ÔNGGGGG!!!
Một luồng ánh sáng bạc tinh khiết đột ngột bùng lên từ trong cơ thể Trần Tình.
Mái tóc rối loạn đẫm máu của hắn bị cuồng phong thổi tung.
Làn da toàn thân nhanh chóng phủ lên từng đạo ngân văn nhàn nhạt.
Ngay cả thanh trọng kiếm trong tay hắn lúc này cũng bắt đầu rung lên dữ dội, thân kiếm phát ra từng tiếng kiếm minh trầm thấp mà sắc bén.
Một cỗ khí tức bá đạo như muốn áp chế vạn binh triệt để khuếch tán ra ngoài.
Vạn Kiếm Thánh Thể… hoàn toàn bộc phát.
Trần Tình lúc này đã chẳng còn tâm trí nghĩ đến chuyện che giấu hay hậu quả sau đó.
Ai nhìn thấy cũng được.
Ai phát hiện cũng mặc.
Trong đầu hắn hiện tại chỉ còn sót lại duy nhất một ý niệm.
Chém chết đám hung vật đáng ghét trước mặt này!
“Kia là… thể chất?”
Phượng Tâm Vân đang ẩn bên trên cơ thể Trần Tình bỗng khẽ hô lên một tiếng.
Giọng nói vốn luôn lười biếng lúc này hiếm hoi mang theo vài phần chấn kinh.
Trong đầu nàng rất nhanh hiện lên một đoạn ký ức khi Trần Tình đối chiến với đám thuộc hạ của Lưu Đức lúc trước.
Tên ngốc này hình như cũng từng bộc phát ra trạng thái tương tự.
Chỉ là khi ấy nàng vừa mới ra đời không lâu, thực lực còn quá mức suy yếu.
Lại phải liên tục truyền lực giúp hắn cưỡng ép chiến đấu.
Tâm trí gần như đều đặt lên việc giữ mạng cho tên gia hỏa này.
Cho nên, nàng chỉ nghĩ đó là một loại bí thuật tăng phúc đặc biệt nào đó của hắn.
Nhưng hiện tại…
Sau khi thực lực khôi phục thêm một chút.
Phượng Tâm Vân cuối cùng cũng nhìn rõ bản chất thật sự của nguồn sức mạnh kia.
Ánh mắt nàng lập tức dao động mạnh, khó mà giữ nổi vẻ bình tĩnh thường ngày.
“Tiểu tử này…”
Nàng nhìn chằm chằm ngân quang sắc bén đang cuồn cuộn bộc phát quanh thân Trần Tình, trong giọng nói mang theo vẻ khó tin rõ rệt.
“Vậy mà lại sở hữu… thể chất kiếm đạo?”
…
Bầu không khí trên chiến trường đột nhiên trở nên ngưng trệ.
Bầy Băng Giáp Ma Chu cảm nhận được khí tức áp bức phát ra trên cơ thể Trần Tình, cả đám đồng thời khựng lại.
Bản năng hung thú khiến chúng cảm nhận được một loại uy hiếp cực lớn.
Nhưng ngay sau đó.
Hai tiếng rít bén nhọn đầy hung lệ từ phía sau đột ngột vang vọng khắp chiến trường.
Hai con Ma Chu thủ lĩnh đã nhanh chóng lấy lại tinh thần, không ngừng phát ra mệnh lệnh thúc ép.
Đám Băng Giáp Ma Chu khẽ run lên.
Hung tính rất nhanh liền được kéo trở về.
Ánh mắt chúng lần nữa phủ kín vẻ dữ tợn cùng khát máu.
Hàng loạt thân ảnh khổng lồ tiếp tục đạp nát mặt băng, mang theo sát khí ngập trời.
Những thứ như chi trước sắc bén, độc tiễn, tơ nhện.
Gần như đã phong kín toàn bộ không gian xung quanh, dùng tốc độ nhanh nhất lao thẳng về phía Trần Tình.
Ầm!
Khí thế cả người Trần Tình kéo căng đến cực hạn.
Tử hoả quanh thân như chịu ảnh hưởng từ Vạn Kiếm Thánh Thể, đột nhiên rung lên dữ dội, sau đó cô đọng thành vô số hoả kiếm khí sắc bén lượn lờ quanh thân.
“Đi.”
Hắn hét lên một tiếng.
Những tia kiếm khí mang theo liệt diễm hừng hực nhanh chóng phóng ra, chuẩn xác chém nát tất cả tơ nhện cùng tên độc đang trên đường phóng tới.
Vụt!
Ngay sau đó, thân ảnh Trần Tình cũng trực tiếp biến mất tại chỗ.
