Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 56: Quy Tắc Hà Khắc!





Sau khi hẹn xong thời gian với Liễu Tố Uyên, Trần Tình liền rời Khí Phong, quay về ngoại môn tìm hai tên bằng hữu của mình.

Dương Sĩ Liên cùng Đỗ Nhật Hào vừa trông thấy hắn, chẳng nói chẳng rằng, mỗi người một bên kéo thẳng hắn sang khu chợ đêm.

“Đi! Lâu rồi ba huynh đệ chưa ngồi uống với nhau một bữa.”

Đỗ Nhật Hào cười hề hề, vỗ vai Trần Tình một cái thật mạnh:

“Hôm nay phải uống cho ra hồn mới được.”

Hai người kẻ xướng người họa, hành động dứt khoát đến mức Trần Tình còn chưa kịp phản ứng.

Hắn liếc nhìn hai tên huynh đệ trước mặt, thấy vết thương trên người đã sớm lành hẳn, khí tức còn vững vàng hơn trước vài phần, tu vi hiển nhiên đã tinh tiến không ít.

Trong lòng Trần Tình không khỏi sinh ra vài phần vui vẻ.

Hắn bật cười một tiếng, phất tay rất dứt khoát:

“Được, hôm nay ta mời.”

Ba thân ảnh nhanh chóng hòa vào biển người náo nhiệt của chợ đêm ngoại môn, tìm một tửu lâu khuất góc mà chè chén tới tận đêm.

“Trần huynh đệ, ngày mai là khảo hạch ngoại môn, huynh chuẩn bị tới đâu rồi?”

Dương Sĩ Liên gương mặt đỏ ửng, đã có chút men say, hắn nâng chén lên, cười hì hì hỏi.

Trần Tình còn chưa kịp mở miệng thì Đỗ Nhật Hào lập tức chen vào, giọng đầy vẻ nhiều chuyện:

“Đúng đó. Khảo hạch năm nay không đơn giản chút nào đâu. Không ít người khóa trước vẫn chưa Trúc Cơ, tiếp tục tham gia tranh hạng.

Hắn còn cố ý liếc mắt nhìn quanh một vòng, rồi mới tiếp tục, giọng càng lúc càng nhiều chuyện:

“Nghe nói ngay cả đệ nhất ngoại môn năm ngoái, Bành Nghĩa Tân, cũng đã thả lời, tuyên bố sẽ tiếp tục giữ vững hạng nhất.”

Nghe đến đây, Trần Tình cuối cùng cũng có phản ứng. Hắn nhướng mày, đặt nhẹ chén rượu xuống bàn, ánh mắt thoáng lướt qua hai người đối diện.

“Bành Nghĩa Tân à…”

Hắn dừng lại một chút, sau đó thành thật hỏi:

“Hắn mạnh lắm sao?”

“Đương nhiên là mạnh rồi.”

Đỗ Nhật Hào chưa kịp lên tiếng thì Dương Sĩ Liên đã giành nói trước, giọng nghiêm túc hơn hẳn lúc nãy:

“Hắn đã chạm đến nửa bước Trúc Cơ từ lâu. Chiến lực bộc phát có thể so với tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ bình thường, không phải hạng dễ đối phó.”

“Chưa hết đâu.”

Dương Sĩ Liên vừa dứt lời, Đỗ Nhật Hào liền chen vào, mắt sáng rực:

“Hạng hai ngoại môn năm trước, Thanh Như Nguyệt, cũng là nửa bước Trúc Cơ. Lần này nàng ấy tuyên bố sẽ tranh lại hạng nhất từ tay tên Bành Nghĩa Tân kia.”

“Còn nữa, mấy tên trong top mười kỳ trước cũng không đơn giản, ai nấy đều tuyên bố sẽ tranh lấy thứ hạng cao hơn.

Trần Tình hơi sững người, rồi bật cười khẽ:

“Ha, náo nhiệt như vậy?”

“Chứ còn gì nữa.”

Đỗ Nhật Hào cười tủm tỉm, dáng vẻ thần bí thấy rõ, bỗng hạ giọng hỏi:

“Trần huynh đệ, ngươi có biết tên Triệu Tần mà ngươi đánh bại, xếp hạng mấy không?”

Trần Tình lắc đầu.

“Hạng năm.”

Đỗ Nhật Hào xoè bàn tay năm ngón ra, nhấn mạnh:

“Chính là hạng năm ngoại môn đó.”

Hắn nhìn Trần Tình từ trên xuống dưới một lượt, chậc chậc lưỡi, vẻ mặt đầy chắc chắn:

“Với chiến lực của huynh bây giờ, ta dám nói vào top năm nhẹ như ăn kẹo. Vận khí tốt một chút, top ba top bốn cũng không phải không có khả năng.”

