Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 126: Quyền Lực Chi Tranh - Nhị Trưởng Lão Xuất Hiện!



Ngay khi Cốc Chủ chậm rãi rút Vấn Thiên Kiếm khỏi vỏ.

Keng…

Tiếng kiếm ngân trầm thấp vang vọng khắp thiên địa.

Gần như cùng một lúc.

Đại Trưởng Lão cũng bước lên nửa bước.

Hai cỗ khí tức khủng bố lập tức va chạm vô hình giữa không trung, khóa chặt lấy đối phương.

Linh khí trong phạm vi mấy ngàn trượng bắt đầu trở nên cuồng bạo, tầng mây dày đặc bị khuấy động, gió lớn gào rít không ngừng.

Bầu không khí căng thẳng đến mức khiến người ta gần như không thở nổi.

Toàn bộ người có mặt ở hiện trường thấy tình cảnh này đều âm thầm đưa ra lựa chọn của riêng mình.

Tiến về sau lưng Cốc Chủ, chỉ có Hạ Bạch Y, Thân Chính Dương, Phong Chủ Đan Phong Mặc Huyền Sinh và một vài vị trưởng lão nội môn có quan hệ thân cận, quân số ít đến đáng thương.

Trong khi đó, phía sau Đại Trưởng Lão lại quy tụ phần lớn trưởng lão nội môn, Tam, Tứ, Ngũ trưởng lão, ngay cả Phong Chủ Vũ Phong, Phong Chủ Trận Phong cũng đứng về phía lão.

Chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhìn ra.

Nếu thật sự khai chiến, phe của Cốc Chủ hoàn toàn rơi vào thế yếu.

Đại Trưởng Lão chắp hai tay sau lưng, ánh mắt già nua híp lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.

"Xem ra hôm nay, Cốc Chủ thật sự muốn cùng lão phu khai chiến?”

Cốc Chủ không đáp, nàng chỉ lặng lẽ nâng Vấn Thiên Kiếm lên.

Ông…

Kiếm ngân khẽ vang.

Băng linh lực cùng thủy linh lực trong cơ thể nàng đồng thời bộc phát, cuồn cuộn rót vào thân kiếm.

Trong khoảnh khắc, nhiệt độ giữa thiên địa điên cuồng hạ xuống.

Hư không ngưng kết thành từng tầng băng sương, vô số hoa tuyết lặng lẽ hiện ra rồi xoay tròn quanh thân kiếm.

Một cỗ kiếm ý hàn băng cổ lão chậm rãi thức tỉnh, mang theo khí tức như muốn chôn vùi cả thiên địa trong băng tuyết.

Ánh mắt sau lớp mặt nạ bạc lạnh lẽo như hàn đàm, đôi môi khẽ động.

"Thiên Sương Kiếm Pháp...Tuyết Táng!”

Vừa dứt lời.

Vấn Thiên Kiếm đã chém xuống.

Xoẹt!

Một đạo kiếm quang trắng bạc dài hàng chục trượng trong nháy mắt xé rách hư không, kéo theo bão tuyết ngập trời cùng kiếm ý lạnh thấu xương, khóa chặt Đại Trưởng Lão lao tới.

Đại Trưởng Lão hừ lạnh một tiếng.

"Không biết trời cao đất dày."

"Lão phu hôm nay sẽ để ngươi hiểu... khoảng cách giữa Nguyên Anh Hậu Kỳ và Nguyên Anh Đại Viên Mãn, tuyệt đối không phải một thanh kiếm có thể san lấp.”

Tuy ngoài miệng lạnh nhạt là vậy, nhưng trong lòng lão lại không dám có nửa phần khinh thường.

Kiếm quang kia không chỉ mang theo kiếm ý của Cốc Chủ, mà còn được Vấn Thiên Kiếm gia trì, uy năng đã vượt xa tu vi Nguyên Anh Hậu Kỳ thông thường.

Oành!

Lôi linh căn trong cơ thể Đại Trưởng Lão ầm ầm bộc phát.

Từng tia lôi đình tím sẫm điên cuồng lan khắp thân thể, phát ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Mái tóc bạc tung bay trong cuồng phong, tay áo phần phật rung động.

Lão chậm rãi giơ một tay lên.

“Tử Tiêu Lôi Quang Ấn!”

