“Thứ gì?”
Trên Quan Vân Các, nhìn thiếu niên ngã trong vũng máu, mắt trắng dã, Phùng Chí Vĩ sững sờ cực độ.
Tại Phùng Gia, Phùng Chinh có mối giao tình tương đối tốt với vị thiếu chủ, thế nên Phùng Chí Vĩ này từ đầu chí cuối đặc biệt chú ý đến võ đài nhị thập tứ.
Thế rồi người nhà của mình bị loại, sau đó chỉ một ánh lửa tóe ra, cùng một tiếng nổ vang trời, thiếu niên có kiếm khí cũng ngã xuống?
Trần Thái Văn chú ý đến lỗ máu trên ngực Trần Phàm, động dung:
“Thật quái…”
Ngô Uyển Ngọc cắn môi, nhìn thân ảnh thiếu niên đang sừng sững đứng tại võ đài nhị thập tứ, tâm tình ngũ vị tạp trần.
Vương Diệu Chân mỉm cười thì thào:
“Đánh tốt lắm!”
“...”
Bên dưới đấu trường, Trần Nhất Sinh được giám trận xác nhận chiến thắng về sau, chậm rãi đi xuống.
Hắn đi đến một chỗ mát dưới chân tượng, ngồi xuống, gương mặt lạnh lùng, toàn thân toát ra âm trầm dọa người.
Mấy tên thiếu niên ngồi gần đó rùng mình, vội vã né xa.
Dù sao một màn vừa rồi quá mức quỷ dị, đối thủ của tên này đột nhiên ngã xuống, ai biết được tên này sẽ ra chiêu tương tự với mình?
Tốt nhất là tránh xa!
Trong nhất thời, quanh nơi này chỉ sót lại mỗi mình Trần Nhất Sinh.
Hắn nhắm mí mắt, trầm tĩnh dưỡng thần, nhưng sau lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Đã sớm ngờ đến sự cạnh tranh của cuộc thí tuyển, nhưng được đích thân trải nghiệm, Trần Nhất Sinh càng run sợ trước mức độ đẫm máu của nơi này.
Vì để giành được danh ngạch cuối cùng, những thí sinh gần như giết nhau đỏ mắt, trong khi đám đại nhân ngồi trên điềm nhiên như không, nhiều người thậm chí còn vui vẻ cỗ vũ.
Hắn rốt cuộc đã thấm thía tu chân giới nhược nhục cường thực là như thế nào.
May mắn…
May là ta đã chuẩn bị đầy đủ, nếu không giờ này đã nằm để cho người ta mang xuống!
Trần Nhất Sinh thò tay móc ra một túi máu gà từ trong vạt áo, cười thầm.
Hắn nhét túi máu lại vô người, vươn tay chạm nhẹ vào khẩu súng đằng sau, nội tâm xao động từ từ an ổn.
Ít nhất thì với món đồ chơi này, ta vẫn có tư cách cùng đám quái vật trong thí tuyển tranh đoạt danh ngạch.
“...”
“Ngươi nói cái gì?”
A Thiết dừng động tác đập búa, ngẩng mặt nhìn thiếu niên:
“Nói lại ta nghe.”
“Ta muốn ngươi chế tạo cho ta một món vũ khí…”
Trần Nhất Sinh vừa nói, vừa quơ quơ tay phụ hoạ:
“Ừm… nó là một khúc gỗ dài, trên gỗ có gắn một ống sắt rỗng. Nếu muốn sử dụng thì chỉ cần cho đạn vào ống sắt đó, sau đó bóp cò…”
“Đoàng một tiếng, đạn được tống ra nhờ thuốc súng. Đối thủ trúng đạn, thế là nằm…”
Trần Nhất Sinh nghiêm nghị:
“Đơn giản mà, đúng không?”
“Ngươi muốn chế tạo cung tên?”
A Thiết cau mày.
“Đó là súng hỏa mai.”
Trần Nhất Sinh đính chính.
“Súng hỏa mai?”
A Thiết lắc đầu:
“Từ trước đến giờ ta chưa từng nghe qua món vũ khí nào như vậy, ngươi mô tả cũng quá phức tạp! Trong vòng một tháng mà muốn tạo ra thứ đó thì ta cũng chào thua!”
Trần Nhất Sinh thở dài:
“Ta nghe người ta đồn ngươi là đại sư chế tạo vũ khí, nhưng giờ chỉ một món vũ khí mới đã khiến ngươi chùn bước. Xem ra đại sư cũng chỉ là hư danh.”
“Ngươi có khích tướng cũng vô dụng mà thôi.”
