Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 111: Tứ Đạn Diệt Thương Sinh



“Trong võ đạo, mạnh nhường yếu, cô nương nhường ta ba chiêu nhé?”

Câu nói của thiếu niên tựa viên đá to rơi xuống mặt nước, đánh tan sự náo nhiệt của toàn trường.

Nhìn Trần Nhất Sinh nghiêm túc dị thường, tất cả mọi người, từ nam thanh nữ tú vây xem, giám chiến cho đến những đại nhân vật ngồi trên, đều tĩnh mịch quỷ dị.

Trên Quan Vân Các, Trần Thế Đông vội nâng tách trà, dùng tay áo che đi vẻ mặt mất tự nhiên.

Ngồi gần đó, Ngô Vũ Hùng lộ ra vẻ mặt đặc sắc vô cùng.

Đồng thời nội tâm âm thầm may mắn. May là tách nữ nhi ra được tên tiểu tử này, nếu không nữ nhi ngoan của ta chỉ sợ sẽ bị làm hư.

Vương Thắng Nguyên xoa xoa cằm, cười cười:

“Thiếu niên này quả nhiên là có ý tứ!”

Vương phu nhân đồng tình gật đầu.

Một thoáng yên tĩnh qua đi, Thiên Vân Đài nổ vang tiếng mắng:

“Mẹ! Tên tiểu tử này làm mất mặt nam nhi chúng ta!”

“Về nhà tìm váy mà mặc vào!”

“Từ nay về sau, nam tính trong thành chính thức xóa tên Trần Nhất Sinh!”

“...”

Trần Nhất Sinh vểnh tai, nghe những tiếng mắng chửi truyền đến, gãi gãi đầu.

Ta nói sai cái gì?

Mạnh nhường yếu?

Đó chẳng phải là tinh thần thượng võ?

Hắn nở nụ cười xán lạn, lộ ra những chiếc răng trắng muốt:

“Cô nương thấy sao?”

“Được.”

Để cho mọi người ngạc nhiên đến rơi cằm đó là, Ngô Hoàng Mai rất nghiêm túc đồng ý.

Nàng vừa nói, vừa thủ thế:

“Ba chiêu! Mau đánh đi! Ta ngứa tay lắm rồi!”

“Đa tạ cô nương đã nhường.”

Trần Nhất Sinh cúi người.

Đúng lúc này, “soạt”, một nòng súng giơ cao.

“Đoàng.”

Tiếng nổ vang vang, nụ cười của thiếu niên cứng đờ.

Tại nơi thiếu nữ vừa đứng chỉ còn lại đạo tàn ảnh mờ mờ. Viên đạn chì xuyên thấu qua đạo tàn ảnh ấy, trực tiếp đục thủng một lỗ trên nền đất.

“Món vũ khí này của ngươi thật là lạ!”

Một âm thanh thúy truyền đến từ sau gáy, Trần Nhất Sinh lạnh toát.

“Bắn chim chắc là sẽ vui lắm nhỉ?”

Hắn rùng mình, vội vã nhảy dựng.

Trần Nhất Sinh cảnh giác cực độ, thiếu nữ từ bao giờ đã đứng ngay tại nơi hắn vừa đứng, đã vậy còn đằng sau.

Một thoáng này, giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán thiếu niên.

Nhanh! Thật Nhanh!

Nếu vừa rồi nàng tấn công, ta chết là cái chắc!

Ngô Hoàng Mai nghẹo đầu, giơ ngón trỏ mỉm cười:

“Chiêu thứ nhất.”

Trần Nhất Sinh cười khổ:

“Thân pháp của cô nương quả là để ta mở mang tầm mắt, rốt cuộc cô nương luyện được như thế nào?”

“Dễ thôi.”

Thiếu nữ đá đá chân thon, đáp:

“Mỗi ngày chạy quanh 10 vòng Hoàng An Thành, trên người mang thêm 100 cân tạ. Sau đó ra sau núi chạy thêm 10 vòng nữa là được.”

Mồ hôi lạnh trên trán Trần Nhất Sinh càng đầm đìa, chắp tay thán thở:

“Bái phục! Bái phục!”

Ngô Hoàng Mai ngoắc ngoắc ngón tay:

“Đến! Tung chiêu thứ hai của ngươi đi!”

“Được.”

Hắn gật đầu, chầm chậm nâng súng.

Đột ngột, ánh mắt ngưng tụ:

“Cô nương, cẩn thận rồi.”

“Đoàng.”

Ánh lửa tóe ra, mùi thuốc súng nồng nặc, thân ảnh thiếu nữ như mây như gió.

