Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 114: Toạ sơn quan hổ đấu



Trần Nhất Sinh thu súng, nhàn nhạt nhìn gã công tử quỳ dập đầu ỉ ôi cầu xin vỏn vẹn vài giây rồi ngoảnh mặt rời đi, để lại đằng sau tiếng nấc nghẹn của đối phương.

Nhìn thiếu niên đi xuống, máu nhuộm đỏ một góc áo.

Vài giọt máu rơi xuống, điểm trên nền gạch những đốm đỏ tươi, mọi người trầm mặc, yên tĩnh dị thường.

Trần Nhất Sinh tiến đến một góc tường khuất, gương mặt đang lãnh đạm sụp đổ, nhăn lại.

Hắn tựa cả người trên tường, nhờ vậy mới có thể đứng vững, nắm tay siết chặt rung rung.

Đau! Đau chết ta!

Vừa rồi trong trận chiến, Trần Nhất Sinh lãnh trọn vài nhát chém, thế nhưng do đang thịnh nộ, cộng với máu nóng dâng trào, nên cũng chẳng cảm nhận được gì.

Bấy giờ máu nóng nguội ngắt, toàn thân quay về với trạng thái miếng nùi giẻ rách nát, nơi nơi điếng lên cảm giác đau dữ dội.

Hắn thở dốc, mặt tái nhợt, máu từ những vết chém tuôn ra, tầm mắt nhòe đi trông thấy.

Ngay thời điểm ý thức mờ mịt, một giọng nói trong trẻo vang lên:

“Trần công tử!”

Trần Nhất Sinh dựa lưng vào tường, ánh mắt đục ngầu từ từ trở nên rõ nét, nhìn thấy dung nhan đáng yêu của thiếu nữ.

Hắn gượng cười:

“Tiểu Thúy cô nương.”

Tiểu Thúy nhảy cẫng, vỗ mạnh vào vai thiếu niên: “Trần công tử, vừa nãy ngươi quá lãnh khốc, quá uy vũ!”

Ngày thường thiếu niên niên này có vẻ thân thiện vui tính, ai có ngờ xung trận mạnh mẽ quyết đoán đến vậy?

Trong mắt tiểu thị nữ giờ đây toàn là ngôi sao nhỏ, chỉ thấy Trần Nhất Sinh đột nhiên anh tuấn vĩ ngạn đến lạ.

Hắn đau nhe răng, cú vỗ của tiểu thị nữ càng làm máu trong người đổ thành dòng, song vẫn ngạo nghễ ưỡn ngực:

“Ta lúc nào mà chẳng lãnh khốc?”

Vừa ưỡn ngực, da thịt ở hông như nứt toác, máu tươi đầm đìa, Trần Nhất Sinh vội ngồi xổm xuống đất, thở gấp nặng nhọc.

Thấy dáng vẻ của thiếu niên, Tiểu Thúy nhấp nháy con mắt, lo lắng:

“Trần công tử không sao chứ?”

“Ta ổn.”

Trần Nhất Sinh gật đầu, cười méo xệch:

“Ngoại trừ trên người có vài vết chém, dùng linh lực cũng vô pháp cầm máu, sắp sửa thoi thóp ra thì tổng thể đều ổn.”

“Như vậy là nguy to rồi!?”

Tiểu Thúy cuống quýt.

Bất chợt, nàng vỗ vỗ trán của mình, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ từ trong tay áo, đưa nó đến trước mặt thiếu niên:

“Á, ta quên mất! Trần công tử, cái này cho ngươi nè!”

Trần Nhất Sinh ngửi thấy mùi dược liệu thoang thoảng từ trong hộp gỗ, ngây ngẩn:

“Đây là cái gì?”

Tiểu thị nữ cười tít mắt, đáp:

“Quà chiến thắng của tiểu thư ta!”

"..."

Trận đầu tiên của tứ cường chấm dứt với một bất ngờ lớn, Ngô Duy thảm bại trong tay một tên ngựa ô Tứ Trọng.

Trận tiếp theo rất nhanh được tiếp diễn, mọi người càng thêm thảo luận xôn xao.

Trái ngược với trận thứ nhất, trận chiến sắp đến được coi là chung kết sớm.

Hai đấu thủ trận này chính là những người nắm giữ thực lực mạnh nhất của cuộc thí tuyển năm nay.

Vương Dã Đăng - Đại diện Vương Gia.

Trần Gia Bảo - Đại diện Trần Gia.