Tốc độ cùng sức mạnh sau khi bộc phát Thánh thể đã nâng lên một tầng cao mới.
Chỉ thấy một đạo ngân quang pha lẫn tử hỏa hung hăng xé toạc chiến trường.
Trần Tình như một thanh hung kiếm rời vỏ, ngang nhiên lao thẳng vào bầy Ma Chu.
Trọng kiếm trong tay mang theo khí thế cuồng bạo quét ngang.
Phốc! Phốc! Phốc!
Liên tiếp những tiếng huyết nhục bị xé rách vang lên.
Bốn con Băng Giáp Ma Chu còn chưa kịp phản ứng đã bị ánh kiếm bá đạo trực tiếp chém ngang thân.
Máu đen cùng nội tạng nóng hổi văng tung khắp không trung.
Nhưng thế công của Trần Tình vẫn chưa dừng lại.
Thân ảnh hắn bật thẳng lên không.
Trọng kiếm xoay ngược trong tay.
Một đạo kiếm mang khổng lồ hung hăng bổ xuống.
ẦM!!
Mặt băng nổ tung.
Hai đầu Băng Giáp Ma Chu phía trước thậm chí còn chưa kịp rít lên đã bị chém nát lớp băng giáp, thân thể vỡ toác thành thành từng mảnh văng đi khắp nơi.
Ngân quang lóe lên, thân ảnh hắn lại biến mất.
Xuất hiện lần nữa đã ở giữa một nhóm Ma Chu khác.
Trọng kiếm mang theo tử hỏa điên cuồng quét ngang.
Ầm! Ầm! Ầm!
Máu đen bắn tung tóe.
Tiếng gào thét thảm thiết liên tiếp vang vọng khắp chiến trường.
Nhìn Trần Tình lúc này chẳng khác nào một chiến thần nhuốm máu bước ra từ địa ngục băng tuyết.
Ngân quang bá đạo quấn quanh thân thể.
Tử hỏa hừng hực thiêu đốt dưới chân.
Liên tục đồ sát đám hung thú khổng lồ.
Khiến đám Băng Giáp Ma Chu hung hãn đội hình đại loạn.
…
Ở phía xa.
Dường như cảm nhận được cổ khí tức bá đạo đang không ngừng khuếch tán của Trần Tình.
Tô Mộng Yên vốn đang ngồi điều tức chữa thương cũng chậm rãi mở mắt.
Ánh mắt yêu mị vô thức dõi theo thân ảnh được ngân quang cùng tử hỏa bao phủ ở trung tâm chiến trường.
Không nhìn thì thôi, càng nhìn càng khiến nàng kinh hãi.
Không ai hiểu rõ sự đáng sợ của đám Băng Giáp Ma Chu kia hơn nàng.
Phải biết, bọn chúng đều là hung thú tầng chính đỉnh phong, chiến lực không thua kém gì nửa bước linh thú bình thường bên ngoài.
Trên thân còn có tầng tầng băng giáp cứng rắn phòng ngự, ngay cả đạt tới cảnh giới Ngưng Cơ Đại Thành như nàng còn không thể dùng một đòn đánh chết bọn chúng.
Nàng còn nhớ cách đây không lâu, thiếu niên kia còn bị đàn Ma Chu ép đến thương tích đầy người, chật vật không chịu nổi.
Thế nhưng lúc này.
Dưới thanh trọng kiếm sắc bén trong tay hắn.
Đám Băng Giáp Ma Chu từng đẩy nàng vào tuyệt cảnh, giờ đây chẳng khác nào một mớ giấy lộn yếu ớt, không sức hoàn thủ.
Hắn giống như đã hóa thành một con người hoàn toàn khác.
Bá đạo.
Điên cuồng.
Chói mắt đến mức khiến người khác không thể dời mắt.
Tô Mộng Yên cứ như vậy thất thần nhìn thân ảnh kia.
Ánh mắt vốn luôn yêu mị đột nhiên trở nên si ngốc.
Trái tim trong lồng ngực cũng vô thức đập nhanh hơn vài nhịp.
Trần Tình không biết bây giờ có một mỹ nữ đang quan sát nhất cử nhất động của mình.
Hắn không ngừng di chuyển giữa đám đông.
Mỗi một lần ngân quang lóe lên.
Đều kéo theo máu đen văng tung tóe cùng từng đoạn thân thể khổng lồ bay loạn khắp chiến trường.
Bịch! Bịch! Bịch!
Xác Ma Chu không ngừng ngã xuống.
Tiếng kiếm minh, tiếng gào thét, tiếng cháy khét, tiếng mặt băng nứt vỡ điên cuồng hòa thành một bản nhạc chém giết hỗn loạn.
Ở phía sau chiến trường.