Hắn trừng mắt, đôi con ngươi co lại, linh lực tập trung tại giác mạc.

Nhất thời, tầm nhìn được mở rộng cực đại, một hạt bụi rơi cũng có thể quan sát thấy.

Trong cái nắng gắt, thế gian dường như quay chậm đi, một góc áo màu vàng dần dần nằm gọn trong tầm mắt.

“Đoàng.”

Ngô Hoàng Mai đang xông đến, đột nhiên nội tâm điên cuồng báo động, nàng vội nghiêng người.

Trong tích tắc đó, một đường đạn xẹt ngang eo, thậm chí nàng có thể cảm nhận được sức nóng đáng sợ mà nó toả ra.

Thiếu nữ ổn định thân người, la to:

“Đã xong! Đến ta! Toái Nham Quyền!”

Trên nắm tay trắng ngần, từng đường linh lực màu vàng nhạt đan xen với nhau, nhanh chóng bao bọc toàn bộ quyền đầu.

Một chân Ngô Hoàng Mai trụ xuống đất, mặt đất nứt toát, một chân phát lực.

Vỏn vẹn một cái chớp mắt, quyền phong mang theo uy mãnh như muốn toái nham phá sơn, đánh thẳng vào ngực thiếu niên.

Nhìn thấy một màn này, mọi người đồng loạt nghĩ:

“Vậy là xong trận.”

“Đợi một chút!”

Thế nhưng, ý nghĩ này nhanh chóng bị đánh tan bởi một tiếng thét truyền đến.

Ngô Hoàng Mai lùi lại, tiếp tục thủ thế, nhìn tên thiếu niên lại giơ cao tay, thở phì phò:

“Cái gì nữa?”

Trần Nhất Sinh cười ngượng:

“Cô nương mỗi lần ra chiêu đều hô tên chiêu thức như vậy sao?”

“Dĩ nhiên!”

Ngô Hoàng Mai quả quyết:

“Đó là tinh thần võ đạo!”

“Quả là nữ trung hào kiệt!”

Trần Nhất Sinh dựng ngón cái tán dương, sau đó cao giọng:

“Chẳng giấu cô nương, thú thật ta cũng là một người yêu võ, rất đề cao tinh thần võ đạo.”

Ngô Hoàng Mai nhe răng:

“Yêu võ thì mau đánh với ta! Ta nóng lắm rồi!”

“Tinh thần võ đạo của ta không cho phép đánh một người tay không tấc sắt!”

Trần Nhất Sinh ngẩng cao đầu, chính nghĩa đáp:

“Nhìn cô nương như vậy, ta chẳng thể nào động thủ được!”

Trên đài, thiếu niên chính khí lẫm liệt. Dưới khán đài, một đám người nhao nhao mắng to.

Vừa nãy ngươi vác cái món đồ tà môn đó đoàng đoàng mấy cái vào con gái nhà người ta, tinh thần võ đạo ở đâu?

Ngô Hoàng Mai thẳng thắn nói:

“Ta tập võ từ nhỏ, coi thân thể quyền cước là vũ khí mạnh nhất!”

Nàng nói rồi, thúc giục:

“Xong chưa? Đánh với ta!”

“Đợi một chút!”

Trần Nhất Sinh ngăn lại, ỉu xìu:

“Ta tập võ mới được vài tháng, so với cô nương tập võ từ nhỏ thì chỉ như hậu bối đấu với tiền bối.”

Hắn nói đoạn, tỏ ra nghiêm túc:

“Chi bằng ta gọi cô nương một tiếng tiền bối! Ngươi nhường ta ba chiêu nữa thì sao?”

Ngô Hoàng Mai im lặng một thoáng, gật gật đầu:

“Ngươi nói cũng có đạo lý! Nể tình chúng ta đều là người thượng võ, ta nhường ngươi ba chiêu!”

Cái này!? Cũng được hả!?

Đám đông thấy cảnh này, trong lòng điên cuồng gào thét.

Trên Quan Vân Các, Trần Thái Văn và Phùng Chí Vĩ cổ quái.

Ngô Uyển Ngọc nhìn thật lâu, tựa như đang nhận thức lại tên này.

Duy chỉ có Vương Diệu Chân từ tốn uống trà.

Đứng cạnh nàng, Tiểu Thúy nhìn Trần Nhất Sinh, thầm so sánh xem da mặt Trần công tử và tường Hoàng An Thành, cái nào dày hơn?

“Vô sỉ!”

“Tên này đi thi đấu hay đi xin xỏ?”