Trên Quan Vân Các, Vương Thắng Nguyên nở nụ cười bất đắc dĩ:

“Rốt cuộc gia tộc chỉ còn mỗi mình Dã Đăng, chỉ có thể trông chờ tên tiểu tử ấy mang danh ngạch về cho chúng ta.”

Mới chỉ vài vòng đấu trước, các đại nhân trong gia tộc còn đắc ý vì có số tộc nhân đi tiếp nhiều nhất trong tứ đại thế gia. Thế nhưng rồi vật đổi sao dời, hiện tại chỉ đành đặt niềm tin vào một người sau cuối.

“Vương Dã Đăng.”

Vương phu nhân gật nhẹ đầu:

“Thiếp thân từng gặp qua tiểu tử ấy, xác thực là một hạt giống tốt!”

Nàng nhìn tướng công, nói:

“Tiểu tử ấy tham gia thí tuyển là vì người đó?”

“Đúng.”

Vương Thắng Nguyên thở dài:

“Dù sao người đó cũng từng là…”

Hắn dừng lại, nhíu nhíu chân mày:

“Thế nhưng đối thủ trận này là tên nhóc Trần Gia.”

“Thực lực của tên nhóc Trần Gia cũng vô cùng đáng gờm. Nếu Dã Đăng muốn thủ thắng, ta e rằng sẽ là một trận thảm chiến.”

Dù nói vậy, Vương Thắng Nguyên vẫn tỏ ra rất ung dung.

Vương Dã Đăng chẳng những có tu vi cao nhất, mà ngay từ nhỏ đã được trui rèn qua thực chiến sơn ngoại, tay nhuốm máu vô số yêu thú và sơn tặc.

Thế cho nên, vị gia chủ có tự tin người một nhà của mình tất thắng.

Huống chi…

“Nếu vượt qua trận này, đối thủ tiếp theo là một tên nhóc Trần Gia khác.”

Hắn nhún vai: “Đối phó tên nhóc đó thì đơn giản thôi!”

Trần Nhất Sinh có thực lực yếu nhất, vừa rồi còn trọng thương. Thứ nguy hiểm nhất là món vũ khí lạ lẫm kia cũng mất đi tính ẩn số huyền cơ.

Vì lẽ đó, trận chung kết chỉ có thể coi là món quà miễn phí cho người giành chiến thắng ở trận này.

“Thật vậy chăng?”

Vương phu nhân trông thấy vẻ mặt tự tin của tướng công, nhất thời nhoẻn miệng cười.

Nàng ẩn ý nhìn sang góc các đối diện, nữ nhi đang trầm ngâm:

“Tướng công, trên đời này có nhiều thứ chẳng lường trước được đâu!”

"..."

Trần Nhất Sinh trầm tĩnh nhập định, vầng sáng nhạt quanh người từ từ tản đi.

Hắn mở mắt, quơ quơ tay của mình, cảm giác đau đớn gần như được xóa tan.

Vừa nãy, thứ tiểu thị nữ mang đến là một viên đan trị thương.

Dĩ nhiên xuất phát từ tay tiểu thư của nàng, cộng với Hồi linh dược mà thiếu nữ tặng trước đó, thân thể giờ phút này vừa lành lặn, vừa sung mãn linh lực.

Quả nhiên, cổ nhân từ xưa đã dạy, nhất quan hệ!

Nghĩ tới Vương tiểu thư từ đầu chí cuối đứng sau tương trợ, Trần Nhất Sinh thầm quyết tâm, đôi con ngươi đen nhánh thấp thoáng tinh mang:

“Một trận nữa thôi!”

Đúng lúc này…

“Ồ ồ!”

Thiên Vân Đài đột nhiên vang vọng âm thanh náo nhiệt.

Hắn ngẩng đầu, trận chiến tứ cường còn lại rốt cuộc mở màn.

Trần Nhất Sinh vội ngồi thẳng người, nghiêm túc quan sát.

Một trong hai người sắp quyết đấu tới đây sẽ là đối thủ cuối cùng của mình. Vô luận là người nào, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng!

Dưới sự cổ vũ nhiệt liệt từ muôn người, một thiếu niên chậm rãi đi lên đấu trường.

Dung mạo tuấn lãng, cẩm y phiêu dật, trên lưng mang theo một thanh bảo kiếm, nhanh chóng nhận được sự ủng hộ cuồng nhiệt của những tiểu thư tuổi xuân thì.

Dù căm ghét tên đường đệ tận xương tủy, Trần Nhất Sinh cũng chỉ có thể đành thừa nhận, diện mục Trần Gia Bảo xứng danh mỹ nam tử.