Chỉ trong chớp mắt, vô số lôi đình từ bầu trời hội tụ mà đến, hóa thành một biển sấm cuồn cuộn phía sau lưng.

Điện quang đan xen, lôi xà gào thét, uy áp khủng bố khiến cả thiên địa cũng trở nên tối sầm.

Đại Trưởng Lão không hề giữ lại, trực tiếp thôi động gần như toàn bộ lôi linh lực, ngưng tụ thành một đạo lôi ấn khổng lồ, hung hăng nghênh đón kiếm quang đang chém tới.

Ầm!!!

Hai đại chiêu hung hăng va chạm.

Trong khoảnh khắc ấy, thiên địa như mất đi mọi thanh âm.

Ngay sau đó.

Một tiếng nổ long trời lở đất bỗng bộc phát.

ẦM! ẦM! ẦM!

Kiếm ý cùng lôi đình điên cuồng cắn xé lẫn nhau.

Từng tầng băng sương vừa ngưng tụ đã bị lôi quang đánh nát.

Vô số tia tử điện cũng liên tiếp bị kiếm khí sắc bén chém thành hư vô.

Cả khoảng không rộng lớn bị xé rách thành từng vết nứt đen kịt, vừa nhìn qua tưởng như hai người ngang tài ngang sức.

Nhưng rất nhanh.

Sắc mặt mọi người dần thay đổi.

Lôi linh căn vốn là một trong những Dị Linh Căn có lực công phạt bá đạo nhất tu chân giới.

Lôi đình không chỉ mang sức hủy diệt cực mạnh, mà còn có khả năng cưỡng ép nghiền nát linh lực đối phương.

Huống hồ, Đại Trưởng Lão còn là cường giả Nguyên Anh Đại Viên Mãn.

Hai ưu thế chồng chất, khiến mỗi một đạo lôi quang đều mang theo uy năng gần như nghiền ép.

Từng tầng kiếm khí lạnh giá của Cốc Chủ liên tiếp bị biển lôi đình xé nát.

Ầm!

Một tiếng nổ vang lên.

Đạo kiếm quang trắng bạc cuối cùng cũng bị đánh tan.

Lôi ấn tuy đã mờ đi quá nửa, nhưng vẫn còn dư uy hung hăng ép xuống.

Thân hình Cốc Chủ khẽ chấn động, nàng liên tiếp lùi bảy tám bước giữa hư không mới miễn cưỡng hóa giải hết dư lực.

Bàn tay cầm kiếm khẽ run lên, máu tươi từ hổ khẩu chậm rãi nhỏ xuống dọc theo thân kiếm.

Dẫu có Vấn Thiên Kiếm gia trì, nhưng sự chênh lệch thực lực giữa hai người vẫn quá lớn.

Ở phía đối diện.

Đại Trưởng Lão cũng bị dư chấn chấn lui lại nửa bước, bàn tay trong ống tay áo có chút rung rẩy, lôi quang quanh thân cũng ảm đạm đi không ít.

Nhưng khí tức của lão vẫn hùng hồn như vực sâu, không hề có dấu hiệu suy yếu.

Nhìn thấy Cốc Chủ bị ép lui, khóe môi Đại Trưởng Lão chậm rãi nhếch lên thành một nụ cười lạnh.

"Chỉ có vậy thôi sao?"

Tay nhẹ vuốt chòm râu, ánh mắt nhìn Cốc Chủ càng thêm ung dung.

"Chỉ bằng chút thực lực ấy, nha đầu ngươi căn bản không đủ tư cách ngồi ở vị trí Cốc Chủ."

"Chi bằng hôm nay ngươi chịu giao quyền quản lý tông môn cho lão phu."

"Lão phu vẫn có thể nể tình tiền nhiệm Cốc Chủ, để ngươi tiếp tục ở lại, giữ lấy một chức vụ."

"Như vậy, Vân Ẩn Cốc cũng không cần phải vì sự cố chấp của ngươi mà nội loạn."

Lời nói tuy bình thản, nhưng ý đồ đoạt quyền đã không còn che giấu chút nào.

Cốc Chủ im lặng không nói.

Chuyện đã đến nước này, nàng hiểu rõ, dù có tiếp tục tranh luận với Đại Trưởng Lão cũng chẳng còn ý nghĩa.

