Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 125: Vấn Thiên Kiếm Xuất!



Khoảnh khắc hai đại thần thông va chạm.

Thiên địa như lật úp.

Một quầng sáng đỏ lục khổng lồ bỗng nở rộ giữa không trung, ngay sau đó là sóng xung kích cuồng bạo quét ngang bốn phương.

Ầm! Ầm! Ầm!

Từng ngọn núi xung quanh điên cuồng rung chuyển.

Rừng cây trong phạm vi trăm trượng bị nhổ bật khỏi mặt đất, vô số đá tảng nổ tung thành bụi mịn.

Ngay cả những tầng cấm chế bảo vệ động phủ của Tam trưởng lão cũng vang lên những tiếng răng rắc, sụp đổ hơn phân nửa dưới dư ba khủng bố.

Một lúc lâu sau, linh lực hỗn loạn mới dần tan đi.

Giữa bầu trời.

Một thân ảnh váy đỏ vẫn đứng sừng sững.

Lớp hộ thuẫn do chiếc đai ngọc bên hông tạo thành chỉ khẽ gợn lên vài vòng sóng, rồi nhanh chóng khôi phục như cũ.

Hạ Bạch Y khẽ phe phẩy Xích Loan Thiên Phiến, khí tức quanh thân suy yếu một chút nhưng không đáng kể.

Trái lại…

Cách đó không xa.

Đường Thiên Hành liên tiếp lùi hơn mười bước giữa hư không mới miễn cưỡng ổn định thân hình.

Tóc tai rối tung, tay áo cháy xém hơn phân nửa.

Ngay cả chòm râu dài cũng bị ngọn lửa thiêu mất một đoạn, gương mặt đen nhẻm vì khói bụi, bộ dạng vô cùng chật vật.

Khóe miệng lão còn mơ hồ rỉ ra một tia máu, hiển nhiên lần giao thủ vừa rồi lão đã ăn phải chút thiệt thòi.

Ánh mắt lão nhìn Hạ Bạch Y đầy vẻ âm trầm.

Đúng lúc ấy.

Từng đạo lưu quang từ khắp các ngọn núi liên tiếp lao tới.

Chỉ trong chốc lát, hơn mười đạo thân ảnh đã xuất hiện trên bầu trời.

Chấp Pháp trưởng lão, các vị trưởng lão nội môn, ba vị Phong Chủ còn lại, ngay cả trưởng lão cốt cán như Tứ Trưởng Lão cùng Ngũ Trưởng Lão lần lượt xuất hiện, tất cả đều bị trận đại chiến vừa rồi kinh động mà chạy đến.

Mọi người vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ai nấy đều không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

Tam trưởng lão… vậy mà lại bị Phong Chủ Khí Phong - Hạ Bạch Y đánh thành bộ dạng này?

Ngay cả Trần Tình nấp trên Hỏa Liên cũng trợn tròn mắt.

Hắn không ngờ vị sư phụ ngày thường lười biếng, thích uống rượu, thích trêu chọc người khác, khi thật sự nổi giận lại đáng sợ đến vậy.

Hạ Bạch Y lạnh lùng liếc Đường Thiên Hành một cái.

Trong mắt, sự phẫn nộ vẫn chưa hề giảm bớt.

Nàng chậm rãi nâng Xích Loan Thiên Phiến lên, hỏa linh lực quanh thân lần nữa sôi trào.

Hiển nhiên, nàng còn chưa định dừng tay.

Đường Thiên Hành thấy vậy, sắc mặt lập tức đại biến.

Ngay lúc Hạ Bạch Y chuẩn bị xuất thủ lần nữa.

Ông!

Một cỗ uy áp còn hùng hậu hơn bất kỳ ai có mặt đột nhiên giáng xuống.

Thiên địa trong khoảnh khắc như ngưng đọng.

Hỏa linh lực đang cuồn cuộn quanh người Hạ Bạch Y cũng bị ép chậm lại vài phần.

Một giọng nói già nua nhưng uy nghiêm chậm rãi vang vọng khắp Chủ Phong.

"Đủ rồi."

Lời vừa dứt.

Một thân ảnh quần áo mộc mạc, mái tóc bạc trắng xõa dài sau lưng đã lặng yên xuất hiện trước mặt Hạ Bạch Y, tựa như vốn dĩ vẫn luôn đứng ở đó.

