Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 109: Trong bảy bước, vừa nhanh vừa chuẩn



Sáng sớm.

Tuy rằng ngày hôm qua gần như chín thành thí sinh đã bị loại, nhưng người có mặt tại Thiên Vân Đài ngày một đông.

Dù sao, cuộc thí tuyển Thanh Tiêu Tông là dịp mà các thiên tài tại tòa thành cùng tề tụ.

Đây có thể xem là một thịnh sự của giới tu chân Hoàng An Thành, được rất nhiều người quan tâm.

Quan Vân Các, một gian các yên tĩnh, Vương Thắng Nguyên nhìn mỹ phụ tuyệt sắc ngồi cạnh, mỉm cười:

“Hôm nay thế mà phu nhân có nhã hứng tham dự cuộc thí tuyển này. Thật là đáng ngạc nhiên!”

Vương phu nhân cười nhạt:

“Thi thoảng đổi gió một chút mà thôi.”

Vương Thắng Nguyên nhún vai.

Trước giờ trong mắt vị nương tử này, cuộc thí tuyển chỉ là nơi đám con nít diễu võ giương oai. Mười mấy năm qua đây là lần đầu tiên nàng đến tham dự.

“Vương Gia chúng ta còn lại bao nhiêu?” Vương phu nhân lên tiếng.

“Mười người.”

Vương Thắng Nguyên quét mắt nhìn xuống toàn trường:

“Phu nhân nghĩ năm nay ai sẽ giành được danh ngạch thứ mười?”

Vương phu nhân tìm tòi một thoáng, mắt phượng rất nhanh dừng lại trên một thân ảnh thiếu niên.

Nàng nhoẻn miệng cười, đáp: “Hắn.”

Trông thấy nụ cười của nương tử, Vương Thắng Nguyên nhìn theo, sát na sững sờ.

Bởi lẽ… thân ảnh ấy chính là…

Dưới Thiên Vân Đài, Trần Nhất Sinh rùng mình, nghi thần nghi quỷ nhìn quanh, đột nhiên có cảm giác mình rơi vào tầm ngắm của người nào đó.

Hắn vội nâng cao cảnh giác.

“Trần Nhất Sinh.”

Nghe thấy tên gọi của mình, Trần Nhất Sinh ưỡn thẳng người, lộ ra dáng vẻ lạnh lùng, mặt trầm trầm chậm rãi tiến lên đài trắc thí.

Đối diện là lão nhân quen thuộc, thiếu niên lãnh khốc:

“Thứ…”

“Ở đằng đó!”

Vị lão giả đen mặt, một tay chỉ chỉ, một tay xua xua, tựa như chỉ cần tên này đứng đây thêm một giây lát, lão cũng chán ghét.

Trần Nhất Sinh đến trước bàn, số lượng của những chiếc thẻ gỗ đã ít đi rất nhiều.

Hắn trầm ngâm giơ tay rà soát một lúc, nhặt lên tấm thẻ gỗ ngoài cùng tay trái.

“Nhất?”

Trần Nhất Sinh nhướng cao mày, vội giấu tấm thẻ gỗ vào tay áo.

Hắn rời đi, những thí sinh còn lại cũng tiến lên chọn tấm thẻ gỗ của mình.

Trải qua loạn đấu trước đó, tất cả người trẻ tuổi đều tỏ ra đề phòng, ai nấy nhao nhao giấu tấm thẻ, dè chừng nhìn những người đứng cạnh.

“Vòng quyết đấu, các thí sinh sẽ đấu với người có cùng số thẻ gỗ với mình. Người thắng, vượt qua. Người thua, loại.”

Âm thanh ồm ồm của lão giả vang lên, từng câu từng chữ vang vọng toàn đài.

Tất cả thí sinh vô thức nắm chặt tấm thẻ gỗ.

Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, nhất thời chạm trúng ánh mắt với một thiếu niên.

Hắn nhíu mày, thiếu niên cười.

Dù chưa nắm được số thẻ gỗ, nhưng có vẻ mọi người đã ăn ý tìm ra được đối thủ của mình.