Khí tức quanh thân nàng lần nữa ầm ầm bộc phát.

Hàn khí lạnh lẽo lan ra bốn phía, khiến nhiệt độ giữa thiên địa lần nữa nhanh chóng hạ xuống.

Từng tầng băng sương vô thanh vô tức phủ kín hư không.

Đó chính là câu trả lời của nàng.

Đại Trưởng Lão nheo mắt, thấy thái độ quyết liệt ấy, sắc mặt lão dần trở nên âm trầm.

“Được!”

“Nếu ngươi đã cứng đầu như vậy, thì đừng trách lão phu ra tay tàn nhẫn.”

Ánh mắt lão đột nhiên chuyển sang phía Hạ Bạch Y.

“Tam Trưởng Lão! Mấy người các ngươi lập tức ra tay, bắt lấy nha đầu này lại cho ta!”

Nghe được câu nói ấy, sắc mặt mấy người phía Hạ Bạch Y lập tức lạnh xuống.

Đường Thiên Hành vốn đang đứng phía sau Đại Trưởng Lão cũng thoáng sửng sốt.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, lão đã hiểu ý.

Đại Trưởng Lão đây là muốn bắt lấy Hạ Bạch Y khống chế Cốc Chủ.

“Tuân lệnh!”

Đường Thiên Hành quát lớn, dẫn đầu đám người phía sau bước ra, khí tức Nguyên Anh lần lượt bộc phát, ép thẳng về phía Hạ Bạch Y.

Ngay lúc đó.

Oanh!

Khí tức của Đại Trưởng Lão cũng ầm ầm bùng nổ.

Lôi quang tím sẫm cuồn cuộn quanh thân, thân ảnh lão hóa thành một đạo tàn ảnh, trực tiếp lao thẳng về phía Cốc Chủ.

“Thân trưởng lão, mau đưa Bạch Y rời khỏi đây!”

Cốc Chủ quát lạnh, Vấn Thiên Kiếm trong tay lập tức xoay chuyển.

Keng!

Một tiếng kiếm ngân trong trẻo vang vọng.

Nàng bước lên một bước, thân ảnh không những không lui mà còn trực tiếp nghênh đón thế công của Đại Trưởng Lão.

Hai người vừa chạm đã tách, rồi lại hóa thành hai đạo lưu quang lao vào nhau lần nữa, tốc độ nhanh đến mức người có tu vi thấp chỉ có thể nhìn thấy từng vệt sáng không ngừng giao thoa giữa trời cao.

Mỗi một lần va chạm đều khiến thiên địa rung chuyển, linh lực cuồn cuộn như sóng dữ, tựa hồ cả bầu trời cũng sắp bị xé nứt.

Bên kia, Đường Thiên Hành dẫn đầu đám người phía sau nhanh chóng ép tới.

Hạ Bạch Y siết chặt Xích Loan Thiên Phiến, ánh mắt lạnh lẽo quét qua những thân ảnh đang vây quanh mình.

Phía trước là Tam, Tứ, Ngũ Trưởng Lão cùng hai Phong Chủ.

Trong đó, Tam Trưởng Lão và Phong Chủ Vũ Phong đều là Nguyên Anh trung kỳ, còn lại đều là sơ kỳ.

Bên nàng, chỉ có Đan Phong Phong Chủ là Nguyên Anh trung kỳ, nhưng dù sao lão cũng là một luyện đan sư, chiến lực cũng không tốt cho lắm, nếu không phải nợ ân tình của Cốc Chủ tiền nhiệm, lão cũng không nhúng tay vào cuộc tranh đấu này.

Hạ Bạch Y khẽ nhíu mày, lấy ba đấu năm, dù nàng có một thân pháp khí hỗ trợ, cũng không có tự tin phá vỡ cục diện này.

“Phong Chủ!”

Thân Chính Dương lập tức chắn ngang trước mặt nàng, sắc mặt ngưng trọng.

“Ta đưa người phá vòng vây!”

“Không cần.”

Hạ Bạch Y lạnh giọng đáp.

“Bọn chúng muốn bắt ta, vậy cứ để chúng thử xem.”

Đường Thiên Hành nghe vậy, khóe miệng lập tức nhếch lên.

“Đã đến lúc này còn muốn ngoan cố?”

