Trần Tình đứng sừng sững giữa trung tâm quảng trường.
Mái tóc đen dài của hắn tung bay hỗn loạn trong cuồng phong.
Trên làn da, từng đường huyết văn đỏ rực như dung nham sục sôi dần dần lan tỏa, phủ kín khắp thân thể.
Khí tức cuồng bạo cuồn cuộn dâng cao không có điểm dừng, ép cho mặt đất đá cứng cáp dưới chân hắn phải chịu áp lực kinh hoàng, từng tấc, từng tấc một rạn nứt.
Thế nhưng, thứ đang cuộn trào, thiêu đốt dữ dội nhất trong huyết quản hắn lúc này không phải là nguồn linh lực cuồng bạo vừa mượn được.
Mà là ngọn lửa giận ngút trời.
Từ khi đặt chân vào Vân Ẩn Cốc cho đến nay, Trần Tình hắn chưa từng chủ động tính toán, cũng chưa từng vô cớ gây hấn hay trêu chọc bất kỳ một ai.
Hắn tiến vào tông môn, chỉ với một tâm niệm giản đơn là an ổn tu luyện, từng bước một trở nên mạnh mẽ để tự tay khám phá thế giới tu chân rộng lớn mà bản thân hằng khát khao, mơ ước.
Nhưng thế giới này đáp lại sự thiện lương của hắn bằng cái gì?
Là hết lần này đến lần khác bị người ta dồn vào chỗ chết, bị biến thành mục tiêu săn đuổi của những âm mưu bẩn thỉu.
Ở bên trong bí cảnh, hắn bị vây giết thì cũng thôi.
Đến khi bước ra ngoài, cái chờ đón hắn vẫn là một thiên la địa võng, một sát cục vô tình đã giăng sẵn.
Chẳng lẽ…
Đây chính là thế giới tu chân mà hắn từng vô số lần tưởng tượng, vô số lần khao khát đặt chân tới hay sao?
Một thế giới mà kẻ mạnh có thể tùy ý định đoạt sinh tử của kẻ yếu, còn hai chữ "công đạo" chẳng qua chỉ là một trò hề, một câu chuyện cười không hơn không kém?
Khóe môi Trần Tình khẽ cong lên thành một đường vòng cung lạnh ngắt.
Đó không phải nụ cười, mà là sự tự giễu đầy cay đắng cho chút ngây thơ cuối cùng của bản thân.
Đôi mắt hắn chậm rãi đảo qua ba vị cự đầu nội môn hung hãn trước mặt, rồi quét nhìn về phía biển người đang nín thở dõi theo xung quanh.
Cuối cùng, ánh mắt hắn lạnh lùng dừng lại trên đài cao.
Nơi đó, các vị trưởng lão vẫn giữ im lặng đứng nhìn.
Không một ai đứng ra nói giúp hắn một lời công bằng.
Không một ai mở miệng hỏi hắn rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra bên trong bí cảnh.
Và cũng chẳng có một ai quan tâm đến việc hắn đúng hay hắn sai!
Bọn họ ngồi trên cao nhìn xuống, trong mắt chỉ có kết quả, chỉ có lợi ích kinh người và thế lực chống lưng khổng lồ phía sau những kẻ đã bỏ mạng dưới kiếm của hắn.
Trong khoảnh khắc ấy, chút ảo tưởng cuối cùng về tông môn, về công lý trong lòng Trần Tình hoàn toàn tan vỡ, hóa thành tro bụi.
Hắn chậm rãi siết chặt chuôi trọng kiếm, năm ngón tay dùng lực mạnh đến mức các khớp xương kêu lên những tiếng "răng rắc" giòn giã.
Nơi đáy mắt hắn, sự mê mang, dao động đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một loại kiên định lạnh lẽo đến cực hạn.
Nếu thế giới này vốn không có đạo lý, vậy hắn sẽ dùng thanh trọng kiếm trong tay mình để tự giành lấy đạo lý!
Nếu quy củ sinh ra chỉ để bảo vệ cho kẻ mạnh, vậy hắn sẽ trở thành kẻ mạnh nhất!
Mạnh đến mức... chính bản thân hắn sẽ biến thành chân lý!
Ầm!!!
Sát ý ngập trời cùng chiến ý điên cuồng trong lồng ngực Trần Tình hoàn toàn hòa làm một thể, bộc phát hóa thành một cơn lốc linh lực quét ngang khắp quảng trường.
