Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 110: Nhường ta ba chiêu



Trần Nhất Sinh xuống võ đài, đi ngang qua vai Trần Gia Bảo, tức thì nghe được một âm thanh tràn ngập tiếu ý:

“Đường ca thắng quả nhiên rất đẹp! Để cho đường đệ này mở mang tầm mắt một phen.”

Trần Nhất Sinh ngừng lại, nhún nhẹ vai:

“Một chốc nữa lên sàn đấu cố gắng đừng để đối thủ sút vào mông, thua sẽ nhục lắm!”

“Yên tâm.”

Trần Gia Bảo gấp lại quạt giấy:

“Ta còn chờ đường ca ở vòng trong mà.”

Hắn nói rồi, chậm rãi tiến lên võ đài. Bắt đầu trận đấu thứ hai ngay sau đó.

Trần Nhất Sinh về lại dưới chân tượng, ngồi nhìn trận đấu sắp tới, thầm nguyền rủa cho tên đường đệ trượt chân vấp ngã vỡ đầu.

Ngay thời điểm trong đầu vừa nảy ra ý nghĩ này, đột nhiên võ đài truyền đến một tiếng thét thảm.

“Đùng”.

Một thân ảnh đáp xuống mặt đất, đất đá văng tứ tung.

Trên ngực thiếu niên xuất hiện một vết chém ướt đẫm máu, mắt trắng dã, hơi thở yếu ớt.

Những người giám trận xung quanh vội tiến đến cấp cứu.

Trên võ đài, Trần Gia Bảo đứng sừng sững, linh lực từ từ tản đi trên thanh bảo kiếm, nắng gọi trên lưỡi kiếm sáng, nhỏ xuống một giọt máu tươi.

Hắn nhìn Trần Nhất Sinh, miệng nở một nụ cười, thu lại kiếm vào vỏ.

Trần Nhất Sinh thở dài.

Thời gian trận chiến diễn ra chỉ vừa đủ uống một tách trà, tên đường đệ này thật sự là tảng đá ngáng đường cự đại chờ đằng trước.

Hai trận chiến đầu tiên hạ màn chóng vánh, nhường chỗ cho những trận chiến căng thẳng nằm sau.

Đây là vòng đấu mặt đối mặt nên các thí sinh cũng chẳng cần thiết giấu giếm, tất cả thủ đoạn mang ra được đều sẽ mang ra.

Đao quang kiếm ảnh cho đến quyền cước thuần túy, nền đá của võ đài vốn nhẵn mịn mới đầu, giờ phút này góc nào góc nấy vỡ tan tành, lởm chởm từng chỗ sụt lún.

Vô số mảnh gạch trắng vụn tróc ra, thấm vào trong đó sắc máu đỏ tươi. Nắng trời oi ả càng làm mùi máu thêm tanh nồng.

Dưới thái dương, chỉ có một nơi lạnh toát, gương mặt Trần Nhất Sinh tái xanh.

Ta thật sự sẽ đánh nhau sống chết với đám quái vật này sao?

Nghĩ một chút, chỉ cần trúng một chiêu của người nào trong số này, đoán chừng trên người sẽ thiếu mất vài miếng thịt.

Ngồi vật vã một lúc lâu, rốt cuộc 28 thí sinh chỉ còn lại 14 người.

Tất cả những thí sinh chiến thắng được cho phép nghỉ ngơi một canh giờ.

Trần Nhất Sinh đứng dậy rời Thiên Vân Đài, đi đến con ngõ quen thuộc, nơi này từ sớm có một thiếu nữ đang đợi.

“Chúc mừng công tử!”

Vương Diệu Chân sáng ngời nhìn thiếu niên.

“Chỉ là may mắn vượt qua thêm một vòng nữa mà thôi…”

Trần Nhất Sinh thán thở: “… xa xa mới đáng giá tiểu thư chúc mừng.”

“Công tử có thể tiến đến đây, có thể xem là một thành tích đáng chúc mừng.”Vương Diệu Chân đáp.

Với thực lực của Trần Nhất Sinh, vượt qua được trắc thí đã miễn cưỡng, đằng này thiếu niên một mạch đánh thẳng đến nhị thập tứ cường.