“Tiểu nha đầu vậy mà đồng ý! Ta nghiêm trọng nghi ngờ giữa hai người này có gian tình, chỉ là đang diễn trò trước mặt chúng ta!”

“Đúng đúng, ta còn lạ quái gì chuyện này? Cô nương cho ta thắng đi, ta nguyện dâng tấm thân tro trắng này cho công nương! Hắc hắc!”

“Vútttt”

Trên võ đài, một vật thể màu vàng không xác định xé gió mà đến, đáp thẳng vào mặt tên thiếu niên đang cười đê tiện.

“Ahhhh!”

Trên gương mặt in đậm một dấu giày, cùng lúc với tiếng tru thảm thiết của gã.

“Nói cái gì!? Nói lại cho ta nghe!?”

Thiếu nữ nhào sát mép đấu trường, mặt đỏ chót oa oa gào to, dưới chân nàng, thình lình một chiếc hài đã mất.

Đám thiếu niên tái mặt, vội vàng ngậm miệng.

Ngô Hoàng Mai vừa định nhảy xuống, đột nhiên một cánh tay gầy gò giơ ra, nắm lại cổ áo nàng.

Vị lão giả hừ lạnh:

“Đang trong trận đấu, đặt chân xuống võ đài, thua.”

Thiếu nữ trợn mắt nhìn đám thiếu niên, ghi tạc tất cả những gương mặt này vào trong đầu, ra về sẽ tìm đến từng người tính sổ sau.

Nàng sau đó quay sang nhìn thiếu niên co ro đứng ở một góc, gắt gỏng:

“Nhìn cái gì mà nhìn? Đánh cho ta!”

Oán niệm của thiếu nữ quanh quẩn, Trần Nhất Sinh oán thầm, ta vô tội có được không?

Hắn nghĩ nghĩ, sau đó vẻ mặt trở nên ngưng trọng, nạp từng viên đạn chì vào súng hỏa mai.

Nàng quá nhanh, nhanh đến độ đạn gần như vô vọng theo được.

Muốn đánh trúng, trừ khi vô hiệu hoá được tốc độ ấy, nếu không đừng mơ chạm vào một góc áo của nàng.

Hắn nâng súng, đôi con ngươi thấp thoáng tinh mang, to giọng:

“Đã tiền bối là người thượng võ, ta cũng xin dùng võ học trấn tông để tiếp đãi!”

“Nhất Đạn...”

Trần Nhất Sinh bóp cò:

“Xuyên Thiên Địa!”

“Đoàng.”

Ngô Hoàng Mai dâng trào chiến ý, viên đạn ngày một gần trong tầm mắt.

Đôi chân thiếu nữ chớp nhoáng chuyển động, né được viên đạn đầu tiên.

Một chân nàng vừa chạm nền võ đài, tiếng thét thứ hai truyền đến:

“Nhị Đạn Định Càn Khôn!”

“Đoàng”

Ngô Hoàng Mai thấy vậy chẳng loạn.

Thân thể thiếu nữ mềm mại uốn một vòng, búi tóc bánh bao gần như chạm đất, nhờ vậy thành công tránh được nhị đạn.

Tuy nhiên, chưa đợi nàng ổn định thân thể, một tiếng thét nữa vang lên:

“Tam Đạn Tuyệt Thế Gian!”

“Đoàng”

Ngô Hoàng Mai cau mày.

Đằng sau, xung quanh nàng đều đã là mép võ đài, chỉ cần lùi ra sau, nghiêng người một chút là sẽ chạm đất.

Viên đạn trong sát na đã tiếp cận, mọi góc đào thoát đều phong tỏa, chỉ có thể cứng rắn đối đầu với nó trên một đường thẳng.

Mắt thấy thiếu nữ ở thế chiếu tướng, Trần Nhất Sinh nhếch miệng, nhưng nụ cười đột nhiên méo xệch.

Dưới ánh mắt ngơ ngác của hắn, Ngô Hoàng Mai cấp tốc nhỏ đi, nhỏ đi. Thẳng cho đến cuối cùng, nàng chỉ còn cao một nửa.

“Đùng”

Viên đạn xoẹt ngang, đục thủng đất.

Trần Nhất Sinh trợn to mắt, sợ hãi thốt lên:

“Cái đệch! Súc Cốt Công!?”

Ngô Hoàng Mai giờ đây chỉ cao ngang ngửa một nữ hài tử, đôi má phúng phính và tóc bánh bao tròn tròn, trông vô cùng đáng yêu.

Thiếu nữ nở nụ cười, song trong mắt thiếu niên chẳng khác nào ma vương tái thế:

“Ba chiêu đã xong!”