Quan Vân Các, Phùng Chí Vĩ vẫy vẫy quạt giấy:

“Cuộc thí tuyển lúc này mới thật sự bắt đầu.”

Trần Thái Văn nghe vậy trở nên trầm tư.

Trần Gia sau vòng loạn đấu còn lại bảy người, là nhiều nhì trong tứ đại thế gia.

Ngoại trừ Trần Nhất Sinh, tất cả những tộc nhân Trần Gia đều có thể tiến sâu vào vòng trong, chỉ mong những tấm thẻ gỗ oan nghiệt đừng cho đồng tộc gặp nhau quá sớm.

Ngô Uyển Ngọc trầm mặc, ánh mắt từ đầu chí cuối chỉ rơi trên một thiếu niên duy nhất.

“Tiểu thư, Trần công tử cũng tham gia thí tuyển sao?”

Tiểu Thúy vừa châm trà, vừa ríu rít.

Trong ấn tượng của nàng, Trần Nhất Sinh chỉ là một thiếu niên vui tính thân thiện.

Một ngày đó tên này đốt trụi nhà bếp, nàng chỉ cần một tay là có thể treo ngược lên, sao đủ thực lực để so tài với những thiếu gia đại tộc?

Tiểu thị nữ sốt sắng:

“Trần công tử có thể chiến thắng sao?”

Vương Diệu Chân tao nhã thưởng trà, đáp:

“Cứ chờ xem.”

“...”

Dưới đài, một sân đấu to được dựng tại trung tâm.

Nền đá cao một trượng, được ghép từ những tảng cự thạch xám ngắt, dưới ánh nắng mặt trời đang nóng lên từng giờ.

Xung quanh võ đài, khán đài đông nghẹt người, tiếng thét cổ vũ oanh oanh một quãng trời.

Quy tắc của vòng này rất đơn giản.

Đánh cho đến khi một người ngã gục, rơi xuống võ đài hoặc chủ động nhận thua.

Thí sinh bị cấm dùng đan dược, pháp bảo, phù chú,…

Nếu người nào gian lận sẽ mất tư cách tham gia thí tuyển, đồng thời chào tạm biệt với đôi tay của mình.

Đào Duệ đứng tại võ đài, nhìn những thí sinh đang tràn ngập quyết chí, nhất thời gật đầu cười.

Trong nhóm này có một vài mầm non tốt, Hoàng An Thành năm nay có một thế hệ đệ tử vượt trội so với những năm trước.

Hắn cất giọng:

“Với tư cách là chấp sự tông môn, chúc mừng các ngươi đã đi được đến đây.”

Hắn nâng tay, cầm một chiếc nhẫn bạc nhỏ nhắn, trên nhẫn đính một viên ngọc xanh thẳm đẹp đẽ, thấp thoáng mây trôi:

“Mong các ngươi sẽ là chủ nhân của chiếc nhẫn này.”

Nhẫn Thanh Tiêu - Tín vật đại diện cho danh phận đệ tử của Thanh Tiêu Tông, ánh mắt các thiếu niên toát ra vẻ nhiệt liệt.

Một vài trận đấu nữa thôi, chiếc nhẫn đó sẽ đeo trên ngón tay của mình!

Trần Nhất Sinh nhìn chiếc nhẫn trên tay trung niên nhân, ánh mắt cũng nóng rực.

Đối với người khác, nó là tương lai, nhưng đối với hắn, nó là tính mạng!

Đào Duệ thu lại nhẫn, trang trọng nói:

“Ta xin tuyên bố, bắt đầu vòng quyết đấu!”

“Ồ ồ ồ”

Trong nhất thời, toàn trường vang vọng.

“Năm nay các ngươi nghĩ ai sẽ chiến thắng?”

“Dĩ nhiên là Vương Gia chúng ta rồi!”

“Trần Gia có Trần Gia Bảo thiếu gia, nhất định sẽ giành chiến thắng!”

“Ngô Gia cũng rất đáng gờm!”

“Phùng Gia tuy ít nhưng được cái toàn tinh anh, danh ngạch thứ mười cho chúng ta xin!”

“...”