Hai con Băng Giáp Ma Chu thủ lĩnh vốn vẫn luôn đứng quan sát.
Tám con mắt đỏ ngầu của chúng lúc này đã triệt để co rút lại.
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi.
Đồng loại dưới trướng vậy mà liên tiếp bị tàn sát như cỏ rác, số lượng đang không ngừng sụt giảm.
Trước khi phục kích nơi đây.
Bọn chúng đã mang theo gần hai trăm đầu Ma Chu tinh nhuệ nhất.
Hi sinh gần một nửa quân số mới miễn cưỡng ép được đám nữ tử kia vào tuyệt cảnh.
Vốn tưởng trận săn giết lần này đã nằm chắc trong lòng bàn tay.
Nhưng không ngờ…
Giữa đường lại xuất hiện một tên nhân loại quái vật.
Chẳng những trọng thương một trong ba thủ lĩnh.
Bây giờ còn như một thanh hung kiếm mất khống chế, liên tục xông thẳng vào giữa chiến trường đồ sát.
Khiến quân số dưới trướng bọn chúng tiếp tục giảm mạnh với tốc độ kinh người.
Mặt băng vốn trắng xóa lúc này đã phủ kín máu đen cùng xác nhện cháy khét.
Tiếng rít đau đớn vang vọng không ngừng.
Rốt cuộc.
Hai con Ma Chu thủ lĩnh cũng không thể đứng nhìn được nữa.
Chúng đồng thời ngửa đầu phát ra tiếng rít bén nhọn vang vọng khắp chiến trường,
Âm thanh chói tai đến mức không khí quanh đó cũng rung lên dữ dội.
Trần Tình vừa mới một kiếm chém đôi con Ma Chu trước mặt.
Đột nhiên nghe thấy tiếng rít kia, một cỗ cảm giác nguy hiểm mãnh liệt không ngừng dâng lên trong lòng.
Hắn gần như không chút do dự lập tức phóng người rời đi.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Hàng trăm đạo băng thứ dày đặc như mưa tên điên cuồng rơi xuống chỗ hắn vừa đứng.
Ầmmm!!!
Một vùng chiến trường trực tiếp nổ tung.
Mặt băng bị oanh đến lõm sâu.
Vụn băng, tuyết trắng cùng hàn khí cuồng bạo hóa thành sóng xung kích quét ngang ra bốn phía.
Trần Tình kinh hồn bạt vía nhìn một màn này, nếu hắn khi nãy không kịp rời đi…
Chỉ sợ hiện tại đã bị đâm thành một con nhím.
Nhưng còn chưa để hắn kịp thở ra một hơi.
Một chiếc chân nhện khổng lồ phủ đầy gai băng từ trong bụi mù hung hăng đâm tới.
Trần Tình đồng tử co rút, gần như không chút do dự.
Trọng kiếm trong tay lập tức giơ lên đón đỡ.
Kengg!!!
Tiếng va chạm chói tai vang vọng.
Cánh tay Trần Tình lập tức tê rần.
Thân hình bị lực lượng khủng bố chấn lùi liên tiếp về phía sau.
Còn chưa để hắn kịp ổn định thân thể.
Một tấm ma võng khổng lồ đã từ trên không phủ xuống.
Hàn khí lạnh thấu xương ập thẳng vào mặt.
Trần Tình cắn chặt răng.
Điều động hỏa kiếm khí ngưng tụ quanh thân không ngừng xoay tròn, nhanh chóng hóa thành một tầng kiếm luân bảo hộ lấy hắn vào trong.
Phập!!!
Tấm ma võng vừa chạm vào liền bị kiếm khí xé nát.
Nhưng ngay sau đó.
Tấm thứ hai!
Tấm thứ ba!
Tấm thứ tư!
…
Liên tiếp vô số ma võng bạc trắng như thủy triều từ trên trời chụp xuống.
Phập! Phập! Phập!
Tiếng va chạm dày đặc vang lên không dứt.
Từng tấm, từng tấm ma võng không ngừng bị kiếm khí xé nát, mảnh tơ bay loạn, phủ trắng cả chiến trường như một cơn tuyết bão bạc lạnh lẽo.
Oành!!!
Mặt băng phía sau lại đột nhiên nổ tung.
Hiện lên thân ảnh một con Ma Chu khổng lồ khác, yêu lực không ngừng luân chuyển quanh thân tạo nên hàng chục băng mâu nhắm thẳng kiếm luân của Trần Tình phóng tới.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng va chạm kinh thiên liên tiếp nổ vang.
Kiếm luân quanh thân Trần Tình điên cuồng rung chuyển.
Ngân quang lập lòe tử hoả lúc này bắt đầu trở nên ảm đạm.