“Đến ta!”

“Răng rắc.”

Tiếng xương cốt nổ vang.

Thiếu nữ quay về với chiều cao cũ.

Trần Nhất Sinh vội ôm chặt súng, quay về thế thủ.

Hắn căng mắt, nhìn, nhìn, và nhìn.

Đợi một chút, nàng đâu rồi?

Trên đỉnh đầu cuồng minh báo động,

Trần Nhất Sinh nhào người.

Ngay giây phút ấy, âm thanh thiếu nữ oanh oanh:

“Băng Sơn Cước!”

Một chiếc cước như roi mây quất dọc xuống võ đài.

“OÀNH”

Đấu trường chấn động, tách ra thành đôi.

Tại trung tâm nứt một vệt dài. Hai bên góc đài trồi cao.

Hắn vừa tránh thoát được một chiêu, nhưng chẳng có thì giờ nhẹ nhõm, vì trước mặt đã rít rào quyền phong, linh lực mãnh liệt như muốn xé toạc da mặt.

“Toái Nham Quyền!”

Hắn ngã người.

“Vù”

Quyền đánh trượt tạo thành cơn sóng xung kích cương liệt, đánh nát một nửa võ đài.

Thiếu nữ nhe răng cười, giơ bàn chân trắng nõn mất đi chiếc hài, giậm xuống.

“Băng Sơn Cước!”

“Băng Sơn Cước!”

“Băng Sơn Cước!”

Theo từng tiếng nói của Ngô Hoàng Mai, mặt đất rung lên bần bật.

Mỗi cước tựa Thái Sơn áp đỉnh nặng nề giáng xuống.

Nơi nào chân thiếu nữ đạp trúng, nơi đó vỡ tan.

Võ đài sụp lún, ngày càng chìm sâu xuống đất.

Nhìn trên sân đấu, một người cuống cuồng lăn lộn luồn lách, một người thích thú giẫm chân, những người xem vô thức giật giật mí mắt, thầm run sợ thay cho thiếu niên.

Trần Nhất Sinh vừa lăn, mặt vừa tái mét.

Súng chỉ chứa được ba viên đạn, vừa rồi dùng sạch cả ba, muốn nạp lại thì cần một đoạn thời gian.

Thế nhưng, tiếng “rầm”, “rầm”, “rầm”, và tiếng thét chiêu của thiếu nữ dồn dập, chỉ cần ngừng lại một giây, thân thể tội nghiệp này sẽ lãnh trọn một cước từ nàng, đến chừng ấy thì vĩnh biệt xương sườn.

Hắn muốn chồm người ngồi dậy, nhưng Ngô Hoàng Mai nào để việc này sẽ dàng?

Nàng thi triển thế công mạnh mẽ, một nhịp cũng chẳng để vuột mất. Dẫn đến thiếu niên tựa con cá mắc cạn giãy đành đạch trên võ đài.

Trong tầm mắt, góc đấu trường ngày một gần, ngày một gần, sắp sửa rơi xuống, Trần Nhất Sinh cắn răng, ánh mắt quyết tuyệt.

Vài cước nữa trôi qua, một nam một nữ đến sát góc, trái phải, sau lưng đều là mặt đất, đối thủ nằm sát ranh giới rơi đài. Ngô Hoàng Mai cười thắng lợi.

Nàng nhận ra món vũ khí trên tay thiếu niên rất đe dọa, nên muốn thử giới hạn của nó.

Ba!

Tất cả đều dừng lại ở số ba!

Thiếu nữ giơ cước cuối cùng, định kết liễu:

“Băng Sơn Cước!”

Trần Nhất Sinh đột ngột nâng cao súng:

“Tứ Đạn Diệt Thương Sinh!”

“Tứ?”

Nòng súng đen ngòm ngay trước mặt, toát ra một mùi gay gắt và sức nóng đáng sợ, thiếu nữ rợn người, chân vừa nâng lên theo phản xạ ngừng lại.

Vỏn vẹn một nhịp.

Bất thình lình một cái chân thò ra, đạp mạnh vào chân trụ nàng.

Ngô Hoàng Mai chao đảo người.

“Bịch.”

Nàng ngây ngốc, cúi đầu nhìn xuống.

Một chân thấp, một chân cao. Một chân trên võ đài, còn một chân… chạm đất!?

“Hể?” Thiếu nữ ngờ nghệch.

“Hể?” Mọi người ngờ nghệch.

Thiếu niên gian nan ngồi dậy, mặt mày nhoe nhoét đất cát, chậc chậc cảm thán:

“Tứ Đạn của ta! Thiên hạ vô địch!”