Trong tiếng náo nhiệt, Trần Nhất Sinh đạp lên từng nấc thang của võ đài.

Vì nắm trong tay tấm thẻ gỗ đề danh nhất, nên cũng là người xung trận đầu tiên.

Hắn đi vào giữa trung tâm đấu trường. Đối diện, một thiếu niên với dáng người cường tráng, nước da màu nâu đồng dã tính.

Sau lưng thiếu niên mang một cây đại phủ đồ sộ, gần như là to ngang ngửa người.

Nhìn đại phủ, Trần Nhất Sinh ngoài mặt lạnh nhạt, song thâm tâm thầm run sợ.

Hắn mà xui xẻo cho nó đánh trúng, dù có sống cũng chỉ còn nửa cái mạng.

Bấy giờ, lão giả đứng giữa hai tên thiếu niên, ánh mắt nhìn Trần Nhất Sinh một thoáng rồi nhanh chóng lại, giọng nhàn nhạt:

“Xưng tên.”

“Trần Nhất Sinh.” Hắn ôm quyền.

“Phùng Chiến.” Thiếu niên cũng ôm quyền.

“Bắt đầu trận đấu.”

Sau âm thanh này, thân ảnh lão nhân nhoáng một cái đã mất, trên đấu trường chỉ còn lại hai thí sinh.

Phùng Chiến tháo xuống đại phủ mang sau lưng, nhìn đối thủ đang dè dặt đứng đối diện, vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng trong lòng sớm cười nghiêng trời.

Chẳng nghi ngờ, Trần Nhất Sinh chính là thí sinh nhẹ cân nhất ở vòng đấu này.

Bởi thế cho nên, được xếp vào cặp đấu với tên đối thủ này quả là món quà trời cho.

Hắn tại vòng loạn đấu đã tổn thất rất nhiều linh lực, vết thương trên người cũng chưa lành lạnh hoàn toàn. Tổng thể chiến lực chỉ còn lại năm, sáu thành.

Cứ nghĩ sáng nay sẽ chỉ dâng thức ăn cho người khác, ai người gặp trúng con cừu non này…

“Oành”

Phùng Chiến vung tay, đại phủ nặng nề đập xuống nền đấu trường.

Rõ ràng là đấu trường được ghép từ những tảng đá cứng cáp, vậy mà đại phủ vừa rơi xuống đã để lại một vết nứt to tướng.

Hắn đã điều tra qua đối thủ, vượt được loạn đấu cũng chỉ là do mưu hèn, cùng với một thứ ám khí vô danh có thể tấn công tầm xa.

Tuy rằng đúng là mang lại đe dọa, nhưng ám khí suy cho cùng cũng chỉ là ám khí, làm sao có thể sánh được với vũ khí chân chính?

Với ám khí tầm xa, chỉ cần tiếp cận, nhất kích tất sát!

“Tiếp chiêu!”

Phùng Chiến thét to, âm thanh được tăng cường linh lực tựa như cơn sóng dữ ào ào quét ngang.

Hắn nắm chặt cán phủ, từng thớ cơ lực lưỡng nổi lên trên nước da đồng, nâng cao đại phủ.

“Đùng.”

Nền đá rung rung, âm thanh vang dội.

Đại phủ đập mạnh xuống đấu trường, một vết chém chia đôi đất đá trong chớp mắt xộc thẳng đến chỗ Trần Nhất Sinh.

Trông thấy cả sàn đấu như muốn sụp đổ chỉ sau một đòn, Trần Nhất Sinh tê dại da đầu, vội vã dồn linh lực vào chân, thoáng chốc nhảy xa mấy trượng.

Cùng lúc ấy, đường chém nứt toát ập đến, một góc đấu trường vỡ tan tành, nơi thiếu niên vừa đứng chỉ còn lại vô số mảnh đá vụn.

Hắn vừa đáp đất, trong tai ầm ầm oanh động, ngẩng mặt, trời xanh đột nhiên trở nên đen thui, ánh nắng tắt lịm.

Bóng đen của cự phủ đã áp trên đỉnh đầu Trần Nhất Sinh, Phùng Chiến nở nụ cười đắc thắng.

