Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 108: Tầm Minh



Trần Thế Đông thu tay, uy áp nhanh chóng tản đi.

Trên người được tháo xuống gánh nặng ngàn cân, Trần Nhất Sinh thở dốc, sắc mặt trắng toát.

Uy áp từ một người đứng đầu tu chân thế gia đủ sức nghiền nát một con kiến như hắn.

Trong ngực, trái tim đập loạn, thiếu niên gian nan ngẩng đầu.

Đứng cạnh Trần Thế Đông, một trung niên nhân với vẻ ngoài ôn nhuận đang mỉm cười.

Hắn mở mắt, gương mặt tái nhợt một thoáng này trở nên cổ quái.

Đôi con ngươi đảo một vòng, Trần Nhất Sinh vội chạy đến trước cúi người thi lễ:

“Trần Nhất Sinh ra mắt Vương gia chủ!”

“Nhất Sinh hiền chất, chúc mừng ngươi đã hồi phục thiên phú.”

Vương Thắng Nguyên dùng ánh mắt cẩn trọng đánh giá thiếu niên.

Tuy rằng tu vi còn xa xa mới sánh được với năm xưa, nhưng đôi mắt sáng ngời tinh thần, toàn thân sinh cơ đủ đầy, đâu còn dáng dấp của một người sắp chết?

“Đa tạ Vương gia chủ.”

Trần Nhất Sinh không kiêu ngạo, không siểm nịnh đáp.

Vương Thắng Nguyên ẩn ý cười:

“Xem ra đệ nhất thiên tài sắp sửa quay lại Hoàng An Thành chúng ta.”

“Ta chỉ là một người bình thường, chữ đệ nhất thiên tài này nào dám tự xưng?”

Trần Nhất Sinh nghiêm trang đáp.

Đồng thời âm thầm vuốt một vệt mồ hôi lạnh, việc ta đội mồ sống dậy xem chừng được đám cáo già này rất quan tâm.

Vương Thắng Nguyên ôn hoà đề nghị:

“Hôm nào rảnh rỗi thì ghé qua chỗ ta uống một lát nhé?”

Trần Nhất Sinh nghe vậy càng run sợ.

Uống trà?

Tuy rằng trà của phụ thân chưa uống, nhưng trà của nữ nhi thì uống đến nhẵn mặt.

Nếu như để cho người phụ thân này biết được, liệu có mang ta ra trảm đầu thị chúng không?

Đứng cạnh, Trần Thế Đông tối sầm mặt, tên này muốn đào góc tường nhà chúng ta cũng đâu cần trắng trợn như thế?

Hắn cố ý xụ mặt:

“Nhất Sinh, Vương gia chủ mỗi ngày quán xuyến vô số đại sự trong thành, nào có thời gian uống trà với ngươi?”

“Thi thoảng dành thời gian cho đám trẻ cũng tốt mà.”

Vương Thắng Nguyên vỗ vỗ vai Trần Nhất Sinh: “Thế nào?”

“Tiểu bối cung kính không bằng tuân mệnh.”

Trần Nhất Sinh nhu thuận đáp.

Thấy cảnh này, Trần Thế Đông giật giật chòm râu. Tên tiểu tử này thật sự muốn đổi họ?

Hắn xua xua tay, trầm giọng:

“Nhất Sinh, về nhà nghỉ ngơi đi, chuẩn bị thật tốt cho ngày mai.”

Trần Nhất Sinh vội cúi đầu:

“Tiểu bối xin cáo lui.”

Hắn vừa nói, trong tâm nhẹ nhõm thở phào.

Điều đáng ngại nhất cuối cùng cũng đến.

Bản thân đi ra ánh sáng đồng nghĩa với rơi vào tầm mắt thế nhân. Từ nay chỉ có thể tiến chứ không thể lùi được nữa.

“...”

Trời đêm.

Tinh tú vắt ngang trời, văng vẳng tiếng côn trùng xa xăm.

Tại một gian thư phòng, ánh sáng từ dạ quang thạch soi sáng, để lại trên nền gạch năm cái bóng đen.

Đào Duệ uống xong một tách trà, nhìn xung quanh.

Vương Thắng Nguyên nhìn trời sao.

Trần Thế Đông nhắm mắt dưỡng thần.

Ngô Vũ Hùng và Phùng Chấn Hưng xì xào với nhau.

Hắn lên tiếng: “Đêm nay quấy rầy các vị gia chủ rồi.”

“Đào chấp sự gọi chúng ta đến đây là có chuyện gì?” Vương Thắng Nguyên thu lại ánh mắt, nghi vấn.

“Buổi sáng là chuyện của người trẻ.”

Đào Duệ nhàn nhạt đáp:

“Ban đêm sẽ là chuyện của chúng ta.”

Tam đại gia chủ còn lại đồng loạt ngẩng mặt.

Dĩ nhiên, sự tình cần quy tụ tất cả gia chủ tu chân thế gia và một chấp sự tông môn, tuyệt đối chẳng thể là việc cỏn con.

Trần Thế Đông trầm ngâm:

“Đào chấp sự, xin chỉ điểm.”