“Bắt lấy nàng!”

Oanh!

Đám người đồng loạt lao lên, linh lực cuồn cuộn lập tức hóa thành từng đạo công kích, từ bốn phương tám hướng đồng thời đánh về phía Hạ Bạch Y.

Đối mặt với thế công dày đặc đang ập tới, Hạ Bạch Y không hề quay đầu.

Nàng chỉ khẽ phất tay.

Đóa Hỏa Liên vẫn luôn lơ lửng bên cạnh lập tức rung lên dữ dội, hỏa diễm đỏ rực bùng cháy, cuốn lấy thân thể Trần Tình rồi hóa thành một đạo hồng quang, nhanh chóng lao thẳng về phía xa.

“Sư phụ…”

Trần Tình đang nằm trên Hỏa Liên bất ngờ bị đưa đi, hắn lập tức chống người ngồi dậy.

Ánh mắt hắn xuyên qua biển lửa, nhìn về thân ảnh váy đỏ đang bị vô số cường giả bao vây phía sau.

Hạ Bạch Y vẫn đứng đó.

Chiếc vũ phiến trong tay khẽ phe phẩy, từng đạo hỏa diễm không ngừng bùng lên quanh thân.

“Dừng lại!”

Trần Tình gầm lên, hai tay túm chặt lấy cánh sen, nhưng khoảng cách giữa hắn và Hạ Bạch Y càng lúc càng xa.

Từng tiếng nổ kinh thiên động địa từ phía sau liên tiếp truyền tới, mỗi một âm thanh đều như nện thẳng vào lồng ngực hắn.

Trần Tình nhìn chằm chằm về phía đó, ánh mắt dần trở nên đỏ hoe.

Lần đầu tiên…

Hắn cảm nhận được sự bất lực đến mức gần như tuyệt vọng.

Hắn muốn quay lại.

Muốn đứng bên cạnh sư phụ.

Muốn làm chút gì đó, dù chỉ là giúp nàng ngăn cản một đạo công kích.

Nhưng hắn không thể.

Khoảng cách giữa hắn và những người kia giống như một vực sâu không đáy.

“Khốn kiếp…”

Trần Tình nghiến chặt răng, hai bàn tay siết đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Hắn ghét cảm giác này.

Ghét việc bản thân chỉ có thể đứng nhìn người quan trọng nhất của mình rơi vào hiểm cảnh mà chẳng thể làm được bất cứ điều gì.

“Tâm Vân…”

Trong lòng hắn chợt vang lên một tia hy vọng.

“Giúp ta.”

Qua một lúc, không có bất kỳ hồi đáp nào.

Trần Tình hít sâu một hơi, cố nén sự nóng nảy trong lòng.

“Ta biết nàng có cách.”

“Mau giúp ta cứu lấy sư phụ, ta xin nàng.”

Lần này, Phượng Tâm Vân rốt cuộc cũng lên tiếng.

“Ngươi gấp cái gì, bây giờ ngươi có qua đó cũng làm vướng tay vướng chân thôi.”

“Yên tâm đi, cái Vân Ẩn Cốc nhỏ bé này vẫn còn cường giả, ngươi cứ đợi xem đi.”

“Đấy, vừa nói đã đến rồi!”

Lời vừa dứt, bên tai Trần Tình liền vang lên một giọng nói nhẹ nhàng.

“Ngươi là đệ tử của Hạ nha đầu?”

Trần Tình ngẩn người.

Hắn lập tức quay đầu nhìn lại.

Phía trên Hoả Liên không biết từ lúc nào đã xuất hiện một mỹ phụ mặc trường bào trắng.

Dung mạo nàng đoan trang, khí chất cao quý mà thanh nhã, mái tóc đen dài được búi gọn sau đầu, chỉ dùng một cây trâm ngọc đơn giản cố định.

Nàng đứng giữa hư không, tà áo trắng khẽ lay động theo gió.

Trên người không hề tỏa ra chút uy áp nào, bình lặng như mặt hồ không gợn sóng.

“Tiền bối là…”

Trần Tình cảnh giác hỏi.

Mỹ phụ không trả lời ngay, chỉ đưa mắt nhìn về phía chiến trường xa xa.

Sau một thoáng im lặng, nàng mới nhẹ giọng nói.

