Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 113: Sát tâm lộ



“Giết ta?”

Ngô Duy nâng tay ôm mặt, tựa nghe được truyện cười vui nhất thế gian, cười đến vai run rẩy.

Hắn nhìn Trần Nhất Sinh, ánh mắt coi rẻ:

“Trời nóng quá nên chết não rồi à?”

“Ngươi cứ yên tâm.”

Ngô Duy nở nụ cười tà:

“Tiễn ngươi xong rồi, ta sẽ tìm đến tiểu nương tử của ngươi, nhất định sẽ an ủi tâm linh tổn thương của nàng cho th…”

“Đoàng”

Tiếng nổ xé trời xanh, nụ cười của gã công tử cứng đờ, vội vàng nhảy ra sau.

Nơi Ngô Duy vừa đứng, một lỗ đất sụp đổ, nồng nặc mùi gắt và bụi đen bốc lên.

Hắn tối sầm mặt mũi:

“Hồi nhỏ cha mẹ ngươi không có dạy là đừng xen ngang lời người khác sao?”

Đáp lại gã công tử là một nòng súng đen ngòm.

Đối diện với nòng súng này, Ngô Duy vô thức rùng mình.

Hắn chẳng xem thiếu niên trước mặt là cái thá gì, nhưng thứ vũ khí trên tay đối phương thì là một câu chuyện khác.

Dù sao, Trần Nhất Sinh một đường đánh ngã các lộ thiên tài đều là nhờ vào sức mạnh nó. Bản thân lơ là ắt sẽ ngậm trái đắng!

Nghĩ nghĩ, Ngô Duy đề cao tinh thần, tập trung ứng chiến.

Hắn vung tay, quạt sắt xòe rộng, những mũi dao sắc nhọn tỏa ra tại vành chiếc quạt, hàn mang dọa người.

Đánh nhanh thắng nhanh, nhất chiêu diệt sát tên tiểu tử thối này!

“Oành”

Một cỗ linh lực mạnh mẽ màu trắng nhợt thoát ra từ thân thể, thổi y phục gã công tử phần phật.

Một tay nâng thiết phiến, một chân chân giậm mạnh, Ngô Duy di chuyển nhanh như gió trên võ đài, mắt thường chỉ có thể nhìn thấy tàn ảnh.

“Tiểu tử ngươi đã thành công chọc giận ta! Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là lễ độ!”

Tiếng nói của gã công tử vang vang, tốc độ một lần nữa tăng lên.

Trần Nhất Sinh cau mày nhìn tàn ảnh trước mặt.

Ngô Duy có tu vi là Cửu Trọng, tuy chưa nhanh nhẹn xuất thần được như Ngô Hoàng Mai, nhưng một tên Tứ Trọng thì vô vọng có thể theo được.

Hắn vừa nghĩ, tay vừa nâng cao súng, linh lực đổ dồn về đôi mắt, dò theo hướng di chuyển của đối phương mà ngắm.

“Dùng cái thứ chết tiệt đó của ngươi đi này!”

Ngô Duy đang thi triển thân pháp, chú ý đến nòng súng trên tay đối thủ chỉ loạn, lúc chỗ này lúc chỗ khác, nhất thời cất giọng chế nhạo.

Dựa theo những tin tức thu thập được, món vũ khí đó tuy mạnh nhưng có giới hạn. Thế cho nên, trước tiên cứ mài mòn giới hạn của nó.

“Vù vù.”

Trên võ đài, Ngô Duy dường như có mặt ở mọi ngóc ngách, tiếng gió thổi mạnh, càng ngày càng áp sát thiếu niên.

Dẫu vậy, gã công tử cũng chưa có ý định gấp gáp ra tay, cứ như vậy vận dụng tốc độ của mình như muốn trêu ngươi đối thủ của mình.

Trần Nhất Sinh nhắm súng đã loạn nhịp, cố gắng nhưng vô pháp khai hoả. Hắn ngần ngừ, chỉ một nhịp trễ đó, đối thủ chớp thời cơ xông đến.

Vẻ tàn nhẫn thoáng qua trong ánh mắt, Ngô Duy nhanh chóng xoay quạt, chiếc quạt sắt được đính dao tựa thanh kiếm. Những đầu dao nhọn hoắt chém xuống cổ thiếu niên.

“Xoẹt”

Máu tươi tóe ra dưới nắng, mùi tanh xộc thẳng vào mũi.