A Thiết nhặt một miếng tinh thiết thảy vào lò nung:
“Muốn chế tạo một món vũ khí mới tốn rất nhiều thời gian và công sức, có khi mất cả đời cũng chưa chắc tạo ra được nó.”
“Để ta giúp ngươi!”
Trần Nhất Sinh xoa xoa cằm, trầm tư đáp:
“Tuy rằng ta chẳng quá rành về tiểu tiết, nhưng cũng nắm sơ cấu tạo và cách hoạt động của súng hoả mai. Tin tưởng chỉ cần ngươi và ta cố gắng, nhất định sẽ có thể tạo ra nó.”
“Nói miệng thì lúc nào cũng dễ.” A Thiết đạm mạc.
“Ngươi chê 10 vạn ngân nguyên sao?” Trần Nhất Sinh nhướng mày.
“Con người ta có một nguyên tắc.”
Người thợ rèn xoay người:
“Tiền đã nhận rồi thì cần làm mọi thứ cho ra trò, nhưng với yêu cầu của ngươi thì ta e là mình khó đáp ứng được!”
Nhìn A Thiết sắp sửa rời đi, Trần Nhất Sinh đang trầm mặc đột nhiên cất tiếng:
“100 vạn ngân nguyên.”
Bước chân người thợ rèn cứng lại.
“100 vạn mua một tháng toàn tâm toàn ý của ngươi.”
Trần Nhất Sinh nở nụ cười:
“Muốn cùng ta tạo ra tuyệt đại thần khí không?”
“...”
“ĐOÀNG”
Toàn sân vườn nhỏ dường như rung lên sau âm thanh này.
A Thiết nhìn tảng cự thạch vỡ vụn thành từng mảnh, run run giọng:
“Thứ này… thật sự là vũ khí sao?”
“Dĩ nhiên rồi.”
Trần Nhất Sinh đắc ý cười, vuốt ve khẩu súng hoả mai trong tay:
“Công nghệ tiên tiến mà lại!”
Trải qua một tháng ròng rã rốt cuộc đã thành công chế tạo được nguyên mẫu súng hoả mai đầu tiên.
Tuy rằng quá trình gian truân trắc trở, song cuối cùng cũng thu được trái ngọt.
Tay nghề rèn và độ thông hiểu vũ khí của A Thiết, cộng với tri thức về súng đạn từ một người Trái Đất như Trần Nhất Sinh.
Chỉ cần thiếu một người, súng hỏa mai sẽ chẳng thể nào có mặt trên thế giới này.
Trần Nhất Sinh nghĩ nghĩ, nhếch miệng.
Tuy nguyên mẫu hoả mai này là dạng thô sơ nhất, nhưng cũng đừng nên vì vậy mà xem nhẹ.
Nó được tạo ra từ đá lửa, thuốc súng đặc chế và trình độ luyện kim ở Thiên Minh.
Hơn nữa dựa trên sự cải tiến của một đại sư, uy lực vượt xa cung tên giáo mác thông thường.
Ở nơi đao kiếm vi tôn, một khẩu súng trong tay quả nhiên là tuyệt đại thần binh.
Trần Nhất Sinh tự tin đại thịnh, ánh mắt trở nên ác liệt, nâng súng.
“ĐOÀNG”
Một đường đạn mãnh liệt xuyên phá gốc đại thụ, xuyên qua cả tường tiệm rèn.
“Răng rắc”
Dưới vẻ mặt ngơ ngác của hai người, tiệm rèn ầm ầm đổ xuống.
“Ầm.”
“...”
Trần Nhất Sinh thở ra một ngụm, vận công để hồi phục linh lực.
Đạn tuy rằng mạnh, nhưng chưa đủ để xuyên thấu linh lực hộ thể của tu giả.
Hắn chỉ có thể dùng linh lực gia trì vào viên đạn, để linh trừ linh trước tiên, phần còn lại sẽ là sức mạnh vật lý thuần tuý ghim thẳng vào người.
Thân thể đám thiếu niên cũng chẳng cứng rắn hơn người thường là bao, nên một viên là đủ.
Dưới Trúc Cơ, chúng sinh bình đẳng.
Thời gian từ từ, tiếng ồn ào cũng dần thinh lặng, những võ đài cuối cùng cũng đã phân định thắng thua.
Một vòng thí tuyển trôi qua, ánh nắng mặt trời gay gắt thoái lui, nhường chỗ cho ánh chiều tà đầm thắm.
Tại đài trắc thí, những thiếu niên đứng thẳng người.
Một số người quần áo xộc xệch.
Một số thương tích đầy mình.
Chỉ một số ít là vẫn còn giữ được dáng vẻ lành lặn như mới đầu, ánh mắt của ai nấy đều sáng ngời.
Họ là những người trụ lại được sau vòng loạn đấu.
