Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 112: Ta sẽ giết ngươi



Một vòng nữa qua đi, thập tứ cường chỉ còn thất cường. Những người trụ lại nhanh chóng tìm đến một chỗ yên tĩnh để nghỉ ngơi.

Trải qua một trận chiến căng thẳng, tổn thất là không tránh khỏi. Càng tiến sâu sẽ càng gặp cường địch, dẫu là một tia linh lực cũng quý giá.

Trần Nhất Sinh đang ngồi nhập định, cảm nhận một đạo ánh mắt căm tức nhìn chằm chằm mình suốt từ nãy đến giờ.

Hắn mở mắt, bất đắc dĩ:

“Cô nương có chuyện gì sao?”

“Ta muốn đấu lại với ngươi!”

Ngô Hoàng Mai phồng má.

Vừa rồi, từ đầu chí cuối nàng đều chiếm thế thượng phong, gần như đã nắm chắc chiến thắng trong tay. Vậy mà cuối cùng thất thủ dưới chiêu trò của thiếu niên, khiến cho thiếu nữ ôm một bụng tức giận.

“Được.”

Trần Nhất Sinh gật đầu: “Đợi sau cuộc thí tuyển này, cô nương có thể thách đấu ta bất cứ lúc nào, ta sẽ tiếp đến cùng.”

“Bây giờ, xin mời giữ im lặng cho ta nghỉ ngơi.”

Hắn nhắm mắt, giọng nhỏ dần.

Thiếu nữ càng nháo loạn:

“Ta muốn đấu lại với ngươi ngay tại chỗ này!”

Nàng tức chẳng vì thất bại, cũng chẳng vì chiêu trò của thiếu niên, mà là vì đánh đấm chưa đã tay.

Bước vào cuộc thí tuyển, nàng cứ ngỡ sẽ có một trận quyết chiến long trời lở đất, đằng này bị loại lãng xẹt như thế?

Trần Nhất Sinh lại mở mắt:

“Cô nương không phục?”

“Dĩ nhiên!”

Ngô Hoàng Mai gấp gáp đáp: “Đánh với ta một trận nữa, đánh chừng nào ta phục mới thôi.”

“Cô nương nghĩ ta gian lận mới thủ thắng?” Trần Nhất Sinh thở dài.

“Đúng rồi!”

Thiếu nữ ngoắc ngoắc ngón tay: “Đến đây! Dùng quyền cước để chứng minh bản lĩnh của ngươi đi!”

“Thật ngây thơ!”

Trần Nhất Sinh tịch mịch nói ra:

“Cô nương nghĩ đó là thủ đoạn hèn hạ, nhưng trong mắt ta, đó mới chính là đỉnh cao của võ đạo.”

“Đỉnh cao của võ đạo?”

Ngô Hoàng Mai nghe vậy trố mắt.

Đỉnh cao của võ đạo là gạt chân người ta sao?

Trần Nhất Sinh chậm rãi ngồi dậy, chắp tay sau lưng, cao thâm mạt trắc:

“Từ xưa đến nay, giới võ đạo quá chú trọng chiêu thức, nào có minh triết được vô chiêu thắng hữu chiêu?”

“Cô nương tung ra một đống chiêu thức, nhưng chẳng thể chạm được góc áo của ta. Trong khi ta thậm chí chưa ra chiêu đã có thể chiến thắng.”

Hắn trầm giọng:

“Biết tại sao không?”

“Tại sao?”

Đối diện, thiếu niên nghiêm trang dị thường, Ngô Hoàng Mai ngơ ngơ ngác ngác.

“Đó là vì cô nương đang phức tạp hoá các chiêu thức, ta thì từ rất lâu rồi đã đạt được cảnh giới phản phác quy chân, chiêu vô chiêu, ý vô ý!”

Hắn vỗ vỗ vai thiếu nữ, thâm trầm:

“Người trẻ tuổi, từ từ mà ngộ. Ta đi trước.”

Trơ mắt nhìn thiếu niên rời đi, thiếu nữ ngây ngốc tại chỗ, nhất thời chẳng nói nên lời.