Trong mắt nhiều người, Trần Nhất Sinh đã an vị tại vị trí ngựa ô của cuộc thí tuyển năm nay.

Thiếu nữ vung nhẹ tay áo, ngọc thủ trắng ngần cầm một bình ngọc, đưa đến:

“Thưởng cho công tử.”

Trần Nhất Sinh theo phản xạ nhận bình dược, sững sờ:

“Đây là…”

“Hồi Linh Dược.”

Vương Diệu Chân nhấp nháy con mắt:

“Dùng để bổ sung linh lực cấp tốc. Thí tuyển chỉ cấm dùng linh dược trong trận, lại chẳng cấm dùng sau trận…”

Trần Nhất Sinh càng giật mình, nhưng rất nhanh cúi người:

“Xin đa tạ tiểu thư.”

Hắn vừa rồi gia cường đạn chì, trong người chỉ còn lại chưa đến một nửa số linh lực.

Tụ Linh Đan mà Yên Đan tặng thì dược lực quá mạnh mẽ, tiêu tốn rất nhiều thời gian để hấp thu.

Bây giờ có thứ thuốc phục linh cấp tốc này, cũng xem như đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

“Tiểu nữ đã đặt cược vào công tử…”

Vương Diệu Chân mềm mại nói: “… vậy nên đừng để tiểu nữ thất vọng.”

Trần Nhất Sinh ngạo nghễ đáp:

“Được tiểu thư giúp đỡ, ta cảm thấy mình thần cản giết thần, ma cản tru ma!”

Thiếu nữ tò mò nhìn món đồ được quấn trong cuộn vải trắng sau lưng thiếu niên:

“Tiểu nữ có một thắc mắc, rất mong được công tử giải đáp.”

Nghĩ lại một màn trên võ đài, thiếu niên chỉ cần giơ cao vũ khí, đối thủ tự động ngã xuống, nàng cổ quái:

“Món vũ khí của công tử là thứ gì?”

Trần Nhất Sinh tháo cuộn vải mang trên vai, mở nó ra, thoáng chốc để lộ một món vũ khí lạ lẫm.

Hắn cười cười:

“Tên của nó là súng hỏa mai. Món đồ chơi này do ta và một người bằng hữu chế tạo, tiểu thư thấy thế nào?”

“Đồ chơi?”

Vương Diệu Chân ngắm nghía nó một thoáng.

Nàng chưa từng thấy qua món đồ chơi nào có thể dọa những thí sinh tham gia thí tuyển sợ mất mật như thế.

Vừa rồi thậm chí cha nàng dành cả buổi chỉ để căn dặn đám thiếu niên trong gia tộc đề phòng thứ này.

Nghĩ nghĩ, thiếu nữ cong môi son:

“Công tử quả nhiên rất giỏi làm tiểu nữ bất ngờ!”

“Haha!”

Trần Nhất Sinh gãi gãi đầu, cười:

“Chỉ là thủ đoạn nhỏ mà thôi. Dù sao người tham gia thí tuyển mạnh đến vậy, nếu thiếu một vài thủ đoạn thì khó mà thắng được.”

Hắn nói đoạn, giơ cao khẩu súng hỏa mai, thì thầm:

“Hi vọng là nó sẽ giúp ta tranh được một cơ hội!”

“...”

Dõi theo thiếu niên rời đi, thiếu nữ nghiêng đầu nhìn về một gốc tường khuất, nói:

“Hắn đã đi.”

Một gia nhân đi ra từ trong góc ấy, tựa tiếu phi tiếu:

“Đường đường là Vương tiểu thư, dùng linh dược do gia tộc cấp phát để tặng cho tên tiểu tử Trần Gia, người một nhà của mình thì sao?”

“Nếu trong gia tộc có ai là bằng hữu với nữ nhi, nữ nhi cũng sẽ tặng dược cho họ.”

Vương Diệu Chân thản nhiên đáp, tiếp đó tủm tỉm:

“Đường đường là Vương phu nhân, mẫu thân vậy mà cũng đến đây xem đám nhóc chúng ta diễu võ dương oai sao?”

“Thiếp thân đến để xem bản lĩnh vị bằng hữu của ngươi.”

