên da thịt thì quả thật là một nỗi ám ảnh lớn.

Đang lúc chuyên tâm, Lý Ngân Anh bỗng nhiên phát hiện ra có hai bóng người đang phá vỡ màn sương, chậm rãi tiến lại gần.

Nàng liền âm thầm dựng lên một tầng cảnh giác, bàn tay âm thầm ngưng tụ lấy linh lực.

Thế nhưng, ngay khi nhìn rõ người vừa trở về là Trần Tình cùng Tô Mộng Yên, không chỉ nàng mà toàn bộ nữ đệ tử của Vạn Hoa hội trong hang động đều đồng loạt đứng dậy.

Trên gương mặt vốn đầy vẻ mệt mỏi của bọn họ lập tức hiện lên sự vui mừng khó che giấu, không ít người còn che miệng cười duyên.

"Là hội trưởng!"

"Hội trưởng đưa sư đệ trở về rồi!"

Lý Ngân Anh bước nhanh tới trước mặt hai người.

Ánh mắt nàng đầu tiên dừng lại trên người Tô Mộng Yên.

Sau đó, ánh mắt nàng mới chuyển sang Trần Tình.

Thấy hai người đang tay trong tay tình tứ, trong lòng nàng không biết tại sao lại có chút vui mừng nhưng nhiều hơn lại là một cảm xúc phức tạp khó tả.

“Hội trưởng!”

Tô Mộng Yên gật đầu, khẽ cười, tiện tay lấy chín khối ngọc bội khảo hạch giao cho Lý Ngân Anh.

"Ngọc bội của các tỷ muội đều ở đây, muội kiểm tra trả lại cho mọi người đi."

Lý Ngân Anh nhận lấy ngọc bội, nhanh chóng kiểm tra một lượt.

Phát hiện không thiếu một ai, đôi mắt nàng lập tức đỏ hoe

Nàng siết chặt những khối ngọc bội trong tay, quay sang nhìn Trần Tình.

Trong mắt tràn đầy vẻ biết ơn.

Nếu không có hắn, đừng nói tới ngọc bội khảo hạch, chỉ sợ toàn bộ Vạn Hoa hội hôm nay đều phải chôn xác trong sào huyệt Băng Giáp Ma Chu.

Nghĩ tới đây, Lý Ngân Anh hít sâu một hơi, liền không chút do dự quỳ xuống trước mặt Trần Tình.

“Sư đệ!”

“Ơn đức này không sao nói hết được bằng lời.”

“Xin sư đệ hãy cho ta một cơ hội để thực hiện lời hứa trước đó, làm trâu làm ngựa hầu hạ bên cạnh để báo đáp đại ân này!”

Nghe đến bốn chữ "làm trâu làm ngựa", Trần Tình chỉ thấy hai huyệt thái dương của mình giật nảy lên, hắn bất lực đưa tay lên xoa xoa trán.

Quả nhiên…

Điều hắn lo lắng nhất vẫn xảy ra.

Trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, hắn liền lén lút đưa tay ra phía sau, dùng lực kéo kéo tà áo của Tô Mộng Yên bên cạnh, liên tục nháy mắt ra hiệu cầu cứu, hy vọng vị yêu nữ này sẽ ra tay giải vây giúp mình như đã hứa.

Nhìn bộ dạng luống cuống của nam nhân nhà mình, Tô Mộng Yên khoái chí cười trộm trong lòng.

Đôi mắt đẹp đảo qua đảo lại, lóe lên một tia tinh nghịch đầy xảo quyệt.

Nàng ho nhẹ một tiếng, bước lên phía trước một bước, nhẹ nhàng vươn tay đỡ Lý Ngân Anh đứng dậy, dùng giọng điệu vô cùng "thấu hiểu" mà mở lời.

“Ngân Anh, tiểu lang quân chàng là người bận rộn, ngày thường cũng chẳng có thời gian nuôi trâu nuôi ngựa làm gì cho tốn thời gian.”

“Nhưng ta thấy nếu muội đã có lòng muốn báo đáp chàng đến thế, thì thực ra vẫn còn khối cách khác tốt hơn nhiều... “

Nói đến đây, nàng âm thầm nháy mắt một cái với Lý Ngân Anh như ra hiệu điều gì đó, liền lập tức tiếp lời.

“Ví dụ như đến bên cạnh chàng làm một nha hoàn thân cận, hoặc làm thị nữ lo liệu việc bưng trà rót nước, ấm giường nâng khăn sửa túi mỗi ngày cũng là một ý kiến không tồi chút nào nha.”

Lý Ngân Anh nghe xong, hai mắt liền sáng rực lên, gật đầu lia lịa như giã tỏi. Rõ ràng, lời gợi ý "đầy tính xây dựng" này vô cùng hợp tâm ý của nàng.

Nàng lập tức phối hợp “diễn kịch” quay sang nhìn Trần Tình, ánh mắt tràn ngập vẻ khẩn cầu tha thiết, chỉ chờ hắn gật đầu một cái là sẵn sàng dọn hành lý qua liền.