Trong nháy mắt.
Hai con Ma Chu thủ lĩnh một trước một sau đồng thời tham chiến, phát động sát chiêu.
Không còn dáng vẻ kiêng kỵ ban đầu.
Thay vào đó là vẻ cuồng nộ cùng sát ý gần như hoá thành thực chất.
Bên trong kiếm luân.
Trần Tình vẫn đang liều mạng duy trì phòng ngự.
Nhưng dưới sự vận chuyển cực hạn của Vạn Kiếm Thánh Thể.
Cơ thể hắn cũng nhanh chóng xuất hiện dấu hiệu sụp đổ.
Dù sao, đây vốn không phải lực lượng mà cơ thể của một tu sĩ Luyện Khí kỳ có thể tùy tiện gánh chịu.
Kinh mạch hắn bị chấn đến rung lên dữ dội.
Cơ bắp rách ra, mạch máu vỡ tung.
Máu tươi theo từng khe nứt chảy xuống không ngừng.
Ngay cả xương cốt cũng truyền tới từng trận đau buốt như sắp gãy vụn.
Răng rắc…!!
Một tiếng nứt vỡ đột nhiên vang lên.
Sau đó, âm thanh vỡ vụn dày đặc liên tục nối tiếp, như có vô số tấm kính đang bị cưỡng ép nghiền nát.
Từng đạo kiếm khí bắt đầu mất khống chế.
Ngân văn trên người nhanh chóng mờ đi.
Rốt cuộc, Trần Tình cũng đã đến giới hạn, kiếm luân quanh thân cũng không chịu nổi những đợt công kích khủng bố kia…
Hoàn toàn tan nát tán loạn!
Vô số kiếm khí vỡ tung văng khắp không trung.
Phốc!
Trần Tình há miệng phun ra một ngụm máu lớn.
Sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.
Lực phản chấn khủng bố từ kiếm luân vỡ nát hung hăng dội ngược vào cơ thể.
Toàn thân hắn rung mạnh.
Thân thể như một con diều đứt dây, bị cưỡng ép đánh bay ra ngoài.
Ầm!
Lưng hắn đập mạnh xuống mặt băng tạo thành một hố sâu, tóe lên vô số mảnh vụn cùng đất đá.
Một lực chấn động khủng bố xuyên thẳng vào lục phủ ngũ tạng khiến hắn rên lên một tiếng đau đớn.
Cả người đau nhức như sắp vỡ thành từng mảnh.
Nhưng còn chưa để hắn kịp bò dậy.
Trên không.
Vô số băng mâu đã lần nữa mang theo sát ý ngập trời điên cuồng phủ xuống
Trần Tình mở to mắt, nhìn hàng loạt công kích dày đặc như thiên la địa võng đang điên cuồng nghiền ép tới.
Một luồng cảm giác tử vong chưa từng có ập thẳng lên đỉnh đầu.
Khóe miệng hắn hung hăng co giật.
Sau đó gần như nghiến răng gầm lên.
“Tiểu nha đầu!”
“Nàng còn không chịu ra tay…ta thật sự sẽ chết ở đây aaa!!”
Trong khoảnh khắc ấy.
Vô số băng mâu đã phủ kín toàn bộ tầm nhìn.
Không còn đường lui.
Không còn khoảng trống né tránh…
Ầm! Ầm! Ầm!
Vô số công kích cuồng bạo đồng thời oanh kích xuống vị trí của hắn.
Hố sâu trong nháy mắt nổ tung.
Hàn khí cùng linh lực hỗn loạn điên cuồng quét ngang bốn phía.
Một cột khói bụi khổng lồ mang theo vụn băng cùng tuyết trắng trực tiếp bốc lên tận không trung.
Thân ảnh Trần Tình… hoàn toàn bị chôn vùi bên trong.
…
Ở phía xa, Tô Mộng Yên hoàn toàn chết lặng dưới một màn này.
Trong đầu nàng thậm chí xuất hiện một khoảng trống ngắn ngủi.
Hàng loạt công kích vừa rồi căn bản không phải thứ một tu sĩ Luyện Khí có thể chống đỡ.
Đừng nói Trần Tình.
Cho dù đổi thành nàng ở trạng thái toàn thịnh, chỉ sợ kết cục cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Nhìn chiến trường đã hoàn toàn có kết quả.
Trái tim Tô Mộng Yên không biết từ khi nào lại vô thức thắt chặt.
Một cảm giác hụt hẫng cùng khó chịu mơ hồ đột nhiên dâng lên nơi lồng ngực.
Thiếu niên kia…
Vừa rồi còn như một chiến thần tung hoành giữa bầy hung thú.
Chẳng lẽ cứ như vậy… chết rồi?