Sức càn quét mãnh liệt khiến vô số đệ tử ngoại môn đứng xem phải biến sắc, lảo đảo lùi lại phía sau.
Ngay cả ba vị cường giả nội môn cũng không hẹn mà cùng nheo mắt lại.
Lần đầu tiên trong đời, bọn họ cảm nhận được một luồng áp lực vô hình áp đảo.
Trớ trêu thay, luồng áp lực ấy lại đến từ một tên đệ tử ngoại môn mà bọn họ từng coi như kiến hôi.
Trần Tình từ từ nâng thanh Trọng Kiếm đen ngòm lên, mũi kiếm sắc bén chậm rãi chỉ thẳng về phía ba người trước mặt.
Giọng nói của hắn lúc này có chút khàn khàn, nhưng lại vang vọng khắp quảng trường, truyền rõ vào tai từng người.
"Các ngươi muốn giết ta?"
"Được!"
"Nhưng trước khi động thủ… Có ai trong số các ngươi dám đứng ra nói cho ta biết, Trần Tình ta rốt cuộc đã sai ở đâu?"
"Các ngươi muốn giết ta vì ta tàn sát đồng môn?”
“Hay là vì... những kẻ bị ta giết, đều là chó săn thuộc bang hội của các ngươi?"
Từng câu, từng chữ của Trần Tình như những lưỡi kiếm sắc bén đâm toạc vào bầu không khí im lặng đến rợn người của quảng trường.
Rất nhiều đệ tử ngoại môn vô thức cúi đầu né tránh ánh mắt của hắn.
Sắc mặt các vị trưởng lão trên đài cao cũng trở nên vô cùng khó coi.
Bọn họ hiểu những lời Trần Tình nói, nhưng biết phải làm sao?
Những kẻ đứng đầu các bang hội ở đây ai không có lai lịch kinh người?
Với thân phận trưởng lão ngoại môn nhỏ bé này, ai dám đứng ra can thiệp để rước họa vào thân?
Chỉ tiếc rằng, ở thế giới tu chân cá lớn nuốt cá bé này, đúng sai chưa bao giờ là điều quan trọng.
Kẻ yếu mới cần phân rõ đạo lý, còn kẻ mạnh... chỉ cần có “nắm đấm” là đủ để định đoạt tất cả!
Tên nam tử cầm quạt ngọc khẽ cười lạnh, thanh âm âm hiểm cắt ngang bầu không khí.
"Nói xong chưa?"
"Di ngôn trước khi chết của ngươi, chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"
Ầm!!!
Ngay khi lời nói đầy khinh miệt của tên nam tử cầm quạt vừa dứt, ba luồng khí tức Trúc Cơ khủng bố đồng loạt bộc phát.
Toàn bộ mặt đất quảng trường rung chuyển dữ dội, đá vụn bắn tung tóe.
Linh khí thiên địa trong phạm vi quảng trường xung quanh lập tức bị khuấy đảo đến mức hỗn loạn, điên cuồng gào rít.
Không một lời thừa thãi, ba vị cự đầu nội môn cùng lúc xuất thủ, tế ra sát chiêu mạnh nhất.
Gã tráng hán của Hắc Hùng Hội là kẻ tiên phong phóng đi.
Hai chân gã đạp mạnh xuống mặt đất, tạo ra những tiếng rắc rắc ghê người.
Thân hình vạm vỡ như tòa tháp sắt ấy hóa thành một đạo huyết quang đỏ rực, mang theo kình lực cuồn cuộn như sóng thần dâng trào.
Hai nắm đấm đồng thời nện ra, quyền ảnh tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau, ngưng tụ thành hình một đầu huyết tượng khổng lồ đang ngửa mặt gầm thét, uy thế kinh thiên động địa.
Ở phía cánh phải, nam tử cầm thương của Huyền Vân Hội cũng nhanh như chớp giật.
Thanh trường thương trong tay hắn rung lên dữ dội, phát ra những tiếng “keng keng” chói tai, vạch ra vô số thương ảnh sắc bén trải kín cả bầu trời.
Hàn khí thấu xương từ mũi thương điên cuồng lan tỏa khiến nhiệt độ xung quanh giảm mạnh.
Chỉ trong nháy mắt, thương ảnh hoá từng mũi băng trùy sắc nhọn hoắt ngưng tụ giữa không trung, tựa như một cơn mưa băng chết chóc, triệt để phong tỏa mọi đường lui của Trần Tình.
Cùng lúc đó, nam tử cầm quạt ngọc của Quang Minh Hội khẽ phất tay.