Mà Trần Tình lúc này, toàn thân đã hoàn toàn hóa đá tại chỗ, triệt để câm nín, trong lòng âm thầm gào thét.

“Ta bảo nàng nói đỡ giúp ta, chứ có bảo nàng nạp thêm thị nữ về nhà cho ta đâu hả?”

Hắn rất không rõ, một người vừa nãy còn ghen tuông mù quáng với Thanh Như Nguyệt, bây giờ tại sao lại đột nhiên xoay chuyển một trăm tám mươi độ như vậy?

Sau một hồi dốc hết lời lẽ từ chối nhưng bất thành, lại cộng thêm sự "trợ giúp" quá mức tận tình từ phía Tô Mộng Yên cùng màn phụ họa, chèo kéo rôm rả của đám nữ đệ tử Vạn Hoa hội xung quanh, Trần Tình rốt cuộc cũng giơ tay đầu hàng, triệt để chịu trói.

"Thôi được rồi, tùy các nàng vậy..."

Nghe thấy lời đồng ý của hắn, Lý Ngân Anh liền lập tức lộ ra vẻ mặt kích động vui sướng.

Nàng không chút chậm trễ, tiến lên phía trước một bước, cung kính hành một đại lễ của thị nữ đối với chủ nhân trước mặt Trần Tình, như thể sợ hắn sẽ lập tức đổi ý không bằng.

"Thị nữ Lý Ngân Anh, bái kiến công tử!”

“Mong công tử từ nay về sau cho phép Ngân Anh được hầu hạ bên người. Khổ cực mấy Ngân Anh cũng không quản, chỉ cầu được tận tâm báo đáp đại ân của công tử!”

Nhìn Lý Ngân Anh vẻ mặt trang nghiêm, quỳ bái quy củ, Trần Tình âm thầm bất đắc dĩ, hắn đành thở dài một thườn thượt, tiến lên đưa tay giữ lấy khuỷu tay nàng, dùng một luồng nhu kình nhẹ nhàng đỡ nàng đứng dậy, khổ sở nói.

"Được rồi, được rồi, mau đứng lên đi.”

“Ở trước mặt người ngoài nàng cứ gọi ta là sư đệ như cũ đi, gọi hai tiếng “công tử” kia nghe nhức tai lắm.”

“Ta không quen.”

Lý Ngân Anh một bộ nhu thuận gật đầu, lập tức đáp lời.

“Vâng, thưa sư… đệ!”

Tô Mộng Yên đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này thì không nhịn được mà che miệng cười khúc khích.

Đôi mắt phượng của nàng híp lại cong cong như vầng trăng non, đáy mắt tràn ngập vẻ đắc ý và thích thú sau khi trêu chọc được nam nhân của mình.

Nàng khẽ tiến lại gần, đem thân hình mềm mại như không xương dựa sát vào người Trần Tình.

Mùi hương thiếu nữ thoang thoảng phả vào chóp mũi hắn, kéo theo thanh âm êm ái, nhỏ nhẹ chỉ đủ cho hai người nghe thấy.

"Tiểu lang quân của thiếp đúng là có phúc khí nha...

“Mới bước chân vào ngoại môn chưa được bao lâu, bên cạnh đã có thêm một vị đại mỹ nhân cam tâm tình nguyện làm chỗ hầu hạ, chăm sóc rồi."

Trần Tình nghe vậy thì trong lòng chỉ biết dở khóc dở cười.

Hắn bất lực lườm nàng một cái, rồi vươn tay ra, nhẹ nhàng nhéo lấy chiếc mũi quỳnh cao thẳng, xinh xắn của nàng mà trách mắng một cách nuông chiều.

"Nàng còn dám nói? Tất cả chuyện này chẳng phải đều do vị yêu nữ nhà nàng một tay bày trò ra hay sao?”

Oành!

Ngay lúc hai người còn đang vô tư phát "cẩu lương" trước mặt đám nữ đệ tử xung quanh, khiến ai nấy đều vừa hâm mộ vừa đỏ mặt, thì một tiếng nổ trầm hùng bỗng nhiên vang vọng khắp không gian.

Từ phía Bắc của Hàn Vực Cốc, một cột sáng trận pháp truyền tống khổng lồ, xuyên qua tầng mây đột ngột xuất hiện, hào quang rực rỡ xua tan màn sương giá lạnh.

Ngay sau đó, một giọng nói uy nghiêm, cuồn cuộn như sấm của vị Trưởng lão chủ trì khảo hạch từ trên không trung vọng xuống, vang vọng bên tai mỗi một đệ tử còn sống sót trong bí cảnh

Thời gian khảo hạch đã chính thức khép lại.

Trần Tình thu hồi nụ cười, ánh mắt nhìn về phía cột sáng truyền tống che trời kia, sau đó quay sang nhìn mọi người, nhẹ nhàng phất tay nói.

"Được rồi, thời gian đã tới, chúng ta cùng nhau trở về thôi!”