Vương phu nhân nhìn nữ nhi, nhẹ tênh nói:

“Rốt cuộc là thần thánh phương nào đã được mắt xanh của ngươi nhìn trúng.”

“Mẫu thân thấy bản lĩnh bằng hữu của nữ nhi thế nào?”

Vương Diệu Chân nhấp nháy mắt.

“Nhắm rất chuẩn xác.”

Vương phu nhân xoay người, một thoáng trôi qua biến mất:

“Thế nhưng ở những trận tiếp theo, nhắm chuẩn thế nào đi chăng nữa cũng vô dụng.”

Vương Diệu Chân nhìn trời xanh, thì thào:

“Vậy phải xem bản lĩnh của công tử rồi.”

“...”

Một canh giờ trôi qua, Thiên Vân Đài tiếp tục sôi trào.

Những chiếc thẻ gỗ ít đi một nửa, những người tiến đến vòng này đều là tinh anh.

Trần Nhất Sinh như thường lệ nhặt tấm thẻ gỗ ngoài cùng tay trái.

Tấm thẻ thập tứ, số cuối cùng.

Hắn nhẹ nhõm thở ra, xuất trận đầu tiên bao giờ cũng áp lực.

Trần Nhất Sinh về lại chỗ ngồi cũ, trút bình ngọc, uống một viên Hồi Linh Dược.

Ngay tức thì, thân thể nóng lên, linh lực dâng trào. Hắn vội nhắm mắt vận công, tranh thủ hồi lại tia linh lực nào tốt tia linh lực ấy.

Tiếng đánh nhau văng vẳng trong tai.

Bước vào vòng này, những trận chiến diễn ra ngày một quyết liệt. Tất cả thiếu niên dường như giết nhau đến đỏ cả mắt.

Ngoại trừ một số người với thực lực nổi trội như Vương Dã Đăng, Trần Gia Bảo,… những trận còn lại đều là thảm chiến.

Mặt trời treo cao đỉnh đầu, đổ cái nóng xuống thế gian.

Trần Nhất Sinh mở mắt, linh lực trong người lắng lại.

Hắn thở ra một ngụm trọc khí, đứng dậy phủi phủi áo, sau đó cất bước tiến lên võ đài.

Trận đấu thập tứ cuối cùng cũng đến.

Trần Nhất Sinh đang lộ ra vẻ mặt lạnh lùng, chợt ngây ngẩn.

Đối diện, một thiếu nữ mặc võ phục vàng nhạt, gương mặt thanh tú, mái tóc được búi thành hai cái bánh bao tròn vo, cả người anh khí ngời ngời.

Đối thủ của ta… là nữ nhân?

Trần Nhất Sinh mở to mắt.

Bên dưới khán đài, một vài tên thiếu niên xì xầm to nhỏ.

“Trận cuối rồi, các ngươi cho rằng trận này ai thắng?”

Một tên công tử mặc áo trắng nói.

“Dĩ nhiên là Ngô Hoàng Mai rồi.”

Một tên ngồi gần đó nghe vậy cũng góp vui.

“Nàng là nữ nhi duy nhất còn trụ lại được đến vòng này…”

Tên áo trắng nghi ngờ: “… có thể thắng được mấy tên nam nhân sao?”

“Ài, ngươi đừng nhìn nàng là nữ tử mà vội coi nhẹ.”

Một người nữa chỉ vào thiếu nữ trên võ đài, giọng dè dặt:

“Ở Ngô Gia chúng ta, nàng được mệnh danh là cọp cái đó! Ngày thường dẫu có cho tiền chúng ta cũng chẳng dám trêu chọc nàng.”

“Đúng đúng!”

Tên ngồi gần đó gật đầu như gà mổ thóc:

“Trận trước của nàng, đối thủ chỉ vì dám nói nàng ngực to thì sao chui vừa cửa nhà bếp…”

Hắn nói đoạn, rùng mình một cái:

“Vừa nghĩ đến thảm trạng của tên đó, ta liền cảm thấy sợ cưới vợ.”

“Đáng sợ như vậy?”