Không một ai nhìn rõ lão xuất hiện bằng cách nào.

Đồng tử Hạ Bạch Y khẽ co rút.

Theo bản năng, nàng lập tức thu hồi thế công, thân ảnh lướt ngược về sau hơn mười trượng, đôi mắt phượng tràn ngập vẻ cảnh giác nhìn chằm chằm thân ảnh vừa xuất hiện.

“Đại Trưởng Lão, ngươi đây là có ý gì?”

“Bổn tọa đang đòi lại công bằng cho đệ tử của mình, tốt nhất lão đừng có xen vào.”

"Hừ!"

Đường Thiên Hành thấy Đại Trưởng Lão xuất hiện, lập tức như tìm được chỗ dựa, sắc mặt cũng trở nên cứng rắn hơn vài phần.

Lão tiến lên một bước, chỉ thẳng về phía Hạ Bạch Y, lớn tiếng quát.

"Hỗn xược!"

"Một hậu bối như ngươi, dám dùng thái độ đó nói chuyện với Đại Trưởng Lão?"

"Đã vô cớ xông tới động phủ của ta gây sự, còn ngang nhiên ra tay với trưởng lão đồng môn.”

“Ngươi thật cho rằng đột phá Nguyên Anh là có thể coi trời bằng vung sao?”

Hạ Bạch Y cười lạnh, đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ khinh miệt nhìn Đường Thiên Hành, sau đó lại lướt sang Đại Trưởng Lão.

"Đệ tử ta bị người ta phá vỡ quy cũ, ép đến mức tự hủy căn cơ thì không thấy Đại Trưởng Lão xuất hiện."

"Giờ bổn tọa mới vừa dạy dỗ một con chó già… chủ nhân đã vội vàng chạy ra che chở."

"Quả nhiên là tình nghĩa chủ tớ sâu đậm.”

“Ngươi…”

Đường Thiên Hành tức đến mặt mày đỏ bừng.

Nhưng vừa định mở miệng phản bác, Đại Trưởng Lão đã chậm rãi giơ tay ngăn lại.

Đôi mắt già nua khẽ nhìn Hạ Bạch Y, thần sắc bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.

Một lát sau mới chậm rãi lên tiếng.

"Tiểu nha đầu..."

"Nể mặt Cốc Chủ, lão phu vẫn luôn nhường nhịn ngươi ba phần."

"Đừng tưởng có chút thiên phú, lại vừa bước vào Nguyên Anh là có tư cách ăn nói hỗn xược trước mặt lão phu.”

Đôi mắt Đại Trưởng Lão chợt lạnh xuống.

Một cỗ uy áp khủng bố thuộc về Nguyên Anh Đại Viên Mãn ầm ầm bộc phát, như thiên uy giáng thế, trong nháy mắt bao phủ cả khoảng không, khiến hư không xung quanh khẽ rung lên từng đợt, linh khí thiên địa cũng trở nên trì trệ.

Đại Trưởng Lão chắp hai tay sau lưng, ánh mắt già nua lạnh nhạt nhìn sang Hạ Bạch Y.

"Xem ra... hôm nay lão phu phải thay Cốc Chủ dạy dỗ ngươi một chút, để ngươi biết thế nào là tôn ti trên dưới.”

Vừa dứt lời.

Lão khẽ nâng bàn tay phải, một chưởng tưởng như hời hợt, lại khiến thiên địa biến sắc.

Linh khí bốn phương điên cuồng hội tụ, hóa thành một bàn tay khổng lồ che kín nửa bầu trời, mang theo uy áp nghiền nát vạn vật đang không ngừng ép tới Hạ Bạch Y.

Sắc mặt Hạ Bạch Y lập tức biến đổi.

Toàn thân nàng căng cứng, linh lực vừa mới bùng nổ cũng bị ép lui từng chút một.

Đây hoàn toàn không còn là chênh lệch một tiểu cảnh giới.

Mà là khoảng cách giữa Nguyên Anh sơ kỳ và Nguyên Anh Đại Viên Mãn.

Dù trên người nàng có vô số pháp khí gia trì chiến lực, cũng tuyệt đối không thể san lấp được.

Phía sau.

