Trong tầm mắt, một thân ảnh đồ sộ ầm ầm xông đến, con ngươi Phùng Chinh co lại.
Hắn cố nén cảm giác say xẩm nơi đại não, một gối trụ xuống nền gạch, linh lực điên cuồng thôi động, giương quyền chống đỡ.
Trong nhất thời, mặt võ đài vỡ ra, vô vàn mảnh vỡ nhỏ theo quyền phong cuồng loạn mà văng tứ tung.
Hai thiếu niên đối quyền mấy chiêu, một người thất thế lùi lại, chân lảo đảo, gương mặt trắng nhợt.
Miệng chảy xuống một tia máu tươi đỏ lòm, vết thương trên ngực như muốn vỡ ra, Phùng Chinh dữ tợn:
“Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!”
Rõ ràng chỉ cách đây thời gian ngắn, chính mình còn đang chiếm ưu thế tuyệt đối. Vậy mà vật đổi sao dời, giờ đây chỉ có thể thành chó mặc cho người đánh.
Hắn lúc này ngay cả tâm giết Ngô Trí Vinh cũng đã có.
Bên kia chiến tuyến, sau một giây lát cuồng ý, cơn đau quay trở lại, Vương Đại Trung khuỵu một chân. Từng ngụm, từng ngụm thở dốc, cái nóng như đốt da đốt thịt trên đầu càng làm tầm mắt thêm vẩn đục.
“Cứ tiếp tục như thế…”
Phùng Chinh phun ra một ngụm máu, trong miệng đặc quánh mùi tanh nồng đến mức chỉ muốn nôn mửa, gằn từng chữ:
“… có thắng thì vào vòng trong cũng chỉ là dâng thức ăn cho người khác.”
“Ta có ý này…”
Hắn thở nghèn nghẹt:
“… một chiêu phân thắng thua, thế nào?”
“Được!”
Vương Đại Trung quả quyết gật đầu.
Hắn vừa dứt câu, cắn chặt răng, song quyền duỗi thẳng, giải phong tất cả huyệt đạo từ vai, thoáng chốc máu tuôn trào, linh lực một lần nữa cuồn cuộn.
Trên cánh tay thô trọng, từng đường gân xanh nổi lên, đỏ thẫm một màu.
“Rắc”
Quanh người thiếu niên, gạch đá tan nát.
Thấy vậy, Phùng Chinh ghì chặt nắm đấm, trong người linh lực bạo phát đến cực điểm.
Tay áo tím phủ lên từng tia ánh sáng xanh vặn xoắn.
“Xoẹt”
Một đường xé toạc, tay áo rách thành vô số mảnh vải vụn.
Đúng lúc này…
“Tiếp chiêu!”
Vương Đại Trung gầm to, nhào đến.
“Đến đây!”
Phùng Chinh ngưng trọng.
“OÀNH”
Quyền đụng quyền, nổ vang trời, đấu trường chấn động.
Mấy trượng xung quanh, nền gạch cứng cáp xới tung, một góc võ đài sụp đổ.
Hai thiếu niên từ quyền thành chưởng, dùng cứng đối cứng.
Từ quanh người cả hai, xích quang và lam quang giày xéo, tựa như đang điên cuồng cắn xé nhau.
Dưới cái nắng chói chang, cả võ đài rung lên từng đợt. Mỗi đợt rung chấn, một nền gạch ào ào tróc ra.
“Vúttttt”
Đang đấu chưởng, sắc mặt tử y thiếu gia đại biến.
Một cảm giác đau thấu tim gan đổ dồn.
Hắn cúi đầu, thanh phi đao cắm ngập trong bụng, nhuộm đỏ sắc bạc của nó, từng giọt máu nhỏ xuống từ lưỡi đao.
Ngô Trí Vinh run run đứng lên, cằm dài méo vẹo, miệng đỏ động động, một chiếc răng rớt xuống.
“Rống!”
Vương Đại Trung thét to, âm thanh oanh động màng nhĩ, sóng âm thậm chí khiến thanh phi đao nhích sâu thêm một phân trong bụng Phùng Chinh.
Thoáng đó, lam quang tan tác, xích quang áp đảo.
Vương Đại Trung gồng tất cả sức lực, đẩy mạnh.