Trần Tình nghe vậy chỉ cười không nói, tay nâng chén rượu nhấp một ngụm, thần sắc trông có vẻ hờ hững.

Nhưng trong lòng hắn lại rất rõ ràng.

Mục tiêu của hắn, từ đầu đến cuối, chỉ có một.

Đó chính là hạng nhất.

“Bành Nghĩa Tân, Thanh Như Nguyệt…nửa bước Trúc Cơ sao?”

Trần Tình lẩm bẩm trong lòng.

Chén rượu trong tay hắn khẽ siết, ánh mắt vốn lười nhác bỗng lóe lên một tia chiến ý hừng hực.

Ba người tiếp tục cười nói vui vẻ đến khi say khướt mới chịu giải tán.

Ngoại môn lúc này đã chìm vào tĩnh lặng. Bầu trời phủ một tầng sương mỏng, trăng treo cao trên đỉnh núi, ánh sáng nhợt nhạt rải xuống những con đường đá quanh co, tựa như đang đè nén một cơn sóng ngầm chưa kịp bộc lộ.

Trần Tình trở về nơi ở, hắn cũng không tiếp tục tu luyện, chỉ ngồi tĩnh tọa điều tức một lát rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Một đêm, trôi qua rất nhanh.

Sáng hôm sau.

Trời vừa rạng, ánh dương còn chưa kịp xuyên qua tầng mây dày, sương mù mờ ảo phủ kín quảng trường ngoại môn như một tấm lụa bạc trải dài không thấy điểm cuối.

Gió núi thổi qua từng đợt, cuốn theo hơi lạnh thấm vào da thịt, khiến không khí lại càng thêm căng thẳng.

Trên quảng trường rộng lớn, từng hàng đệ tử ngoại môn, cả nam lẫn nữ, đứng san sát nhau, tiếng trò chuyện rì rầm hòa thành một mảng âm thanh hỗn tạp.

Có người khoanh tay trước ngực, thần sắc bình thản, như đã sớm nắm chắc mọi thứ trong tay.

Có người lặng lẽ siết chặt nắm đấm, hơi thở dồn dập, trong mắt ánh lên vẻ nóng lòng không giấu được.

Cũng có người cúi đầu trầm mặc, ánh mắt dao động, tựa như đang âm thầm cân nhắc mỗi bước đi sắp tới sẽ quyết định vận mệnh của mình ra sao.

Đối với rất nhiều người, lần khảo hạch này không đơn thuần chỉ là một cuộc tỷ thí.

Mà đó là cơ hội đổi lấy tài nguyên, đổi lấy thân phận, thậm chí đổi lấy tương lai.

Trần Tình cùng Dương Sĩ Liên, Đỗ Nhật Hào lúc này mới chậm rãi đi tới quảng trường. Vừa ngẩng đầu nhìn cảnh tượng trước mắt, ba người đều không khỏi sững lại một nhịp.

Trên quảng trường, người đông nghìn nghịt, kín đặc một mảng, khí tức giao thoa lẫn nhau, khiến không khí trở nên nặng nề hẳn lên.

“Đông thật…”

Đỗ Nhật Hào nuốt khan một ngụm nước bọt, vô thức đảo mắt nhìn quanh.

Trần Tình cũng khẽ hít một hơi, ánh mắt lướt qua từng hàng thân ảnh kéo dài đến tận mép quảng trường.

Bình thường ngoại môn phân tán khắp nơi, ít khi tụ họp đầy đủ, đến lúc này mới thấy rõ quy mô thực sự.

Chỉ ước chừng qua loa, số người có mặt đã lên tới ba, bốn nghìn đệ tử.

“Không ngờ ngoại môn lại nhiều người như vậy.”

Dương Sĩ Liên cảm thán một câu, trong giọng nói vừa có kinh ngạc, vừa xen lẫn một tia áp lực khó tả.

Giữa biển người mênh mông ấy, ba người đứng đó, thoáng chốc đều cảm nhận được một cảm giác nhỏ bé rất rõ ràng.

“Ong-ong-ong!”

Tiếng chuông thông báo vang lên, âm thanh trầm hùng lan khắp quảng trường.

Gần như trong nháy mắt, những tiếng bàn tán hỗn loạn liền bị cắt ngang. Từng tốp đệ tử ngoại môn nhanh chóng thu liễm lại, tự giác đứng ngay ngắn hơn, đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía đài cao.

Trên đài, từng thân ảnh trưởng lão ngoại môn lần lượt hiện thân. Áo bào tung bay nhẹ trong gió, khí tức trầm ổn mà thâm sâu lan tỏa ra bốn phía.

Trong số các trưởng lão, một lão giả áo xám chậm rãi bước ra phía trước.

Thân hình lão không cao lớn, nhưng vừa đứng vững trên đài cao, khí tức liền tự nhiên trấn áp toàn trường. Ánh mắt lão lướt qua đám đông bên dưới, rồi chậm rãi mở miệng.