Trần Nhất Sinh đột ngột ngẩng đầu, mặt đối mặt với gã công tử.

Đối diện, nòng súng gần ngay mi tâm, đôi con ngươi gã điên cuồng co rút.

“Đoàng”

Sau tiếng nổ, một thân ảnh cấp tốc lùi lại, mất vài thước mới có thể trấn trụ được thân người.

Ngô Duy bụm nửa gương mặt, năm đầu ngón tay nhuộm đỏ, gò má sền sệt máu tanh cùng cơn đau quặn.

Nghĩ đến vừa rồi chỉ cần chậm một nhịp phản xạ, có lẽ đầu mình đã nổ tung, gã công tử thầm run sợ, gương mặt càng trở nên vặn vẹo khó coi.

Tên tiểu tử này dám mang chính mình ra làm mồi câu!

Đáng chết!

Trần Nhất Sinh trầm mặc, nửa bên vai đỏ thẫm, áo rách tươi để lộ một vết chém xé toạc da thịt.

Hắn nắm chặt tay, linh lực nhanh chóng phong bế tất cả huyệt đạo quanh vai. Tuy máu đã ngừng chảy nhưng cảm giác đau tận tủy vẹn nguyên.

Ngô Duy dùng tay áo quệt quệt má, lạnh lùng hừ.

Trong tay, quạt sắc rung rung, phát ra âm thanh kim loại rít chói tai.

Hắn thét to một tiếng, vung mạnh quạt.

“Vút”

Một tiếng xé gió vang lên, cuồng phong bạo động quét qua, xới tung gạch đá đấu trường.

“Ồ ồ”

Tiếng gió ồ ồ, đôi mắt rang rát vì cơn gió mạnh ập đến, Trần Nhất Sinh nheo mí mắt, thân thể đơn bạc ngả ngả nghiêng nghiêng như con thuyền giữa sóng dữ.

Đột nhiên…

Nội tâm Trần Nhất Sinh cuồng minh, một chiếc quạt sắt rạch gió lộ ra.

Ngô Duy ngự tại trung tâm cơn gió, một lần nữa tiếp cận.

Tên công tử lạnh mặt, vung quạt chém.

“Đoàng”

Bất chợt, gió tắt ngúm.

Màn gió từ từ lắng, một thân ảnh cuống cuồng nhảy ra sau, đến tận một góc võ đài xa xa mới dừng lại.

Ngô Duy tái mét cả gương mặt, vội vã nhìn xuống thân thể mình, thậm chí đưa tay sờ sờ, thế nhưng hoàn hảo, có thủng chỗ nào đâu?

Vậy tiếng nổ ấy…?

Bấy giờ, gió rốt cuộc lặng xuống.

Trần Nhất Sinh đi ra, trên vai vác súng, hai ngón tay tạo hình một khẩu súng, nhắm về gã công tử mà bắn bắn mấy cái.

Trông thấy cảnh này, mọi người quan chiến vẻ mặt cổ quái.

Tiếng nổ giống tiếng súng vừa rồi dường như chỉ là tiếng thét của thiếu niên?

Người ngoài nhận ra, người trong cuộc dĩ nhiên cũng thế. Một thoáng này, Ngô Duy giận dữ tột độ.

Tên tiểu tử chết này đang trêu ngươi ta?

Một lần rắn cắn, cả đời sợ dây thừng.

Đột nhiên nghe thấy tiếng đoàng, thân thể theo phản xạ giật mình trốn chạy, nhưng rồi tất cả chỉ là trò quỷ!

“Ta sẽ cắt xuống mấy ngón tay đó!”

Ngô Duy gằn giọng, phát lực đạp xuống nền đá.

“Răng rắc”, sàn đấu vỡ tung thành vô số mảnh đá nhỏ và nhọn, theo cú quạt mạnh của gã công tử mà phóng vun vút như ám khí.

Trần Nhất Sinh nhướng mày, vội di chuyển tránh né những viên đá nhọn phi đến.

Tuy nhiên, cũng vì vậy mà để lộ sơ suất cho đối thủ dễ dàng tiếp cận.

Ngô Duy lộ ra dáng vẻ dữ tợn, mũi dao trên thiết phiến toát ra sát ý, vung ngang như muốn đoạn một tay thiếu niên.