Đào Duệ đứng dậy, một tay chắp sau lưng, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị:

“Đây là chuyện ảnh hưởng đến tồn vong của Hoàng An Thành.”

Theo câu nói này, tứ vị gia chủ đổi sắc mặt, ngồi thẳng người.

Tồn vong của Hoàng An Thành?

Đào Duệ nhìn trời đêm thăm thẳm, ánh mắt u ám:

“Trường Đô Thành đã bị diệt.”

“Cái gì!?”

Vương Thắng Nguyên, Trần Thế Đông, Ngô Vũ Hùng, Phùng Chấn Hưng ngây ngẩn thoáng chốc, tiếp đó mở to mắt, trong ánh mắt nồng nặc chấn động.

Trường Đô Thành?

Bị diệt?

Căn phòng nhỏ đột ngột tĩnh mịch, ngay cả một tiếng đồng xu rơi cũng có thể nghe thấy.

Tứ đại gia chủ nhìn nhau, tiếp đến nhìn vị chấp sự. Phùng Chấn Hưng ngập ngừng:

“Trường Đô Thành… của nước ta?”

“Tại Nam Uyên Huyền Vực này…”

Đào Duệ nở nụ cười, một nụ cười thâm trầm: “…chỉ có một Trường Đô Thành…”

“Sao… sao có thể?”

Ngô Vũ Hùng chấn kinh.

Trường Đô Thành là một tòa đại thành ở phía Nam Đại Vân Quốc.

Từ trước đến nay phòng tuyến vững chắc, quân lực cường mạnh. Đã vậy có cường giả Nguyên Anh Cảnh tọa trấn.

Đâu thể nào muốn diệt là diệt?

Đào Duệ thở dài:

“Dù ta cũng giống các vị, cảm thấy việc này quá đỗi hoang đường, nhưng đáng buồn thay, tin tức là sự thật…”

Hắn dừng một nhịp, giọng lạnh xuống:

“Thành diệt cách đây mấy ngày trước, chỉ trong một đêm. Thánh thượng vì việc này mà long nhan nổi giận, e rằng sắp tới sẽ là chuỗi ngày gió tanh mưa máu.”

Nghe thấy vậy, tứ đại gia chủ nội tâm lạnh lẽo dị thường, những đầu ngón tay trắng tái.

Một tòa thành rộng trăm dặm, dân chúng trăm vạn, chỉ trong một đêm toàn diệt?

Trần Thế Đông nghiêm giọng:

“Ai gây ra việc này?”

Đào Duệ im lặng một thoáng, đáp:

“Ma đạo.”

Vương Thắng Nguyên cau mày:

“Quả nhiên là đám ma đầu đó sao?”

Ma đạo tu sĩ từ lâu đã là cái gai trong mắt tu chân thế gia và triều đình. Một đám tà ma ngoại đạo, vô pháp vô thiên, người người muốn tru diệt.

Dẫu vậy, ma đạo tu sĩ nổi danh ngang ngược càn quấy, nhưng trước nấm đấm của đế quốc, thường chọn cách tránh xung đột trực tiếp.

Một vài tên liều lĩnh cùng lắm chỉ dám đụng đến làng, thị trấn nhỏ của đất nước. Đằng này là một tòa đại thành.

Bọn chúng thật sự điên rồi sao?

“Ba mươi tám năm trước.”

Đào Duệ nói với giọng lạnh tanh:

“Một ma đạo tu sĩ ra tay diệt một tòa thành, tàn sát trăm vạn dân chúng nước ta. Đây là nhục nhã lớn nhất trong suốt ba ngàn năm lập quốc của Đại Vân.”

Trong năm ấy, Thái Tổ Hoàng Đế đích thân truyền Tru Ma Thánh Chỉ, lệnh cho tất cả thế gia, tông môn truy diệt ma đạo tu sĩ.

Đế quốc chính thức tuyên chiến với ma đạo.

Sau cùng, ma đạo gánh chịu tổn thất nặng nề, gần như sụp đổ. Một số ít thoát được cũng chỉ có thể đào thoát qua các nước lân cận.

Bây giờ ma đạo một lần nữa trỗi dậy. Máu chỉ sợ rằng sẽ tiếp tục nhuộm đỏ đất nước.

Trần Thế Đông trầm mặc:

“Những ma đầu năm xưa quay về sao?”

“Một đám rùa rụt cổ mà thôi!”

Đào Duệ cười lạnh.

Trong mắt những cự đầu tu chân thế lực như Thanh Tiêu Tông, ma đạo tu sĩ chẳng qua chỉ là một lũ ô hợp.

Hắn ngồi lại ghế, nói tiếp:

“Ẩn Vân Vệ đã xuất động, theo tin tức điều tra, tồn tại rất nhiều manh mối đáng nghi.”

“Dựa vào vết tích giao chiến, ít nhất có từ hai Nguyên Anh Cảnh trở lên gây ra cuộc diệt thành này.”

Đào Duệ gõ ngón tay trên thành ghế:

“Trường Đô Thành và tất cả dân chúng đều mất tích, trăm dặm tòa thành chỉ còn lại một quãng đất trống. Không nhà, không người, không một gốc cỏ cây nào còn tồn tại.”