Trần Tình chỉ vừa bị cỗ uy áp kia quét qua, cả người đã cảm thấy hô hấp đình trệ, huyết dịch như đông cứng, ngay cả ngẩng đầu cũng trở nên vô cùng khó khăn.

Trong lòng hắn chấn động dữ dội, nhưng phần lớn lại là đang lo lắng cho an nguy của sư phụ mình.

Đúng lúc bầu không khí căng thẳng đến cực hạn, chợt một giọng nói khàn khàn, trầm thấp đột ngột vang lên.

"Đại Trưởng Lão... sư muội của bản tọa, còn chưa đến lượt ngươi chỉ tay năm ngón.”

Kèm phía sau là một tiếng kiếm ngân thanh lãnh bỗng vang vọng khắp thiên địa.

Keng!

Một đạo kiếm quang xám bạc xé ngang bầu trời, nhẹ nhàng cắt đôi bàn tay khổng lồ kia, linh lực đang ngưng tụ dần trở nên tán loạn, sau đó tiêu thất giữa hư không.

Ngay sau đó…

Một thân ảnh khoác trường bào xám, mang mặt nạ bạc, tay cầm trường kiếm chậm rãi bước ra.

Đại Trưởng Lão vừa nhìn thấy thân ảnh khoác trường bào xám xuất hiện, thần sắc vẫn bình tĩnh như cũ.

Chuyện Cốc Chủ sẽ ra mặt, lão đã sớm đoán được, dù sao Hạ Bạch Y cũng là sư muội thân cận nhất của nàng.

Nhưng ngay khi ánh mắt lão rơi xuống thanh trường kiếm trong tay Cốc Chủ, đồng tử già nua chợt co rút.

Gương mặt vốn luôn bình thản cũng theo đó cứng lại vài phần.

Vấn Thiên Kiếm!

Thanh kiếm trấn tông do Cốc Chủ tiền nhiệm lưu lại trước khi rời đi.

Một kiện binh khí đã chạm tới ngưỡng Bảo Khí.

Bao nhiêu năm qua…

Điều duy nhất khiến lão vẫn luôn kiêng kỵ, không dám tùy tiện trở mặt với Cốc Chủ, chính là thanh kiếm này.

Lão vốn cho rằng, Cốc Chủ nhiều nhất cũng chỉ đích thân ra mặt để ổn định cục diện.

Đến lúc đó, lão chỉ cần dựa vào quy củ tông môn, lấy danh nghĩa Tam Trưởng Lão bị tập kích ngay trong động phủ của mình, buộc Cốc Chủ phải đứng ra phân xử.

Chỉ cần nắm được cái lý trong tay, lão hoàn toàn có thể nhân cơ hội này ép Cốc Chủ nhả ra một phần lợi ích, coi như bồi thường cho "tổn thất" của Tam Trưởng Lão.

Dù trong lòng Cốc Chủ có tức giận đến đâu, cũng không thể công khai thiên vị Hạ Bạch Y trước mặt đông đảo trưởng lão và đệ tử.

Nhưng…

Lão đã tính sai.

Cốc Chủ không chỉ xuất hiện.

Nàng còn trực tiếp mang theo Vấn Thiên Kiếm.

Điều đó cũng đồng nghĩa…chỉ cần hôm nay lão dám thật sự động thủ với Hạ Bạch Y.

Cốc Chủ tuyệt đối sẽ không tiếc giá phải trả mà rút kiếm khai chiến.

Ánh mắt Đại Trưởng Lão khẽ nheo lại, trong lòng lần đầu tiên xuất hiện một tia ngưng trọng.

Bầu không khí trên Chủ Phong lập tức rơi vào tĩnh lặng.

Hai vị cường giả đứng đối diện nhau.

Một người tay cầm Vấn Thiên Kiếm, khí thế lạnh lẽo như vực sâu.

Một người chắp tay sau lưng, thần sắc bình tĩnh nhưng ánh mắt đã không còn vẻ thong dong như lúc trước.

Cả hai đều không lên tiếng, nhưng tất cả những người có mặt đều cảm nhận rõ.

Chỉ cần một người nhích thêm nửa bước.

Hôm nay, Vân Ẩn Cốc rất có thể sẽ bùng nổ một trận đại chiến giữa hai vị cường giả quyền lực nhất.

Đường Thiên Hành đứng phía sau Đại Trưởng Lão, sắc mặt cũng dần trở nên khó coi.