“...”

Đi đến một góc vắng người, Trần Nhất Sinh nhẹ nhõm thở ra, cuối cùng cũng cắt được cái đuôi ồn ào.

Cứ để nàng ríu rít bên tai, e rằng chốc nữa lên võ đài ta sẽ tẩu hỏa nhập ma mất!

Nghĩ nghĩ, Trần Nhất Sinh ngẩng mặt nhìn trời cao thăm thẳm, nheo đôi mắt.

Ba trận nữa!

Một canh giờ trôi qua.

Thất cường lộ diện trong ánh mắt ngưỡng mộ của những nam thanh nữ tú vây xem.

Những thí sinh ai nấy đều lộ ra dáng vẻ trang nghiêm, uy thế ngút trời.

Tất nhiên, ngoại trừ một người…

Nhìn Trần Nhất Sinh đứng giữa sáu người còn lại, như cừu non giữa đám sói săn, đám thiếu niên chỉ chỉ chỏ chỏ.

“Tên đó vậy mà có thể đến được đến tận đây, quả là đáng ngạc nhiên!” Một người cảm thán.

“Hừ, chỉ dựa vào vũ khí và thủ đoạn để chiến thắng!” Người ở cạnh trong giọng nói ngập mùi ganh tị.

“Hắn vừa rồi được con gái người ta nhường cho sáu chiêu, nếu không đã chết chắc!” Một thiếu niên tỏ ý coi thường.

“Ăn may mà thôi, một lúc nữa chạm trán đối thủ mạnh thật sự nhất định sẽ bị đánh thành đầu heo!”

Tên ganh tị chắc nịch nói:

“Hắn mà vượt qua vòng này, ta sẽ trần chuồng chạy quanh Thiên Vân Đài cho các ngươi coi!”

“...”

Trần Nhất Sinh vểnh tai, sau đó bĩu môi. Đúng là thế nhân ngu muội, sao có thể lĩnh ngộ được đỉnh cao của võ thuật.

“Trần Nhất Sinh.”

Nghe thấy tên mình, thiếu niên tiến đến trước mặt lão giả, nghiêm túc:

“Thứ…”

“Đằng đó.”

Lão cắt ngang, phất phất ống tay áo như đuổi tà.

Trần Nhất Sinh đến gần bàn đá, giờ đây chỉ còn 7 tấm thẻ gỗ.

Hắn giơ tay rà một thoáng, quyết định nhặt tấm thẻ gỗ nằm giữa.

Thẻ trống?

Trần Nhất Sinh ngẩn ngơ, tiếp đó gãi gãi đầu, đưa tấm thẻ gỗ trống trơn ra trước:

“Tiền bối, tấm thẻ này bị lỗi sao?”

Lão giả nhìn tấm thẻ, da mặt nhăn nhúm:

“Quy tắc quyết chiến là một đấu một, nhưng vì có 7 thí sinh nên sẽ có một tấm thẻ trống. Bốc trúng tấm thẻ này đồng nghĩa với được đắc cách thông qua.”

Hắn giật nảy cả mình, phản ứng lại tức thì mừng như điên, vội vã ôm quyền:

“Đa tạ tiền bối!”

Rốt cuộc ta cũng có thứ gọi là vận may nam chính!

Thành tâm cảm ơn các vị nam chính đại ca đã phù hộ độ trì cho người tiểu đệ này!

Nhìn thiếu niên mừng quýnh chạy xuống, sáu tên thiếu niên còn lại trợn to mắt.

Dưới khán đài, mọi người nhìn nhau ngơ ngác.

Quan Vân Các, Phùng Chấn Hưng tối sầm mặt. Phùng Gia vật vã tranh đấu nhưng đến vòng này chỉ còn lại một người duy nhất, để rồi tên tiểu tử này chó ngáp phải ruồi, cứ như vậy nghiễm nhiên vào vòng trong?

Hắn nhíu chặt chân mày:

“Thí tuyển là dựa vào thực lực, tại sao để vận may xen vào?”