Trên võ đài, đôi chân của tử y thiếu gia chống trên đất, theo sức đẩy kinh người này, để lại trên nền gạch hai đường lõm dài.
Phùng Chinh cắn rách đầu lưỡi, một chân trụ trước, một chân trụ sau.
Mũi chân giẫm mạnh xuống đất, mũi giày rách rưới, lộ ra những đầu ngón chân rươm rướm máu.
Hai thiếu niên cứ như vậy giằng co ngay sát mép võ đài.
Một người điên cuồng đẩy, một người liều mạnh chống.
Bất chợt…
Hai thủ ấn vỗ tới.
Phùng Chinh và Vương Đại Trung đồng loạt thu lại một chưởng.
Một người tay trái, một người tay phải, cùng đưa ra đón đỡ thủ ấn tập kích. Trong sát na, từ nhị phương sang tam phương giao thủ.
“Rắc”
Một viên đá rơi xuống ngay góc võ đài, sát gót chân thiếu niên, một trong ba chỉ cần nhích thêm một gang, hai người còn lại sẽ rơi xuống.
Phùng Chinh đỏ ngầu đôi mắt, cảm nhận cự lực ngày càng gia tăng, địa ngục ở ngay đằng sau.
Hắn khàn giọng:
“Ngô công tử, ngươi giúp ta thắng, ta cho ngươi tất cả linh thạch của ta!”
Vương Đại Trung nhướng mày, càng gồng sức:
“Đừng quên ai là người đập ngươi ra nông nỗi này! Oan có đầu, nợ có chủ!”
Phùng Chinh vội nói:
“Ngô công tử, tuy ta đánh ngươi, nhưng cũng trúng độc của ngươi. Sau hôm nay ta sẽ đích thân đến tạ tội, đồng thời đền bù cho ngươi!”
Vương Đại Trung cười lạnh:
“Tin tên này thì nửa cái cằm còn lại của ngươi sẽ mất!”
Ngô Trí Vinh đảo loạn con ngươi.
Bản thân tuy là chỉ còn lại vài tia linh lực nhỏ nhoi, nhưng vô tình là người quyết định thế cuộc trận chiến.
Hai tên này sức mạnh ngang nhau, chỉ cần ta ngã về phe nào, phe đó sẽ thắng.
Hắn thầm cười gằn.
Ngã?
Vô luận là theo phe ai, người nằm tiếp theo cũng là ta.
Nghĩ đoạn, Ngô Trí Vinh thấp thoáng một tia thâm độc trong ánh mắt.
Tay áo bên phải động động.
Hắn nhìn sang tay trái, thình lình là Phùng Chinh, cười toe toét, rớt xuống chiếc răng cuối cùng, phát động linh lực.
Trông thấy cảnh này, tia sắc máu cuối cùng trên mặt tử y thiếu gia cũng xám ngắt, tâm tình rơi xuống vực thẳm.
Vương Đại Trung nở nụ cười chiến thắng, song nụ cười này chỉ tồn tại tích tắc, trong tầm mắt một thanh chủy thủ đâm tới.
“A… à… ười… iến… ắng!”
Ngô Trí Vinh một tay đẩy Phùng Chinh, một tay nhắm mũi nhọn chủy thủ vào ngực thiếu niên vạm vỡ, cuồng hỉ.
“Xoẻng”
Thanh chủy thủ rơi xuống đất, gãy đôi.
Ngô Trí Vinh mở to mắt, ngơ ngác cúi đầu.
Trên ngực, từ bao giờ đã xuất hiện một vết chém cắt xuyên da thịt, máu đổ đầm đìa.
Ngô Trí Vinh ngẩng mặt, đồng thời chạm trúng ánh mắt Vương Đại Trung, trên ngực đối phương cũng có một vết chém sâu tận xương trắng.
“Phụt”
Hai tên thiếu niên phun máu vào mặt nhau, tầm mắt đỏ thẫm trở nên tối đen, đồng loạt ngã xuống.
Phùng Chinh sắp sửa rơi đài, sau sự ngã xuống của Vương Đại Trung và Ngô Trí Vinh, may mắn trụ được, nhưng vẻ mặt như cũ tái nhợt.