Ban đầu lão còn cho rằng Đại Trưởng Lão xuất hiện thì mọi chuyện đã kết thúc.

Thế nhưng nhìn phản ứng của đối phương lúc này, trong lòng lão cũng không khỏi trầm xuống.

Sau một lúc trầm mặc.

Đại Trưởng Lão chậm rãi thu hồi khí thế đang áp về phía Hạ Bạch Y, ánh mắt dừng lại trên thân thanh cổ kiếm trong tay Cốc Chủ, chậm rãi mở miệng.

"Cốc Chủ."

"Chỉ vì một chuyện xích mích nhỏ, ngươi thật sự muốn để Vân Ẩn Cốc nội chiến sao?"

Cốc Chủ khẽ ngẩng đầu.

Đôi mắt sau lớp mặt nạ bạc lạnh lẽo nhìn thẳng Đại Trưởng Lão.

"Đại Trưởng Lão."

"Bạch Y và Tam Trưởng Lão giao thủ, thắng bại ra sao đều là chuyện giữa bọn họ."

"Bản tọa chưa từng nhúng tay."

Ánh mắt sau lớp mặt nạ bạc chợt lạnh đi vài phần.

"Nhưng..."

"Lão lấy tu vi Nguyên Anh Đại Viên Mãn, ngang nhiên ra tay áp chế sư muội của bản tọa."

"Là muốn coi bản tọa không tồn tại sao?”

Đại Trưởng Lão hừ lạnh.

“Hừ!”

"Hạ Bạch Y thân là Phong Chủ Khí Phong, vậy mà không màn quy củ, vô cớ đánh thẳng vào động phủ của trưởng lão tông môn.”

“Lão phu thân là Đại Trưởng Lão, chẳng lẽ còn không có tư cách quản?”

Cốc Chủ khẽ cười.

Tiếng cười khàn khàn vang lên giữa không trung, lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình.

“Được!”

“Nếu Đại Trưởng Lão đã muốn quản, vậy thử hỏi thanh kiếm trong tay bổn tọa có đồng ý không đã.”

Vừa dứt lời.

Oanh!

Khí tức Nguyên Anh Hậu Kỳ trên người Cốc Chủ ầm ầm bộc phát.

Từng dòng linh lực hùng hậu như sóng lớn cuồn cuộn rót thẳng vào Vấn Thiên Kiếm.

Ông!!!

Thân kiếm khẽ rung lên, phát ra một tiếng kiếm ngân trầm thấp như vọng từ viễn cổ.

Từng đạo ngân văn chằng chịt dọc theo thân kiếm lần lượt sáng rực, kiếm ý sắc bén xé toạc tầng mây, khiến thiên địa trong khoảnh khắc như chìm vào tĩnh lặng.

Một luồng uy áp cổ lão, tang thương mà bá đạo chậm rãi lan tỏa, ép thẳng về phía Đại Trưởng Lão.

Đó không chỉ là uy thế của một kiện Cực Phẩm Pháp Khí đã chạm tới ngưỡng Bảo Khí, mà còn là ý chí còn sót lại của vị Cốc Chủ tiền nhiệm lưu lại bên trong thanh kiếm.

Mặc dù khí thế bùng nổ là thế, nhưng trong lòng Cốc Chủ hiểu rất rõ.

Dù có Vấn Thiên Kiếm trong tay, nàng cũng không nắm chắc có thể đánh bại Đại Trưởng Lão.

Nếu thật sự khai chiến, kết cục rất có thể sẽ là lưỡng bại câu thương.

Thậm chí…

Cả Vân Ẩn Cốc cũng sẽ vì trận chiến của hai người mà nguyên khí đại thương.

Nhưng giờ đây, nàng đã không còn ý định tiếp tục nhượng bộ.

Nếu ngay cả sư muội của mình cũng không bảo vệ nổi, để Đại Trưởng Lão muốn áp chế thì áp chế.

Vậy chiếc ghế Cốc Chủ này, cái tông môn này, nàng giữ lại còn có ý nghĩa gì?

Hôm nay, cho dù phải trả một cái giá cực lớn, thậm chí là cá chết lưới rách, nàng cũng phải lập uy một lần.

Để tất cả mọi người biết.

Quyền uy của Cốc Chủ, không phải ai muốn giẫm lên thì giẫm.