Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 115: Đao kiếm tranh phong



Trần Gia Bảo nheo mắt.

Một đoạn giao phong ngắn ngủi, cũng xem như nắm được thoáng qua thực lực của đối thủ.

Tuy rằng tu vi ngang ngửa, nhưng lực lượng đối phương xuất ra uy mãnh vượt trội. Nếu đơn thuần so về sức mạnh, chính mình sẽ rất nhanh rơi xuống hạ phong.

Nghĩ như vậy, Trần Gia Bảo chậm rãi nâng thanh kiếm, ánh mắt ngưng tụ.

Hắn giẫm nhẹ chân, cả người cấp tốc vút lên không trung, cao tận mấy trượng.

Mũi kiếm xoay nhẹ, ngân sắc chớp nhoáng, mang theo tiếng xé gió đâm đến.

Trong thấy mũi kiếm công đến, đại đao trên tay Vương Dã Đăng từ thế công đổi sang thế thủ.

Hắn che thanh đao cũ ở nửa bên vai, tựa như một chiếc khiên sắt nặng nề, cứng đối cứng với mũi kiếm.

“Đinh”

Trên mặt gồ ghề của đại đao, thủng vào một vết đâm sâu.

Thanh kiếm cong veo, phát ra từng đợt âm thanh “oong” “oong”.

Trần Gia Bảo thay đổi sắc mặt, cảm nhận một cỗ cự lực xộc ngược về, thoáng chốc khiến cổ tay nhoi nhói.

Hắn vội thu kiếm, lộn một vòng trên không trung nhằm triệt tiêu phản lực, tiếp đó nâng kiếm đâm đến đỉnh đầu đối thủ, nơi đại đao vô pháp phòng ngự.

Vương Dạ Đăng động linh, trọng đao từ thủ sang công.

Hắn vung một đường đao trực diện, ầm ầm uy thế chém về trước.

Trần Gia Bảo sởn gai ốc, theo phản xạ thu lại lực lượng, nhảy người ra sau.

Hắn vừa đáp đất, chưa ổn định thân người, trong lòng cuồng minh báo động, vội ngẩng mặt.

Trời xanh nhuộm một màu đen sẫm, thái dương chỉ còn lại đao uy thô bạo.

“Oành”

Nền đá cứng cáp của đấu trường tựa một miếng đậu phụ mềm mại, tức thì nát nhừ.

Một góc võ đài vỡ vụn, sụp đổ trong nháy mắt, nghiền nát đất đá đến độ thành những viên sỏi vụn.

Trong sự quan sát của các thiếu niên ngồi xem, chỉ thấy trên sân đấu có một một đen, một trắng, một truy, một tránh, song đạo tàn ảnh di chuyển tán loạn.

“Oành” “Oành” “Oành”

Thiên Vân Đài oanh động vang trời.

Mỗi một tiếng nổ, mặt đất rung lên một nhịp.

Màn bụi càng ngày càng mù mịt, che đi cảnh tượng đấu trường.

“Vù vù”

Trần Gia Bảo đạp gió mà chạy, đuổi sát ngay sau là Vương Triển Đăng.

Hắn chỉ cần chậm một giây, cự đao đã nặng nề đập đến.

Mỗi đao mang theo sức mạnh toái nham liệt sơn, đánh sập từng mảng cự thành.

Đao thế cương mãnh, đao tốc dồn dập, Trần Gia Bảo cuống cuồng tránh né.

Đúng lúc này…

Hắn đang tránh đột ngột sững lại.

Trước mặt là góc sàn đấu, chỉ cần nhích một bước sẽ rơi xuống đài.

Trần Gia Bảo hừ lạnh, nghiêng sang trái, vừa đúng lúc đại đao xoẹt qua.

Thế công mãnh liệt, nhưng đao là một món vũ khí thô nặng, dù nhanh nhưng cũng để lộ một nhịp chậm.

Trần Gia Bảo ngã về trước, nắm chặt chuôi kiếm, hàn quang lóe lên, đâm thẳng vào ngực đối phương.

Vương Dã Đăng cũng nghiêng người, tương tự tránh được đòn chí mạng.

Hai người gần sát nhau, lưỡi đao và mũi kiếm cũng sượt qua thân thể đối thủ.

Một tay Vương Dã Đăng rời cán đao, thục trỏ.

Áng mắt Trần Gia Bảo tàn nhẫn, nâng gối.

“Thịch”

Hai thiếu niên cùng lùi về sau, mỗi người trấn giữ một góc đài.

Trần Gia Bảo dùng tay áo trắng quệt quệt cằm, trên đầu lưỡi cảm nhận được vị tanh và mặn trào ra.

Vương Dã Đăng tập tễnh. Đấu gối trái lãnh trọn một đòn gối, đau điếng.

Trong nhất thời, người giơ trường kiếm, một người thủ đại đao, cảnh giác nhìn chằm chằm nhau.

Bên dưới, Trần Nhất Sinh thấy võ đài nát như tương, tựa như một thửa ruộng xới tung, mí mắt cuồng giật.

Cứ tưởng Ngô Duy đã đáng sợ, nhưng so với hai tên quái vật này, cũng chỉ là tiểu vu so với đại vu.