Từng đạo quang nhận được cô đọng từ linh lực mỏng dính như cánh ve âm thầm hòa vào hư không, một chiêu đơn giản nhưng lại âm hiểm vô cùng, chờ đợi nhắm thẳng tới những vị trí tử huyệt trên người Trần Tình mà đoạt mạng.
Một kẻ cận chiến cường công, một kẻ phong tỏa đường lui, một kẻ âm thầm kết liễu.
Ba vị cường giả Trúc Cơ phối hợp vô cùng ăn ý, rõ ràng bọn chúng không hề có ý định bắt sống, mà muốn trực tiếp nghiền nát hắn ngay tại chỗ, trừ hậu hoạn về sau.
Đối mặt với sát cục vây khốn kinh thiên ấy, đôi mắt Trần Tình hoàn toàn lạnh xuống.
Hắn siết chặt chuôi trọng kiếm, trong cơ thể, nguồn linh lực cuồng bạo cùng sức mạnh tiềm ẩn của Vạn Kiếm Thánh Thể điên cuồng vận chuyển.
Từng đường ngân quang sáng chói theo cánh tay phải tràn vào thân kiếm.
Ông!!!
Thanh trọng kiếm đen ngòm rung lên dữ dội, tiếng kiếm minh ngân vang thanh thúy, vọng khắp thiên địa.
"Muốn giết ta? Vậy để xem... hôm nay ai giết ai!"
Ầm!!!
Trần Tình đạp mạnh chân, mặt đất dưới chân hắn lập tức sụp xuống thành một cái hố lớn.
Thân hình hắn hóa thành một đạo tàn ảnh, không lùi mà tiến, lao thẳng về phía gã tráng hán Hắc Hùng Hội.
Lấy cứng chọi cứng! Lấy mạnh phá mạnh!
Thanh trọng kiếm trong tay mang theo uy thế khai sơn phá thạch hung hăng bổ xuống.
Kiếm mang màu bạc dài hơn mười trượng xé rách không khí, oanh kích trực diện.
Oành!!!
Kiếm mang và quyền ảnh huyết tượng va chạm vào nhau, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Đầu huyết tượng khổng lồ kia chỉ chống đỡ vỏn vẹn được vài hơi thở đã bị kiếm mang bá đạo chém tan tành.
Gã tráng hán đại biến sắc mặt, hắn chỉ kịp cảm nhận được một cỗ lực lượng man rợ không gì cản nổi từ trên trời giáng xuống.
Răng rắc!
Xương cánh tay gã phát ra tiếng rên rỉ vì quá tải, cả thân hình vạm vỡ lập tức bị đánh bay ngược ra sau.
Cũng chính trong khoảnh khắc đó, vô số đạo băng trùy xé gió ùn ùn kéo tới, mang theo hàn quang sắc bén đâm thẳng vào sau lưng Trần Tình cũng đang bị phản chấn lùi lại.
Đồng tử hắn co rút, lập tức cưỡng ép ổn định thân thể, sau đó nhanh chóng xoay người ra phía sau, trọng kiếm giơ ngang, quét ra tầng tầng quang mang mang theo linh lực cuồng bạo, vừa né tránh vừa không ngừng cản phá.
Keng! Keng! Keng!
Từng tiếng va chạm chói tai vang lên liên hồi, mỗi một đòn đánh dội vào đều khiến cánh tay hắn tê dại.
Thế nhưng, số lượng băng trùy quá nhiều, quá dày đặc.
Phốc!
Một mũi băng trùy sắc nhọn không may đã xuyên qua khe hở kiếm quang, để lại trên vai hắn một vết cắt dữ tợn.
Phốc! Phốc!
Lại thêm hai mũi, ba mũi, trúng lấy cánh tay và bắp đùi của hắn, máu tươi chỉ vừa trào ra đã lập tức bị hàn khí cực độ đông cứng lại.
Thân hình hắn loạng choạng lùi về sau, cố gắng phòng thủ những chỗ yếu hại, tiếp tục né đi những băng trùy còn lại.
Không lâu sau đó, sáu đạo quang nhận vô hình núp trong hư không đột ngột hiển lộ, canh lúc hắn thất thế mà xuất ra một kích chí mạng.
Trần Tình đã sớm đề phòng một chiêu này, hắn nhanh chóng điều động linh lực cuồng bạo hoá thành từng tầng quang tráo chắn khắp xung quanh.
Rắc! Rắc!