Tứ gia chủ ngây người. Mất tích? Một tòa thành đồ sộ sao có thể tiêu thất khỏi thế gian được?

Đào Duệ để ý đến phản ứng của các trung niên nhân, lên tiếng:

“Các vị nghĩ sao về chuyện này?”

“Đáng ngờ.”

Trán Vương Thắng Nguyên nhăn lại:

“Một tòa thành sụp đổ đáng lẽ có vết tích đổ nát và thi thể, đằng này tại sao chỉ là một quãng đất trống?”

Ngô Vũ Hùng ghì chặt mười đầu ngón tay trong tay áo:

“Bọn chúng diệt thành với mục đích gì?”

“Đây cũng là điều Ẩn Vân Vệ điều tra…”

Đào Duệ đáp: “Rõ ràng là một mưu đồ có tính toán từ trước.”

“Mưu đồ?” Ánh mắt của các trung niên nhân tối lại.

“Thủ đoạn quỷ dị, chuyên duỗi độc thủ đối với thành trì. Hành động theo nhóm. Mỗi lần tấn công đều xóa sạch sự tồn tại tòa thành đó, không để lại một dấu vết…”

Đôi con ngươi vị chấp sự thấp thoáng lãnh ý:

“Ma đạo tu sĩ thông thường không có lá gan, càng không có bản lĩnh làm như vậy.”

Hắn cất giọng trầm thấp:

“Đại Ninh, Đại Thương, Đại Hạ, Đại Càn, tứ quốc đều xảy ra những thảm kịch tương tự trong quá khứ. Tất cả manh mối dẫn về một tà giáo. Nơi nào có sự xuất hiện của chúng, thành nơi đó đều mất tích.”

“Dù các quốc gia đã ra sức đàn áp, xử tử muôn ngàn giáo đồ, nhưng cứ cách một thời gian, một toà thành lại diệt vong theo cách giống vậy.”

Đào Duệ âm trầm:

“Xem chừng là chúng đã mò được đến nước ta.”

Ngoài trời, gió rì rầm, trong phòng trở nên ngột ngạt.

Phùng Chấn Hưng nặng nề:

“Ý của chấp sự… thủ phạm diệt Trường Đô Thành là giáo phái đó?”

“Một nghi phạm đáng ngờ nhất.”

Đào Duệ trả lời, sau đó quét mắt một vòng, thở dài:

“Đã biết vì sao ta gọi các vị đến đây rồi chứ?”

“Bởi vì…”

Vương Thắng Nguyên ngưng trọng:

“Hoàng An Thành có thể là mục tiêu tiếp theo.”

“Một trăm mười một tòa thành ở đất nước ta đều có thể là mục tiêu của chúng.”

Đào Duệ gật đầu:

“Dựa theo tác phong của đám ma đầu này, chắc chắn chưa dừng lại ở một tòa thành.”

Tứ đại gia chủ ai nấy lộ vẻ trầm trọng.

Trường Đô Thành xét về thực lực sánh ngang với Hoàng An Thành, nhưng rồi diệt vong vô thanh vô tức.

Nếu tòa thành này thực sự bị nhắm đến, thì có lẽ là…

Họ vô thức lạnh run.

“Hiện tại chiến sự căng thẳng, thánh thượng cũng không muốn chuyện này gây ra nhiễu loạn lòng dân. Vậy nên ta chỉ có thể truyền đạt tin tức đến với các vị.”

Đào Duệ quay sang nói với Vương Thắng Nguyên:

“Vương sư đệ, nhờ ngươi thông tri lại với thành chủ. Trong thời gian này cần cảnh giác với những người lạ mặt đáng nghi vào thành, nhất là tu sĩ.”

“Được.”

Vương Thắng Nguyên gật đầu.

Đây là vấn đề dính dáng đến an nguy của gia đình, gia tộc và cả tòa thành, vị gia chủ dĩ nhiên chẳng dám xem nhẹ.

“Về Thanh Tiêu Tông, chúng ta đã tăng cường tuần tra, đồng thời tiến hành truy diệt tà giáo.”

Đào Duệ nói tiếp:

“Tuy nhiên sức người có hạn. Trong viễn cảnh xấu nhất, tu chân thế gia sẽ là phòng tuyến đầu tiên bảo vệ thành trì.”

Ngoài tiền tuyến, nguy cơ chiến tranh gần sát.

Trong nước, tà giáo tác quái.

Tứ đại gia chủ đã ngửi thấy mùi máu tanh quanh quẩn.

Thời gian an ổn có lẽ đang dần chấm dứt.

Đúng lúc này, Trần Thế Đông đang im lặng chợt cất giọng:

“Đào chấp sự, tên của giáo phái là gì?”

“Tên của giáo phái đó là…”

“Vù”

Một cơn gió mạnh ùa về, cửa sổ mở toang, thoáng chốc cả gian phòng vang vọng tiếng rít rít.

Trong tiếng gió đêm, xen lẫn với âm thanh lạnh tanh của trung niên nhân:

“Tầm Minh.”

“...”