“Ta là Nhị Trưởng Lão của Vân Ẩn Cốc.”

Đồng tử Trần Tình lập tức co lại.

Đối phương gọi sư phụ mình là Hạ nha đầu, chắc chắn quan hệ hai người không tồi.

Nghĩ đến đây, hắn như bắt được cọng cỏ cứu mạng, vội vàng chắp tay.

“Nhị Trưởng Lão!”

“Xin người mau ra tay cứu sư phụ ta!”

Mỹ phụ khẽ mỉm cười, ánh mắt có chút hứng thú nhìn Trần Tình.

“Ta vì sao phải ra tay?”

Giọng nàng vẫn nhẹ nhàng như nước.

“Bọn họ tranh đấu quyền lực, bên nào thắng đối với ta cũng chẳng bất lợi, vậy tại sao không khoanh tay đứng nhìn, làm kẻ nhàn rỗi?”

“Chuyện này…”

Trần Tình nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Chẳng lẽ hắn đoán sai rồi sao, quan hệ của nàng với sư phụ không như hắn tưởng tượng.

Hắn quay đầu về phía chiến trường.

Nhìn bóng lưng sư phụ đang dần chìm ngập trong tầng tầng linh lực cuồng bạo, lồng ngực Trần Tình phập phồng liên hồi, trán lấm tấm mồ hôi lạnh

Hắn biết rõ, trong thế giới tu chân này, chẳng ai dư hơi đi làm việc mà không có mục đích.

Nhị Trưởng Lão đã xuất hiện ở đây, lại còn thong dong trò chuyện, tuyệt đối không phải chỉ để xem kịch vui.

Trần Tình hít một hơi thật sâu, ánh mắt biến chuyển nhanh như chớp, lập tức vứt bỏ toàn bộ bộ dáng cảnh giác ban nãy.

Hắn "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống, hai tay ôm chầm lấy tà váy trắng của Nhị Trưởng Lão, nét mặt trong chớp mắt biến thành vẻ thê lương, bất đắc dĩ đến tột cùng.

"Nhị Trưởng Lão tôn kính! Mỹ nhân tuyệt thế của Vân Ẩn Cốc ta!"

Trần Tình gào lên một tiếng, giọng điệu vừa vô sỉ vừa chân thành đến mức Phượng Tâm Vân trong cơ thể hắn cũng phải rùng mình khinh bỉ.

"Người nhìn xem, sư phụ đệ tử tuy có chút quái gở, tính tình bướng bỉnh, nhưng tâm địa nàng lại vô cùng lương thiện, nếu rơi vào tay lũ lão già lòng lang dạ sói kia thì làm sao sống nổi?”

“Sư phụ có mệnh hệ gì, đệ tử cũng chẳng muốn sống nữa.”

“Nhưng đệ tử chết thì không sao, chỉ tiếc cho Vân Ẩn Cốc mất đi một vị Phong Chủ tận tụy, tiếc cho Nhị Trưởng Lão người sau này không còn một người hậu bối hiếu kính, biết hầu hạ trà nước!"

Hắn vừa nói vừa ngửa mặt lên, đôi mắt đỏ ngầu rưng rưng nước mắt, khuôn mặt tuấn tú tràn ngập sự khẩn thiết.”

"Chỉ cần Nhị Trưởng Lão người chịu ra tay cứu sư phụ đệ tử qua kiếp nạn này, từ nay về sau, Trần Tình ta nguyện vì người lên núi đao xuống biển lửa!”

“Cho dù người muốn đệ tử làm trâu làm ngựa, hay mỗi ngày đến phủ ngài bóp vai đấm lưng, nấu cơm chẻ củi, đệ tử cũng tuyệt không nửa lời oán thán.”

Nhị Trưởng Lão ngơ ngác nhìn tên tiểu tử quỳ trước mặt.

Nàng tu hành vài trăm năm, gặp qua không biết bao nhiêu hạng người, nhưng chưa từng thấy kẻ nào vô sỉ trơn tru đến mức này.

Nàng khẽ bật cười, nụ cười thanh nhã khiến thiên địa xung quanh dường như sáng lên vài phần.

Nàng đưa ngón tay ngọc khẽ cốc nhẹ lên đầu Trần Tình, thu lại vạt áo khỏi tay hắn.