Từng tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên.
Sáu đạo quang nhận phóng ra, tuy nhiên, hắn chỉ chặn lại được bốn.
Xoẹt! Xoẹt!
Hai vết thương sâu hoắm lập tức xuất hiện trên ngực và eo hắn, lực phản chấn khiến hắn văng ngược ra xa, té trên nền đất rách nát, máu tươi bắn tung tóe.
"Ha ha ha!"
Nam tử cầm quạt ngọc thấy vậy liền cười lạnh chế nhạo.
"Ta còn tưởng ngươi nghịch thiên đến mức nào, xem ra cũng chỉ có bấy nhiêu mà thôi!"
Nghe thấy tiếng cười đầy bỉ ổi ấy, ánh mắt Trần Tình bỗng chốc trở nên đỏ ngầu, hắn lảo đảo chống kiếm đứng thẳng dậy, lau đi máu tươi không ngừng trào ra từ khóe miệng.
Vô tận sát ý lạnh lẽo cuồng bạo từ người hắn lan tỏa ra xung quanh, khiến cho tất cả những ai đang đứng xem đều không tự chủ được mà rùng mình một cái.
"Ngươi... nói nhiều thật đấy!"
Trong khoảnh khắc tiếp theo, khí tức trên người hắn một lần nữa bùng nổ toàn diện.
Từng tầng ngân quang bấy giờ dũng động quanh thân, pha lẫn với một luồng kiếm khí đen ngòm, u tối.
Ông!
Ngay sau lưng hắn, từng đạo kiếm ảnh hai màu đen trắng chậm rãi ngưng tụ giữa không trung.
Mười đạo... hai mươi đạo... năm mươi đạo... rồi một trăm đạo!
Kiếm khí dày đặc, rợp trời dậy đất che kín cả không gian quảng trường.
Mỗi một thanh kiếm ảnh đều tỏa ra phong mang sắc bén, khát máu đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
Toàn bộ quảng trường trong tích tắc lặng ngắt như tờ.
Các vị trưởng lão đứng trên đài cao cũng đồng loạt biến sắc.
"Kiếm ý?”
“Không đúng! Đây là sát ý hoá kiếm!"
"Trời ạ, rốt cuộc phải tích tụ bao nhiêu sát khí từ núi thây biển máu mới có thể đi tới bước này?"
"Mau! Mau ngăn hắn lại… cẩn thận hắn mất trí đồ sát người vô tội!”
Từng tiếng quát tháo gấp gáp vang lên, các vị trưởng lão ngoại môn không thể ngồi yên được nữa, đồng loạt vận linh lực, phóng người lao thẳng vào chiến trường nhằm can thiệp.
"Trần Tình! Mau bình tĩnh lại đi!”
“Trần Tình!"
Lúc này, Phượng Tâm Vân ẩn thân trên người của hắn cũng đột ngột biến sắc, gấp gáp hét lên.
Giọng nói nàng còn mang theo linh lực tinh thuần nhất không ngừng oanh kích vào não hãi hắn nhằm khiến hắn bình tĩnh trở lại.
Nàng là người hiểu rõ trạng thái kinh khủng này của hắn nhất.
Nếu để hắn triệt để hắc hóa, rơi vào ma đạo của sát lục, chắc chắn cả giới tu chân này sẽ không còn chốn nào cho hắn dung thân.
Thế nhưng, Trần Tình lúc này đã tai điếc mắt ngơ trước vạn vật.
Đôi mắt đỏ rực của hắn chậm rãi nâng lên, thanh trọng kiếm trong tay chỉ thẳng lên trời cao.
Sau lưng hắn, trăm thanh kiếm ảnh đồng loạt rung động, phát ra tiếng kiếm minh vang vọng cửu thiên.
Khí thế kinh hoàng ấy áp đảo xuống, lần đầu tiên khiến ba vị cự đầu nội môn cảm nhận được sự bất an và sợ hãi tột độ.
Ánh mắt đỏ ngầu như ma thần của Trần Tình quét qua nam tử cầm quạt, thanh âm lạnh lùng như từ cửu u địa ngục truyền về.
"Chết!!!"
Trần Tình dứt khoát chém xuống một kiếm.
Vù! Vù! Vù!
Hàng trăm đạo kiếm ảnh đồng thời phá không lao đi, kiếm quang như xé rách không gian vang lên những tiếng “xoẹt xoẹt” rợn người, nhắm thẳng tên nam tử kia ầm ầm oanh tạc.