Hắn ôm ngực, trên ngực ướt đẫm và sền sệt, linh lực cũng chẳng thể nào cầm máu nổi, ngơ ngác:
“Đây là…”
“Kiếm khí.”
Một tiếng cười vang lên.
Dưới cái nhìn thẫn thờ của tử y thiếu gia, một tên thiếu niên với gương mặt tầm thường từ từ đi đến, một tay cầm kiếm.
Từ trên lưỡi kiếm sáng như gương, một giọt màu đỏ rơi xuống, lưỡi kiếm nhanh chóng trở nên sáng loáng.
Trần Phàm đi ngang qua Ngô Trí Vinh và Vương Đại Trung, một chân đá cả hai xuống võ đài.
Ngay tức thì, một đội giám trận nhanh chóng đón được thân thể tàn tạ của hai người, dùng linh lực để cầm máu và trị thương.
Trần Phàm tiến đến trước mặt người trọng thương sau cuối, cười nhạt:
“Ngươi muốn tự mình xuống hay để ta giúp ngươi xuống?”
“Sao… sao có thể chứ?”
Phùng Chinh ngây ngốc.
“Trên đời này chẳng có chuyện gì là không thể.”
Trần Phàm nhún vai đáp.
“Đừng có giỡn mặt với ta!”
Phùng Chinh gầm to, song vừa gầm một tiếng, máu từ người ứa ra như thác.
Hắn quỳ gối, ôm ngực, ý thức trong đầu đã ảo ảo thực thực.
Một đường kiếm khí.
Đoạn đi danh ngạch Thanh Tiêu Tông.
Đoạn đi ước mơ trở thành cường giả.
Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng đầu gối nặng như núi.
Mất một lúc lâu sau mà chẳng tài nào gượng nổi, Phùng Chinh nghiến răng, tia linh lực sau cuối dồn vào nắm đấm.
Một đường kiếm khí vừa rồi chắc chắn đã ngốn sạch linh lực của đối phương, nếu như ta có thể…
Hắn nghĩ vậy, chỉ có điều…
Thiếu niên ngã xuống.
Trần Phàm chậm rãi thu kiếm, nở một nụ cười thỏa mãn.
Rốt cuộc đã giải quyết xong, thật chẳng uổng công ta giả trang thua cuộc từ nãy đến giờ.
Phùng Chinh cũng tức thì được đưa xuống để trị thương.
Trần Phàm quét mắt, trên võ đài chỉ còn lại một tên thiếu niên đang nằm im trong vũng máu.
Hắn nhếch môi: “Người đã xuống cả rồi, ngươi muốn nằm tới chừng nào nữa?”
Hắn vừa nãy tuy đánh úp tên đồng tộc, nhưng chỉ là diễn trò, một tia linh lực cũng chưa tung ra, vậy mà tên này ọc máu như thật.
Thế nhưng vậy cũng tốt, trâu bò mổ xong xuôi, ruồi muỗi muốn giết bao nhiêu chẳng được?
Đã con ruồi muỗi này muốn nằm, Trần Phàm cũng thuận nước đẩy thuyền.
“Ưm.”
Đang nằm trên sân, Trần Nhất Sinh yếu ớt nấc một tiếng, ngóc đầu.
Một võ đài tan tác, gạch đá vỡ vụn, chỉ còn lại một thiếu niên cười cười đứng đó.
“Nằm tiếp đi! Ta đợi được!”
Nghe thấy âm thanh chế giễu của đối phương, Trần Nhất Sinh ngại ngùng cười một tiếng.
Hắn đứng dậy, phủi phủi bụi đất dính trên áo quần.
“Trần Nhất Sinh.”
Trần Phàm cắm ngập mũi kiếm xuống gạch, ung dung nói:
“Rất vinh dự được gặp mặt, cựu đệ nhất thiên tài của gia tộc.”
Trần Phàm xuất thân là người Trần gia, nhưng địa vị so với những thiếu gia chính mạch thua xa vạn dặm.
Cha chỉ là một tộc nhân chi thứ, mẹ là nữ tử thường dân.
Hắn ngay từ nhỏ chỉ có thể ngước mắt nhìn theo những đồng tộc chính mạch của mình.