“Tên tiểu tử nhà ngươi… da mặt này, cũng dày vượt xa tưởng tượng của ta rồi.”

“Đúng là sư phụ nào thì nhận đồ đệ nấy!”

Nàng khoanh tay trước ngực, ánh mắt đong đưa một vệt tinh quái, chậm rãi ra giá.

"Trở thành trâu ngựa cho ta? Ngươi nghĩ một tu sĩ Luyện Khí nhỏ nhoi như ngươi có tư cách làm trâu ngựa cho một Nguyên Anh như ta sao?

“Lời hứa của ngươi, quá rẻ mạt."

Trần Tình nghiến răng, lập tức giơ ba ngón tay lên trời.

"Vậy người cứ ra điều kiện, chỉ cần không vi phạm đạo lý làm người... à không, chỉ cần giữ lại cho đệ tử cái mạng nhỏ để tiếp tục báo đáp, điều kiện gì đệ tử cũng nhận!"

"Được, đây là ngươi tự nói đấy nhé!"

Nhị Trưởng Lão mỉm cười, đôi mắt đẹp híp lại thành một vệt trăng khuyết đầy tính toán.

"Thứ nhất, sau chuyện này, Hạ Bạch Y phải nợ ta một ân tình lớn.

“Nếu sau này ta có việc cần, nàng phải vô điều kiện hỗ trợ ta một lần."

"Thứ hai... chính là ngươi."

Nhị Trưởng Lão cúi người, ghé sát tai Trần Tình, giọng nói êm dịu nhưng mang theo vẻ không thể cự tuyệt.

"Ta thấy trên người ngươi có vài bí mật khá thú vị.”

“Sau khi sóng gió qua đi, mỗi tháng ngươi phải đến chỗ ta năm ngày, ngoan ngoãn cho ta hảo hảo nghiên cứu, không được kháng cự."

"Nghiên cứu?!"

Trần Tình nuốt nước bọt cái ực, da đầu bỗng chốc tê dại.

Hắn âm thầm đưa mắt liếc qua gương mặt xinh đẹp Nhị Trưởng Lão một cái, mồ hôi lạnh đã túa ra ướt đẫm lưng áo.

Lại gặp phải một người điên, sao cái tông môn này không ai là bình thường vậy trời!

Nhìn gương mặt như cha mẹ chết của hắn, Nhị Trưởng Lão khẽ che miệng cười một tiếng.

"Sao nào? Không đồng ý?"

Nàng đứng khoanh tay, liếc mắt nhìn về phía chiến trường xa xa.

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên, hỏa quang quanh thân Hạ Bạch Y bị ba đạo công kích khủng bố đánh cho tán loạn, thân hình nàng loạng choạng rút lui, khóe môi ẩn hiện vệt máu tươi.

"Aiz! Mấy lão già kia sắp ra sát chiêu rồi đấy..."

"Đồng ý! Đệ tử đồng ý!”

“Đừng nói năm ngày, mười ngày nửa tháng cũng được!”

“Mau cứu sư phụ đệ tử a!"

Trần Tình gào lên, trong lòng thầm rủa lão thái bà này thừa nước đục thả câu, nhưng vẫn vội vàng thành khẩn dập đầu một cái.

"Tốt! Rất có khí phách!"

Nhị Trưởng Lão khẽ cười một tiếng mãn nguyện.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, khí tức bình lặng như nước hồ trên người nàng bỗng nhiên biến mất.

Oành!

Một cỗ uy áp Nguyên Anh Đỉnh Phong từ trong cơ thể mảnh mai của nàng bùng nổ như núi lửa phun trào!

Dải lụa trắng trên vai nàng tung bay dữ dội, không gian xung quanh chấn động kịch liệt, đẩy lui toàn bộ hàn khí và lôi đình trong phạm vi vài trăm trượng.

"Lũ già vô liêm sỉ cậy đông hiếp yếu, thực sự coi Nhị Trưởng Lão ta là người chết sao?"

Giọng nói nhẹ nhàng ban nãy giờ đây như tiếng thiên lôi cuồn cuộn truyền khắp bầu trời Vân Ẩn Cốc.

Thân ảnh màu trắng của nàng biến mất tại chỗ, để lại một vệt tàn ảnh xé rách không trung, lao thẳng về chiến trường.