Bát Trọng đấu với Tứ Trọng, chỉ cần một chiêu là đủ!

Hắn nghĩ như vậy…

“Đoàng.”

Nụ cười méo xệch, tai ù ù chấn động.

Trong tầm mắt Phùng Chiến, một ống sắt đen ngòm toả khói, toát ra một cỗ mùi gay gắt ngạt mũi.

“Đây…”

“Đùng”

Đại phủ rơi xuống, nền đá nứt nẻ.

Hắn lùi lại, đột ngột quỳ xuống, từ bụng truyền đến cảm giác nóng rát và đau thấu tim gan.

Phùng Chiến đỏ ngầu con mắt, cả người run rẩy:

“… không phải ám khí tầm xa!?”

Trần Nhất Sinh đặt súng trên vai, thản nhiên đáp:

“Ngoài bảy bước, duy khoái bất phá. Trong bảy bước, vừa nhanh vừa chuẩn.”

Đáng thương thiếu niên, lần đầu được trải nghiệm đại đạo, chỉ có thể uất ức thốt ra một chữ:

“Mẹ!”

Sau đó nặng nề ngã xuống.

“Trận đấu đầu tiên, người chiến thắng, Trần Nhất Sinh.”

Toàn trường vốn dĩ đang ồn ào chợt im lặng quỷ dị.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, một thoáng im ắng rồi nhốn nháo như đàn ong vỡ tổ:

“Vừa rồi… đó là cái gì?”

“Trên đời này có thứ ám khí như thế sao?”

“Đáng chết! Tên này dùng tà thuật!”

Âm thanh đám đông náo động, Trần Nhất Sinh gói súng vào vải trắng, mang lên vai, lãnh khốc đi xuống.

Trên Quan Vân Các, các đại nhân cũng xôn xao, Phùng Chấn Hưng tối tăm mặt mũi, nghiến nghiến răng:

“Trần huynh, chiêu này của Trần Gia các ngươi thật là oai phong!”

Trái ngược với đám thiếu niên, những đại nhân trên này đều nhìn thấy nhất thanh nhị sở toàn trận chiến.

Rõ ràng chỉ là một tên tiểu tu sĩ Tứ Trọng, dựa vào một món vũ khí đã có thể chiến thắng người mạnh gấp đôi mình.

Hơn nữa, cách hoạt động của món vũ khí này tương tự như ám khí.

Dù cuộc thí tuyển cũng chẳng cấm ám khí, nhưng mà trông thấy tộc nhân của mình thua như vậy, chẳng khác nào nuốt con ruồi vào bụng.

Vẻ mặt Trần Thế Đông cũng chẳng sáng sủa là mấy:

“Nó đào đâu ra được thứ tà đạo này?”

“Hừ!”

Phùng Chấn Hưng hừ lạnh một tiếng:

“Món vũ khí đó có uy lực vượt xa đao kiếm thông thường, ta e rằng sẽ bất công với những thí sinh khác.”

Hắn nhìn sơ qua uy lực món vũ khí, chỉ cần xuyên qua linh lực hộ thể, mọi tu sĩ Luyện Khí Cảnh đều sẽ gục trước sức mạnh thuần túy của nó.

Đã vậy, xa gần đều nguy hiểm.

Trên đời này có thứ vũ khí gian lận như vậy sao?

Đào Duệ ngồi xa xa, nhìn xuống thiếu niên, nhếch miệng thú vị:

“Uy lực lớn đến đâu, chỉ cần không phải là pháp khí. Hợp lệ!”

Một tòa các khác, Vương Thắng Nguyên xoa xoa mi tâm:

“Món đồ chơi của tên tiểu tử ấy thật phiền phức. Một chốc nữa ta phải nhắc nhở mấy đứa nhỏ trong nhà đề phòng nó.”

Vương phu nhân nghiêng đầu nhìn sang tòa các đối diện, đồng thời gặp ánh mắt của Vương Diệu Chân.

Ngay thời điểm ánh mắt của mẫu thân và nữ nhi chạm nhau, đồng loạt mỉm cười:

“Cũng xem như có một chút ý tứ.”