Hắn nhìn một chốc, sau đó dời tầm mắt sang đối diện võ đài, chỉ thấy một thiếu niên áo vải đứng đó.

Đây là một người trẻ tuổi với dáng vẻ thành thục, đôi mắt sắc lạnh như ánh mắt diều hâu.

Trên lưng thiếu niên mang một thanh đại đao thô trọng, thân đao chi chít vết mẻ và mòn xơ xác, đánh mất ánh thép sáng ngần mà chỉ còn lại một màu đen sẫm.

Vương Dã Đăng, cuồng nhân của cuộc thí tuyển năm nay.

Một đường đánh thẳng đến tứ cường, chưa từng vung qua nhị đao. Tất cả đối thủ trước đó đều thua cuộc một cách thảm trọng nhất.

Hai đấu thủ đứng đối diện nhau trên võ đài, Trần Nhất Sinh dưới này chắp tay cầu nguyện.

Đánh mạnh cho ta!

Tốt nhất là đánh tới thôn thiên ám nhật, một người gãy tay, một người tàn chân, sau cùng đồng quy vu tận càng tốt!

Trong sự ồn ào của thế nhân vây quanh, Vương Dã Đăng và Trần Gia Bảo im lặng đánh giá nhau, ánh mắt ăn ý trở nên ác liệt.

Tảng đá to nhất chặn đường đến danh ngạch thứ mười, cuối cùng cũng đụng độ!

Trần Gia Bảo thu lại dáng dấp thong dong thường thấy, trên môi như cũ treo nụ cười ôn nhã, cúi người:

“Trần Gia Bảo.”

Vương Dã Đăng cũng cúi người, đạm mạc lên tiếng:

“Vương Dã Đăng.”

Vị lão giả trọng tài nhìn hai thiếu niên một thoáng, âm thanh ồm ồm vang lên:

“Bắt đầu trận đấu”

Ngay sau tiếng nói này…

“ĐANG”

Tiếng náo động nhanh chóng tắt lịm bởi tiếng sắt thép va chạm.

Thanh âm đinh tai nhức óc nổ vang, mọi người vội vàng che lại đôi tai của mình.

Trung tâm võ đài, một thiếu niên ghì chặt chuôi kiếm, một thiếu niên nắm chặt cán đao.

Đao kiếm tranh phong, phát ra từng đợt rung chấn, nền gạch nhè nhẹ rung lên.

Dưới ánh nắng đang ngả vàng, vô vàn đốm lửa đỏ rực tóe ra, “xèng xẹt”, “xèng xẹt”.

Một số rơi ra ngoài, một số rơi vào tay áo, bốc lên từng làn khói trắng.

Trần Gia Bảo run run tay, nheo mắt:

“Vương thiếu, đắc tội.”

Vương Dã Đăng tập trung dị thường, đôi mắt sắc phản chiếu gương mặt người trẻ tuổi tuấn lãng đối diện:

“Trần công tử, đắc tội.”

Vừa dứt câu, cả hai đồng loạt động.

Thanh kiếm sáng tựa một đầu độc xà, uyển chuyển luồn lách qua mặt sắt gồ ghề của đại đao, táp thẳng vào người trước mặt.

Thanh đao uy mãnh như cuồng sư, mặc cho đường kiếm đâm đến, cứ như vậy nặng nề chém xuống.

“OÀNH”

Nền gạch vỡ tan, đại địa chấn động.

Một vết chém dài tách đôi nửa đấu trường.

Bụi thổi mịt mù, che giấu thân ảnh thiếu niên.

Trong màn bụi, tiếng đinh đang dồn dập vang lên.

Theo mỗi tiếng vang, mặt võ đài nứt vỡ, hằn lên những vết chém dài và hố đá sâu.

Thấp thoáng trong đó, muôn ngàn tia lửa đỏ văng tứ tung. Từng đợt giao thủ cuốn lên một trận cuồng phong mãnh liệt, đánh tan bụi mù.

Đúng lúc này…

Hai thân ảnh đồng loạt nhảy về sau, mỗi người trấn giữ một góc sân đấu.

Bụi mù lắng xuống, mọi người nhao nhao nhìn.

Trần Gia Bảo vẫy vẫy cánh tay tê rần, thanh kiếm xoẹt một đường, cắt vụn nền đá cứng cáp, vẻ mặt ngưng trọng.

Vương Dã Đăng xoay xoay cổ tay. “Reng rét”, đại đao cà sát trên mặt đấu trường, thạch mềm như sình nhão mà tung lên.

Hắn nở nụ cười cuồng tính.

“Ầm”

Một nửa võ đài, sụp đổ.