Đào Duệ nghe vậy, thản nhiên đáp:

“Trong tu chân giới, may mắn cũng là thực lực.”

Trần Nhất Sinh về lại chỗ ngồi, đợi sẵn ở đó là một tên công tử áo gấm:

“Đường ca, ta đột nhiên cảm thấy ghen tị với vận may của ngươi!” Trần Gia Bảo cảm thán nói.

“Người tốt ắt sẽ được thiên độ!”

Trần Nhất Sinh cười nhạt:

“Mấy tên xấu xa thì cứ cẩn thận, coi chừng chốc nữa lên võ đài trượt chân đập mặt xuống đất.”

Trần Gia Bảo gấp lại quạt giấy, chầm chậm tiến lên đấu trường, nơi một thiếu niên đang thủ thế tấn công.

“Ahhhh!”

Rất nhanh, tiếng thét đau đớn vang lên, cùng lúc với một thân ảnh văng ngược xuống nền đất cứng cáp, đục thủng một lỗ trên đấy.

Trên sân đấu, Trần Gia Bảo vung nhẹ đường kiếm, đá trắng nhuộm một vệt máu đỏ, từ trên cao nhìn xuống.

Thấy cảnh này, Trần Nhất Sinh thầm thở dài.

Thời gian dần trôi, nắng trời đỉnh điểm, sức nóng vặn vẹo cảnh vật.

Thấp thoáng dưới nắng gắt, một thân ảnh thoát y long nhông quanh Thiên Vân Đài. Tuy vậy thủ vệ rất nhanh xuất hiện, áp giải thiếu niên trần truồng về thẳng nha môn.

Trên võ đài, thí sinh so tài quyết liệt trong sự cỗ vũ nồng nhiệt của đám đông khán giả.

Vũ khí, quyền cước mỗi người đều đã ngập sắc đỏ.

Trần Nhất Sinh xoay xoay vai, cảm nhận linh lực sung mãn, mỉm cười.

Hồi Linh Dược quả nhiên là công dụng rất tốt!

Hắn đứng dậy, ngẩng đầu nhìn trận đấu đang diễn ra, thoáng chốc trở nên trầm mặc.

“...”

Tứ cường.

Trần Nhất Sinh tiến lên một bước, sánh vai cùng những người còn lại.

Vương Gia Vương Dã Đăng.

Trần Gia Trần Gia Bảo.

Ngô Gia Ngô Duy.

Hắn nhìn các đối thủ sắp tới, rừng rực quyết tâm. Đi đến vòng này, ai cũng được, chiến!

“Trần Gia Bảo.”

Trần Gia Bảo đi ngang qua vai Nhất Sinh, tùy tiện nhặt một tấm thẻ gỗ.

Hắn nhìn tấm vẻ một giây lát, tiếp đó ve vẩy nó trước mặt tên đường ca của mình.

Thẻ nhị.

“Trần Nhất Sinh.”

Trần Nhất Sinh nhanh chóng nhặt tấm thẻ gỗ, quan sát tấm thẻ trong tay, trầm ngâm.

Thẻ nhất.

Trên Quan Vân Các, Phùng Chí Vĩ cũng tối tăm mặt mũi tựa cha mình.

Phùng Gia tự ngạo là một trong tứ đại tu chân thế gia, nhưng giờ đây ngay cả một người vào tứ cường cũng chẳng có.

Điều này có khác nào gia tộc thua xa so với tam gia?

Hắn tựa tiếu phi tiếu nhìn Trần Thái Văn:

“Trần thiếu chủ, Trần Gia năm nay thật là đáng gờm!”

Trần Thái Văn mỉm cười đáp:

“Đó là nhờ vào sự cố gắng của tộc nhân chúng ta!”

Tại một góc các khác, Tiểu Thúy reo lên:

“Oa! Trần công tử thật là mạnh! Vào tiến đến tứ cường luôn rồi!”