“Hôm nay chính là ngày khảo hạch ngoại môn hằng năm của Vân Ẩn Cốc.”

“Khảo hạch này nhằm kiểm tra tu vi, chiến lực cùng tâm tính của các ngươi trong suốt một năm qua.”

Giọng nói không lớn, cũng không hề gằn ép, nhưng lại rõ ràng vang vọng khắp quảng trường, rơi vào tai từng đệ tử không sót một chữ.

Lão giả áo xám dừng lại một nhịp, ánh nhìn trở nên nghiêm nghị hơn, rồi tiếp tục:

“Sau đây, ta tuyên bố quy tắc của kỳ khảo hạch lần này.”

“Vòng khảo hạch thứ nhất sẽ được tổ chức tại dãy núi phía bắc ngoại môn. Khu vực này địa thế rộng lớn, rừng núi chằng chịt, đủ để dung nạp toàn bộ đệ tử tham gia.”

“Trong khu vực khảo hạch, đã thả vào số lượng lớn hung thú mà Vân Ẩn Cốc đã nuôi dưỡng. Hung thú được chia làm ba cấp, lần lượt tương ứng với Luyện Khí tầng bảy, tầng tám và tầng chín.”

Dứt lời, trên tay lão đột nhiên lóe lên, hiện ra ba khối lệnh bài. Có tấm trắng ngà, có tấm xanh lam, cũng có tấm đỏ sậm, khí tức khác biệt rõ ràng.

Lão nhìn toàn trường một vòng, sau đó tiếp tục cất giọng.

“Quy tắc lần này chính là đánh bại hung thú và cướp lấy lệnh bài treo trên thân chúng.”

“Lệnh bài ở đây được chia làm ba màu như này.”

Lão cầm trong tay ba tấm lệnh bài giơ lên cao.

“Trắng, lam, đỏ, lần lượt tượng trưng cho hung thú cấp bảy, cấp tám và cấp chín.”

Ngay sau đó, lão chậm rãi bổ sung, từng chữ như búa nện:

“Trong suốt quá trình khảo hạch, nghiêm cấm sát hại hung thú.”

“Người vi phạm, trực tiếp bị loại khỏi khảo hạch, không có ngoại lệ.”

Không khí trên quảng trường lập tức trầm xuống.

Không ít đệ tử đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt lóe lên, trong lòng nhanh chóng tính toán được mất.

Đánh giết một hung thú, trong nhiều trường hợp, ngược lại còn dễ hơn việc khống chế và đánh bại nó. Quy tắc này rõ ràng đã nâng cao độ khó của vòng khảo hạch đầu tiên.

Nhưng đồng thời, nó cũng mang đến một tầng cân bằng khác.

Đối với những đệ tử tu vi thấp hơn, đây chưa hẳn là chuyện xấu. Không nhất thiết phải chính diện đối đầu, chỉ cần nắm đúng thời cơ, dùng thủ đoạn khéo léo một chút, thậm chí mượn tay người khác hoặc hung thú đối phó lẫn nhau, vẫn có cơ hội đoạt được lệnh bài.

Nghĩ đến đây, ánh mắt không ít người dần trở nên thâm trầm.

Khảo hạch lần này, so đấu không chỉ là tu vi và chiến lực, mà còn là đầu óc và sự tỉnh táo trên chiến trường.

“Sau đây, ta công bố cách tính điểm của vòng khảo hạch thứ nhất.”

Ánh mắt lão giả lướt qua đám đông, từng chữ rơi xuống rõ ràng:

“Tu sĩ Luyện Khí tầng bảy, đoạt được lệnh bài trắng tính một điểm, lam hai điểm, đỏ ba điểm.”

“Tu sĩ Luyện Khí tầng tám, lệnh bài trắng một điểm, lam một điểm, đỏ hai điểm.”

“Tu sĩ Luyện Khí tầng chín, lệnh bài trắng không tính điểm, lam một điểm, đỏ một điểm.”

Tiếng xì xào bắt đầu vang lên, nhưng rất nhanh lại bị giọng nói tiếp theo của lão đè xuống.

“Thứ hạng cuối cùng sẽ căn cứ vào tổng điểm lệnh bài.”

“Một trăm người có điểm số cao nhất sẽ nhận được phần thưởng. Tất nhiên có thưởng cũng phải có phạt. Điểm tối thiểu cần đạt là mười điểm. Phàm ai không đủ số điểm này, sau khi khảo hạch kết thúc, sẽ bị điều đi khoáng khu khai thác linh thạch, lao dịch ba tháng.”

Trong đám đông lập tức nổi lên những tiếng hít sâu khe khẽ, bầu không khí vốn căng thẳng lại càng thêm nặng nề.