Đã vậy thiên chất tu chân của Trần Phàm cũng thấp đến đáng thương, vất vả mấy năm trời chỉ có thể nhích được đến Nhất Trọng, đời này vô vọng Trúc Cơ.
Thiên tư thua. Địa vị thua. Gia cảnh thua.
Hắn chỉ có thể cam chịu làm một tên tộc nhân cấp thấp.
Thế nhưng rồi…
Mấy tháng trước, Trần Phàm vô tình nhặt được một thanh kiếm cổ, trong đó có ghi chép một bộ công pháp.
Hắn thử tu theo công pháp đó, thế mà tu vi tiến triển thần tốc, vỏn vẹn mấy tháng đã nhảy vọt đến Thất Trọng.
Từ công pháp đó, Trần Phàm còn lĩnh ngộ được tuyệt thế kiếm khí. Thứ mà nhiều tu sĩ kiếm tu khổ luyện nhiều năm ròng rã mới chém ra được.
Trần Phàm nghĩ đoạn, ý cười càng rõ, rút kiếm.
Hắn sẽ dùng thực lực để tranh đoạt địa vị xứng đáng thuộc về mình, đạp tất cả thiên tài dưới chân, nhất phi trùng thiên!
Trần Nhất Sinh, cựu đệ nhất thiên tài chính là nạn nhân đầu tiên dưới thanh kiếm này!
“Ngươi muốn tự mình xuống hay để ta giúp ngươi xuống?”
“Điều này khác nhau chỗ nào?” Trần Nhất Sinh nghi hoặc.
“Tự mình xuống thì sẽ tránh được đau đớn…”
Trần Phàm vung kiếm, rạch đường rạch dài trên võ đài:
“… còn để ta đưa xuống, thì sẽ có máu đổ!”
“Vậy sao?”
Trần Nhất Sinh chép miệng, tay từ từ đặt ra sau, tháo xuống cuộn vải trắng đang đeo, đáp:
“Ta cũng nói trước, món đồ chơi này của ta uy lực rất đáng sợ. Tốt nhất là ngươi nên tự mình xuống, miễn cho có máu đổ.”
“Để xem nó có đáng sợ bằng kiếm khí của ta không?”
Trần Phàm ngạo mạn cười. Từ sau khi kiếm pháp đại thành, lòng tự tin cũng tăng vọt.
Bát Trọng như Phùng Chinh, Vương Đại Trung cũng chỉ cần một chém, chẳng lẽ ta lại sợ một tên Tứ Trọng?
Trong sát na, chuôi kiếm rung nhẹ, linh lực vô ảnh quấn quanh tay thiếu niên.
Ánh nắng rọi trên lưỡi kiếm, tỏa ra lãnh ý dị thường.
“Nể tình chúng ta là người một nhà.”
Trần Phàm nhẹ xoay cổ tay, lưỡi kiếm “oong oong”, rung lên mãnh liệt.
Trên sàn đấu, những luồng kiếm ảnh thoát ra, nền gạch một trượng xung quanh dưới sức công phá của kiếm khí trở nên nát tươm.
Hắn nở nụ cười cuồng ngạo:
“Ta sẽ cho ngươi tận mắt chiêm ngưỡng kiếm pháp chân chính!”
“ĐOÀNG.”
Thiên Vân Đài vang vọng một tiếng nổ xé trời..
Ánh bạc của thanh kiếm vút thẳng lên trời rồi rơi xuống đất. Mũi nhọn của nó cắm vào gạch, run nhè nhẹ.
“Tách.”
Trần Phàm mờ mịt cúi đầu.
Trên ngực, một lỗ máu sau thăm thẳm nhỏ xuống từng giọt máu.
Mùi gắt nồng nặc trong chóp mũi, nghe như mùi của than củi cháy, cũng như mùi của thịt khét.
Nóng rát dữ dội, thịt như nổ tung, xương như vỡ nát.
Hắn vô thức nâng tay bụm lại lỗ máu, nhưng máu cứ tràn ra từ những ngón tay, đờ đẫn:
“Đây… là cái gì?”
Trần Nhất Sinh thu súng, nòng đang nghi ngút khói:
“Võ thuật… ừm, tối thượng.”
Trần Phàm trợn trừng mắt.
“Ầm.”
Ngã xuống.
“...”