“Đoàng”

Một tiếng nổ nữa vang vọng, trong ánh nhìn quỷ dị của mọi người, gã công tử vốn dĩ đang dữ tợn đột ngột như chó cụp đuôi nhảy dựng ra sau, mặt tái nhợt.

Rõ ràng thiếu niên chỉ la một tiếng, dọa tên này sợ vỡ mật?

Nhận ra ánh mắt đám đông nhìn mình, sắc mặt gã từ trắng thành xanh, từ xanh thành đỏ, cuối cùng tím như gan lợn.

Trần Nhất Sinh nâng hai ngón tay, tạo ra một động tác thổi khói.

Thấy cảnh này, nộ hỏa trong lòng Ngô Duy chính thức nổ tung.

Hắn cuồng động linh lực, gầm to:

“Ta giết ngươi!!!”

Ngô Duy ghì chặt quạt sắt, dùng tất cả sức mà vung.

Những mũi dao ma sát với nền đá, phát ra dồn dập âm thanh “reng rét”, “reng rét”.

Trong tức thời, một mảng đá to của đấu trường tróc ra. Vỡ thành vô vàn tảng đá to ngang đầu người, như đạn pháo khai hỏa.

“Đùng” “Đùng” “Đùng”

Đá rơi xuống võ đài, rung chuyển dữ dội, đục thủng vô số lỗ trên đấy.

Trần Nhất Sinh dù nỗ lực tránh cơn mưa đá trút xuống, nhưng trong quá trình cũng chẳng tránh nổi việc một vài tảng đập thẳng vào người.

Sau mỗi đợt va đập, xương dường như nứt ra, thịt dường như dập nát, chiếc áo trắng rách rưới, có một vài vết máu đỏ điểm xuyết.

Hắn chưa kịp cầm máu, sát ý của đối thủ đã gần sát sau gáy.

Mũi dao nhọn thấp thoáng hàn quang, Ngô Duy vươn tay, nhắm chiếc quạt sắc nhọn vào ngực thiếu niên mà ác liệt đâm tới.

“Đoàng”

“Đoàng mẹ ngươi!”

Nghe thấy âm thanh quen thuộc, gã công tử suýt chút chửi ầm.

Rút kinh nghiệm từ những lần làm thằng hề trước đó, động tác càng thêm quả quyết, trực diện đâm.

Tuy nhiên…

Tiếng đoàng này?

Nhìn viên đạn gần ngay trong tầm mắt, trái tim gã đập nhanh như muốn xé ngực, toàn thân tóc gáy dựng đứng.

“Phập”

Máu tươi nhỏ tí tách, nền đá trắng nở rộ từng đóa huyết hoa.

Ngô Duy run rẩy ôm vai, sợ hãi trong mắt chưa tan.

Trên vai, một lỗ máu sâu hoắm đang toát ra mùi khen khét.

“Bịch”

Một viên đá nhỏ rơi xuống, vừa rồi ngàn cân treo sợi tóc, viên đá nhỏ giấu trong tay áo được gã công tử ném ra đã làm chệch viên đạn, nhờ vậy mới có thể tránh được nó ghim vào đầu.

Thế nhưng, đầu thoát thì vai chịu nạn.

Bờ vai đau thấu tim gan, da thịt nóng rát, một giọt nước mắt vô thức rơi xuống từ mí mắt gã công tử.

Trước giờ cuộc sống của gã đều là hưởng lạc trong tửu sắc, sung sướng quen rồi, đâu có lúc nào đau đớn như lúc này?

Tại sao ta lại tham gia cuộc thí tuyển đáng nguyền rủa này chứ?

Hắn nhòe đi ánh mắt, vẻ mặt mông lung.

Đối diện, Trần Nhất Sinh cũng quỳ trên đất, mảng thịt từ hông thấm đẫm máu tươi, sắc mặt trắng nhợt.

Tuy rằng thiếu niên tránh được đòn chí mạng ngay ngực, nhưng cái giá phải trả là một bên hông toạc ra, bê bết máu thịt.

Dưới võ đài, khẩu súng hỏa mai nằm im lìm, trên cán súng vẫn rõ mồn một mười dấu vân tay đỏ.

“Tốt! Tốt lắm!”

Ngô Duy gian nan đứng dậy, cười khàn giọng:

“Một con chó như ngươi mà cũng có thể đả thương ta như vậy! Rất tốt!”

Trần Nhất Sinh im lặng.