“Hai mươi người đứng đầu, tiếp tục tiến vào vòng khảo hạch tiếp theo.”

Lão giả dừng lại một thoáng, ánh mắt bỗng trở nên lạnh lẽo hơn hẳn.

“Trong suốt quá trình khảo hạch, cho phép tranh đoạt con mồi nhưng không thể tranh đoạt lệnh bài lẫn nhau, càng không được sát hại đồng môn.”

“Vi phạm, không cần truy cứu nguyên do. Lập tức loại khỏi khảo hạch.”.

“Các ngươi không có thắc mắc gì chứ?”

Lời nói vừa dứt, sắc mặt không ít đệ tử Luyện Khí tầng chín lập tức thay đổi, nhưng không ai lên tiếng.

Ưu thế tu vi mà bọn họ nắm giữ, trong quy tắc lần này lại bị áp chế đến mức gần như không còn chỗ phát huy.

Ngược lại, ánh mắt không ít đệ tử Luyện Khí tầng bảy, tầng tám lại âm thầm sáng lên.

Chỉ cần mạo hiểm một chút, dám nhắm tới hung thú cấp cao, điểm số có thể tăng vọt trong thời gian ngắn. Khoảng cách tu vi không còn là bức tường không thể vượt qua.

Quy tắc này, thoạt nhìn là hạn chế, nhưng thực chất lại là một ván cờ khuyến khích mạo hiểm.

Cũng ngay lúc ấy, nhiều người nhanh chóng nhận ra mấu chốt.

Không được tranh đoạt lẫn nhau, không được sát hại đồng môn.

Điều đó đồng nghĩa, mọi tính toán, tranh đoạt, thậm chí hãm hại, đều phải giấu trong bóng tối, thông qua hung thú và địa hình để hoàn thành.

Khảo hạch chưa bắt đầu, nhưng mùi vị của đấu trí đã lặng lẽ lan ra khắp quảng trường.

Ở một góc đám đông, Trần Tình nghe xong bỗng nhướng mày, trong lòng thoáng dấy lên một tia nghi hoặc.

Quy tắc lần này rõ ràng đang nghiêng hẳn về phía những đệ tử tu vi thấp. Luyện Khí tầng bảy, tầng tám chỉ cần đủ cẩn thận, chịu khó xoay xở, đã có thể gom điểm không ít, trái lại những người Luyện Khí tầng chín lại bị trói tay trói chân, ưu thế tu vi gần như bị gọt đi hơn nửa.

Nhưng suy nghĩ ấy chỉ lướt qua trong chớp mắt, Trần Tình liền thu lại. Dù quy tắc có biến hóa thế nào, đối với hắn mà nói cũng không tạo thành trở ngại. Chỉ cần làm tốt phần của mình là đủ.

Ở một góc khác của quảng trường, đám người Trương Tú đưa mắt nhìn nhau, khóe môi không giấu được ý cười kín đáo. Quy tắc lần này, bọn họ quả thực đã âm thầm góp tay sửa đổi đôi chút.

Mục đích rất đơn giản.

Bằng vào chiến lực của Trần Tình, chỉ cần không xảy ra biến cố quá lớn, việc tiến vào vòng thứ hai gần như là chuyện đã được định sẵn.

Thấy phía dưới không ai lên tiếng dị nghị, lão giả áo xám khẽ gật đầu, tay áo phất nhẹ.

“Được rồi. Từng người một, lên đây báo danh, lĩnh ngọc bội khảo hạch.”

“Ngọc bội này ngoài việc xác nhận thân phận, còn có tác dụng bảo mệnh. Khi gặp nguy hiểm vượt quá khả năng chịu đựng, chỉ cần bóp nát, sẽ lập tức được truyền tống ra khỏi khu khảo hạch.”

Trong đám đông, không ít người âm thầm thở phào. Ít nhất, vẫn còn một con đường lui.

Nhưng chưa kịp để bầu không khí dịu xuống, sắc mặt lão giả đã trầm hẳn, giọng nói đột ngột nặng như búa gõ.

“Nhớ cho kỹ. Chỉ cần kích hoạt ngọc bội, hoặc làm mất ngọc bội.”

“Lập tức bị loại.”

“Thành tích vòng này, toàn bộ không được tính.”

Lời vừa dứt, không khí vừa nhẹ đi một chút lập tức lại bị kéo căng.

Không ít đệ tử thầm mắng trong lòng, quy tắc hà khắc đến mức khiến người ta khó chịu, nhưng nghĩ kỹ lại, ai nấy cũng chỉ có thể nuốt lời vào bụng.

Dù sao… có đường lui vẫn tốt hơn là không có.

Ít nhất, khi thật sự rơi vào hiểm cảnh, bọn họ còn có cơ hội rời khỏi, không cần bỏ mạng dưới móng vuốt và nanh vuốt của hung thú.