Tên công tử áo trắng rụt cổ:

“Nhìn thì như thỏ nhỏ, ai ngờ là cọp cái! Dạng này tốt nhất là chớ nên rước về nhà, miễn cho tổn thọ.”

“Đồng ý.”

Hai tên còn lại nhao nhao gật đầu.

Ba người đang trò chuyện sôi nổi, đột nhiên sống lưng lạnh toát, cảm nhận một đạo ánh mắt nhìn về phía này, vội vã ngẩng đầu.

Ngô Hoàng Mai đứng trên võ đài, chỉ thẳng mặt cả ba, nói:

“Ngươi, ngươi, ngươi nữa, ta nhớ mặt rồi! Ra về gặp nhau ở cổng.”

Ba tên thiếu niên ròng ròng mồ hôi lạnh, trong đầu cùng nảy ra một ý nghĩ:

“Xong đời ta rồi!”

Ngô Hoàng Mai quay qua nhìn thiếu niên đứng trước mặt mình, chân mày nhẹ nhíu.

Yếu như vậy?

Trái ngược với những tiểu thư danh môn, nàng từ nhỏ đã là một võ si.

Tham dự thí tuyển Thanh Tiêu Tông chủ yếu vì muốn được đấu một trận ra trò với những đối thủ mạnh mẽ ngang mình.

Thế nhưng từ đầu đến giờ, những đối thủ nàng gặp đều yếu đến mức chẳng chịu nổi một quyền.

Bây giờ tòi ra thêm một tên mà thậm chí yếu hơn so với những người trước đó?

Thiếu nữ mất nhẫn nại, chắp tay cúi người:

“Ngô Hoàng Mai.”

Trần Nhất Sinh dang tay, cũng ôm quyền:

“Trần Nhất Sinh.”

Vị lão giả nhìn một nam một nữ trên sân đấu một thoáng, rồi ra hiệu cho trận chiến mở màn:

“Bắt đầu.”

Ngay khi trận đấu mở màn, thiếu nữ hạ thấp người, thủ thế trung bình tấn vững chãi, một quyền vắt ngang hông, một quyền nâng trước mặt, linh lực cuồng động.

“Tiếp chiêu! Toái Nham Quyền!”

Ngô Hoàng Mai thét to một tiếng.

“Răng rắc”

Một trượng xung quanh nàng toang hoác.

Nhoáng một cái, thân ảnh thiếu nữ tiêu thất, trên võ đài chỉ còn lại hoàng ảnh mờ mờ.

Ngay thời điểm nắm đấm của nàng sắp sửa chạm vào mặt thiếu niên, đột ngột Trần Nhất Sinh giơ cao tay:

“Đợi một chút!”

“Vù”

Ngô Hoàng Mai nhảy ra sau, quay về với tư thế trung bình tấn, nói:

“Chuyện gì?”

“Thật ra là…”

Hắn nhăn nhăn nhó nhó, xoắn xuýt cực độ:

“Từ nhỏ cha mẹ ta đã dạy không được đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa, càng chớ nên tùy tiện… à ừm…”

“Bắn phụ nữ!” Trần Nhất Sinh đỏ mặt, giọng lí nhí.

“Hừ.”

Thiếu nữ hừ lạnh:

“Nam nữ cái gì? Bước chân lên võ đài thì ai cũng như ai!”

“Vậy nên, Toái Nham Quyền!”

Thiếu nữ siết chặt quyền, nhào đến.

Tuy nhiên, chỉ một cái chớp mắt đã quay về vị trí cũ, tên thiếu niên vẫn cứ xua xua tay, nào có nữa điểm chiến ý?

Nàng gắt giọng: “Cái gì nữa?”

“Thật ra là…”

Trần Nhất Sinh ngượng ngùng:

“Ta chỉ là một tiểu tu sĩ Tứ Trọng, trong khi cô nương là Cửu Trọng. Đây có được tính là ỷ mạnh hiếp yếu?”

“Ỷ mạnh hiếp yếu?” Ngô Hoàng Mai sửng sốt.

“Cô nương là người tập võ, nhất định là rất đề cao tinh thần thượng võ.”

Hắn nghiêm trang:

“Trong võ đạo, mạnh nhường yếu, cô nương nhường ta ba chiêu nhé?”

“...”