Mặc dù là thị nữ Vương Gia, nhưng trong thời gian này nàng thân cận với Trần Nhất Sinh, còn được thiếu niên gọi là tiền bối. Thế cho nên, mười thành ủng hộ tình của tiểu thị nữ đều dành cho Trần công tử.

“Tiểu thư, Trần công tử có thể tiến vào chung kết không?”

Tiểu Thúy quơ quơ nắm tay, phấn khích.

Vương Diệu Chân chống ngọc thủ trên má trắng, nhìn thiếu niên vừa xuống đài, cười:

“Dĩ nhiên là có thể.”

“...”

Tứ cường nhanh chóng được phân ra cặp đấu.

Trận thứ nhất, Trần Nhất Sinh và Ngô Duy.

Nhìn Trần Nhất Sinh đứng trên võ đài, vô luận là những người trẻ tuổi ở dưới, đám cáo già trên các đều nhăn trán, vô phương đánh giá thực lực thực sự của con ngựa ô này.

Ngược lại, sức mạnh của Ngô Duy đã được chứng minh trong suốt các trận đấu vừa qua.

Tên công tử này thường ngày ăn chơi đàng điếm, trầm mê tửu sắc, chẳng ai ngờ nhẹ nhõm một đường đánh thẳng đến tứ cường.

Đúng là chớ nên trông mặt mà bắt hình dong!

Hai tên thiếu niên đứng đối diện nhau tại đấu trường.

“Trước đó gặp mặt, ngươi gào khóc ôm đùi thiếu chủ mình, thế mà giờ này đứng được tại đây!”

Ngô Duy phe phẩy chiếc thiết phiến, cười cợt:

“Quả là con chó cũng có ngày đổi vận mà!”

Trần Nhất Sinh ngờ ngợ nhìn gã công tử, thoáng chốc nhớ ra.

Đây là tên đi cùng nhóm với Trần Gia Bảo trong vụ tranh cướp Thanh Phong Đỉnh.

Nghĩ đến ánh mắt dâm tà và ý đồ xấu xa với Yên Đan, ấn tượng của Trần Nhất Sinh đối với gã này xấu tới cực điểm:

“Một tên như ngươi có thể đứng ở đây, tại sao ta lại không?”

“Đụng ta thì xem như ngươi xui xẻo!”

Ngô Duy đá đá chân mình, đáp:

“Ta trước giờ thích nhất chính là đánh chó!”

“Vậy sao?”

Trần Nhất Sinh nhếch miệng.

“Tuy nhiên, ta có một đề nghị…”

Ngô Duy liếm liếm môi, giọng ngả ngớn:

“… mang tiểu nương tử của ngươi đến giường ta một ngày, lát nữa ta sẽ nhẹ tay với ngươi, thế nào?”

Hắn vừa gặp Trịnh Yên Đan đã cảm thấy vô cùng yêu thích.

Thiếu nữ trong veo tinh thuần là phẩm vị thượng hạng của một tay chơi!

Tiếc là mãi về sau chẳng còn được gặp lại tiểu ớt nhỏ ấy.

Bây giờ gặp được tướng công của nàng, tuy rằng có lẽ tiểu ớt nhỏ đã rơi vào tay giặc, nhưng như vậy thì càng phấn khích chứ sao?

Ngô Duy nghĩ nghĩ, cả người càng nóng, tuy vậy chỉ vỏn vẹn một cái nháy mắt, thân thể đột ngột lạnh toát.

Hắn nhíu mày, vai trầm xuống, cảm thụ một cỗ uy áp nhàn nhạt đặt trên người.

Đối diện, vẻ mặt thiếu niên lãnh đạm, đôi con ngươi đen nhánh dường như càng thêm thăm thẳm.

Tia ánh sáng cuối cùng vụt tắt, một mảng âm u.

“Ta cũng có một đề nghị.”

Trần Nhất Sinh từ từ nâng súng, nhàn nhạt cất giọng:

“Một là ngươi quỳ xuống xin lỗi nàng…”

“Hai là… ta sẽ giết ngươi.”

“...”