Hơn một ngàn người từ sáng sớm, trải qua một ngày thanh lọc, giờ đây chỉ còn lại 28 thí sinh.
Trong nhóm thiếu niên tràn ngập uy thế, có một thân ảnh phá lệ lạc lõng.
Ngoại trừ quần áo nhuộm đỏ, còn lại lông tóc chẳng hao, tỏ ra dè dặt như cừu non giữa đàn sói.
Trần Nhất Sinh nhìn quanh, đúng lúc chạm trúng ánh mắt đằng đằng sát ý của vài tên thiếu niên, nhất thời rụt rụt cổ.
Người ở đây đều là thực lực Bát Trọng đổ lên, muốn đạt được danh ngạch cần vượt qua tất cả.
Hắn vừa nghĩ đã cảm giác tê dại da đầu.
Trần Nhất Sinh đang cân nhắc có nên ra chợ mua thêm vài túi máu gà dự phòng, một giọng nói tràn ngập tiếu ý vang trong tai:
“Đường ca, ngươi thế mà có thể đi được đến đây! Đáng ngạc nhiên!”
Hắn ngẩng đầu, đối diện là một tên công tử trẻ tuổi, một thân áo gấm phẳng phiu và sạch sẽ.
Trần Nhất Sinh dang tay:
“Cổ nhân nói đúng, người tốt chết sớm, tai họa di ngàn năm.”
“Thiên phú hồi phục, xem ra xương cốt của đường ca cũng cứng lên!”
Trần Gia Bảo cười, híp híp mắt:
“Vậy càng tốt! Nếu xương mềm quá thì đạp gãy chúng đâu còn cảm giác thành tựu nữa, đúng không?”
Trần Nhất Sinh siết lại mười đầu ngón tay, trầm mặc.
Trần Gia Bảo quay người, chỉ để lại một tiếng nói thản nhiên:
“Hi vọng là đường ca đừng bị loại quá sớm, vì ta rất mong chờ sẽ có một trận chiến với ngươi.”
Trần Nhất Sinh ngẩng đầu nhìn trời cao.
Tên đường đệ này là tảng đá to nhất đang chờ đợi ở phía trước.
Trần Gia Bảo có thực lực mạnh nhất nhì cuộc thí tuyển, song phương cũng có ân oán từ trước, gặp nhau trên võ đài thì máu nhất định sẽ đổ.
Tiếp đó, những thí sinh còn lại được cho phép giải tán, về nhà nghỉ ngơi cho cuộc chiến ngày mai.
Ánh tịch dương rọi trên vai, Trần Nhất Sinh vừa muốn về lại ngôi nhà tranh, nhưng đột nhiên ngưng lại. Bởi vì lúc này trước mặt xuất hiện một trung niên nhân đang thân thiết tươi cười.
Hắn thầm căng thẳng, ngoài mặt tỏ ra lễ phép:
“Trần gia chủ.”
“Mới đó một thời gian mà ngươi xem chừng đã thay đổi rất nhiều.”
Trần Thế Đông thâm ý nhìn thiếu niên:
“Thúc thúc rất vui mừng, thiên phú của ngươi hồi phục cũng là điều may mắn với Trần Gia chúng ta.”
Trần Nhất Sinh cười lạnh, con cáo già này vẫn chứng nào tật nấy.
Hắn ngoan ngoãn đáp:
“Đó là nhờ ân thúc thúc và các trưởng lão suốt những năm qua nên ta mới nhìn thấy lại được ánh sáng.”
“Rất tốt!”
Trần Thế Đông vuốt vuốt chòm râu, ánh mắt ẩn ẩn dị quang:
“Ba năm nay ngươi ngã bệnh, ta và các trưởng lão đều thúc thủ vô sách. Thúc thúc rất tò mò, ngươi chữa bệnh như thế nào?”
“Đến!”
Trần Nhất Sinh nội tâm giá rét, giả vờ ấp úng:
“Điều này… thật ra ta cũng mờ mịt! Chỉ là một ngày của mấy tháng trước nhận ra mình có thể tu luyện lại, thế là tự nhiên lành bệnh.”
“Như vậy sao?”
Trần Thế Đông cười nhạt:
“Thế thì để thúc thúc kiểm tra thân thể ngươi một chút, miễn cho lưu lại mầm bệnh trong người.”
Hắn chầm chậm vươn tay.
Trần Nhất Sinh cắn răng, vừa định lùi lại, nhưng tay của trung niên nhân tỏa ra một tia uy áp nhàn nhạt.
Hắn dù muốn tránh, nhưng cả người cứng ngắc, chỉ có thể trơ mắt nhìn năm ngón tay sắp sửa chạm vào mình.
Đúng lúc này…