“Xong trận rồi.”

Ngô Duy run run tay, chiếc quạt sắt đã gãy một nửa, đỏ ngầu con mắt:

“Tiểu nương tử của ngươi dù có tự nguyện trèo lên giường ta, ta cũng thề chém ngươi ra thành trăm mảnh!”

Thứ đáng sợ nhất đã rơi đài, tên tiểu tử này có khác nào con cá nằm trên thớt mặc người chém giết?

Ngô Duy đinh ninh cho là vậy, tất cả cảnh giác cũng được thả lỏng, cầm quạt thẳng thắn xông đến.

“Tiểu tử, chết cho ta!!!”

Mắt thấy thiếu niên gục đầu, gã công tử điên cuồng.

Trước tiên, đoạn đôi tay!

Trên Quan Vân Các, nhìn mũi dao đã gần chạm đến thân thể thiếu niên, nhất định sẽ dẫn đến thảm cảnh huyết nhục, Ngô Uyển Ngọc siết chặt tay ngọc:

“Cẩn thận!”

“Cẩn thận!”

Nàng sững sờ, nhìn về nơi truyền đến giọng nói lo lắng đồng thời vang lên, chỉ thấy tại một góc các, Vương Diệu Chân đã đứng dậy từ trên ghế từ bao giờ.

Ngô Duy cười toe toét. Ta chiến thắng!

“Đoàng”

Nụ cười trên mặt gã méo xệch.

Vẫn là âm thanh quen thuộc đó, thế nhưng mà…

“Tại sao?” Hắn thều thào.

“Đoàng”

Trần Nhất Sinh đang quỳ trên đất, chậm rãi ngồi dậy.

Trên tay, một thứ vũ khí nho nhỏ có hình dáng tương tự với khẩu súng hoả mai vừa rớt đài.

Nó dài gần một gang tay, vẫn với khói từ nòng súng, vẫn với mùi gắt và cảm giác nóng rát ấy.

Trần Nhất Sinh giơ cao súng hoả mai ngắn, từng bước, từng bước nặng nề đến gần.

Ngô Duy hoảng sợ, vội vã lùi lại, nhưng đột ngột một cơn đau thấu xương nát thịt ập đến.

Vai, một viên.

Bụng, một viên.

Đầu gối, một viên.

Ba viên đạn nóng rực thiêu rụi từng giọt máu và thớ thịt trong thân thể, linh lực nháy mắt tan tành, chỉ còn lại đau đớn và cảm giác tử vong gần sát.

Hắn ngồi bệt trên đất, đại não trống rỗng.

Tiếng bước chân ngày một rõ trong tai.

Hắn, hắn sẽ giết ta!

Ta, ta sẽ chết!

Một giọt, hai giọt, rồi ba giọt,...

Nước mắt giàn giụa trên gương mặt tuấn tú của gã công tử. Đau đớn và tử vong, triệt để nghiền nát tinh thần mong manh của gã.

Tiếng nấc nghẹn ngắt quãng ngày càng yếu ớt, toàn trường tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng bước chân chậm rãi của thiếu niên.

Đột nhiên, trên trán lành lạnh, Ngô Duy ngơ ngác ngẩng mặt, nòng súng đen tuyền áp ngay mi tâm, toát ra nồng nặc lãnh ý.

Trong đôi con người thiếu niên, giờ đây chỉ là một mảng âm u.

Trần Nhất Sinh đặt ngón tay trên cò súng, nhấn xuống.

“Dừng! Dừng! Ta xin lỗi!”

Ngô Duy như nổi điên thét to, thân thể tàn tạ quỳ xuống, dập đầu mạnh thùm thụp, đến mức nền gạch trắng lưu lại vết đỏ:

“Ta xin lỗi! Ta xin lỗi nương tử ngươi! Ta xin lỗi ngươi! Tha cho ta! Tha thứ cho ta!”

Trên Quan Vân Các, Ngô Vũ Hùng âm trầm, “răng rắc”, tách trà nát thành bột mịn.

Trần Thế Đông sững sờ cực độ.

Đào Duệ nhìn xuống, Trần Nhất Sinh đứng giữa trời nắng gắt, cả người đẫm máu, nhưng sâu trong ánh mắt phá lệ thâm thúy.

Hắn nở nụ cười.

Tứ cường… trận đầu tiên, xong xuôi.

“...”