Nghĩ đến một trong hai là đối thủ cuối cùng của mình, Trần Nhất Sinh vội vã chắp tay, tiếp tục cầu nguyện.

Trên Quan Vân Các, Vương Thắng Nguyên nhìn chiến trường nát tươm, cất tiếng:

“Phu nhân nghĩ ai sẽ chiến thắng.”

Vương phu nhân nhàn nhạt quét mắt một vòng, đáp:

“Tiểu tử nhà của chúng ta.”

“Vậy thì ta yên tâm.”

Vương Thắng Nguyên nở nụ cười.

Dù chiến cục có vẻ ngang nhau, nhưng trung niên nhân đã nhìn ra hơi thở tên nhóc Trần Gia có dấu hiệu loạn, trong khi tên nhóc nhà mình vẫn vững vàng như núi.

Đương nhiên, một công tử trưởng thành trong nhung lụa sao có thể sánh ngang được với một thiếu niên trưởng thành từ dã ngoại?

Một thoáng yên tĩnh qua đi, Vương Dã Đăng xoay xoay cổ, tiếp đó từ từ nâng đại đao.

Thanh đao to nặng cũ mèm đen sì được giơ cao.

Thấy cảnh này, Trần Gia Bảo cảnh giác, bảo kiếm trong tay động động.

Đột ngột…

Đao hạ.

“Đùng”

Một cơn sóng xung kích quét ngang, đấu trường vụn vỡ.

Trần Gia Bảo vội rời phạm vi công phá.

Vừa thoát được, trong tai đã chấn động bởi tiếng thét vang của đối thủ.

Hắn ngẩng mặt, trong tầm mắt một cơn mưa đá đổ xuống như thác.

Từng viên, từng viên to và nhọn.

Trần Gia Bảo di qua trái, dời sang phải. Một tảng đá to đáp trước mặt, “xoẹt”, lưỡi kiếm cắt phăng tảng đá.

Trong sát na, thân ảnh áo đen tiếp cận.

Vương Dã Đăng nắm cán đao, Trần Gia Bảo nâng chuôi kiếm.

Đao kiếm tranh phong, ánh đỏ nhấp nháy, sắt thép cùng vang.

“Răng rắc”

Tại nơi hai người đứng, vô số vết nứt nẻ chằng chịt loang ra.

Bảo kiếm dưới sức nặng ngàn cân, dần dần cong lại.

Trần Gia Bảo cười gằn, “rắc” một tiếng, xoay cổ tay, mũi kiếm trượt trên mặt thanh đao, nhắm ngực đối phương đâm tới.

Mắt thấy mũi kiếm đến gần trong gang tấc, Vương Dã Đăng nhếch miệng, chẳng những không né, trái lại chủ động tiến lên đón đỡ, vai trái chếch về trước một góc nghiêng.

“Phập”

Mũi kiếm nhọn xoẹt qua vai, rạch ra một đường máu đỏ thẫm, nụ cười thiếu niên ẩn ẩn một tia cuồng nhiệt.

Hắn nâng một chân, chặn lại cước bộ của công tử áo gấm, tay còn lại nâng đao.

Thanh đao thô trọng quét ngang, cương liệt bạo lực.

“Phốc”

Trần Gia Bảo phun ra một ngụm máu tươi, cả người như đạn pháo văng ngược ra sau, đụng vỡ nền đá.

Vương Dã Đăng chống đại đao, một bên vai truyền đến cảm giác đau xé thịt.

Hắn nhướng mày, linh lực trong người đổ dồn đến các huyệt đạo, máu ngừng chảy.

Thiếu niên tiếp đó vác đại đao trên vai, ánh mắt sắc lạnh dõi theo đối thủ đằng xa.

Trần Gia Bảo có tốc độ nhanh, cứ tiếp tục chơi đuổi bắt sẽ vô cùng tốn thời gian.

Hắn tình nguyện cho đối thủ một nhịp để tấn công, cũng nhân một nhịp đó dùng thương đổi thương.

Trần Gia Bảo quỳ một chân, mũi kiếm chống xuống đất, nhờ vậy mới có thể trụ vững thân thể.

Bấy giờ, ngực nhộn nhào, lục phủ ngũ tạng dường như dập nát. Hắn che miệng của mình, sặc sụa một tiếng, trong lòng bàn tay ướt đẫm máu tươi.

“Đáng chết!” Trần Gia Bảo mắng.

Tuy là thương đổi thương, đối thủ cùng lắm chỉ thương thế một cánh tay, mình thì toàn thân trọng thương.

Hắn nghiến nghiến răng, cố nén cảm giác nôn mửa và choáng váng, chỉ cảm giác thân ảnh đối phương ngày một mờ nhòe trong tầm mắt.

Đột nhiên.

Thân ảnh mờ nhòe đột ngột tiêu thất.

Trần Gia Bảo mở to mắt, trong tai vang lên tiếng cuồng phong ầm ầm. Một thanh đại đao đập xuống ngay đỉnh đầu.

“Đùng”

Đấu trường rung động.

Trần Gia Bảo thành công tránh được thế công, đâm kiếm đáp trả.

“Đinh”

Mũi kiếm chạm đao, đao ngăn kiếm.

Hắn buông kiếm, nâng quyền đấm.

Vương Dã Đăng thả đao, quyền đối quyền.

Trần Gia Bảo đổi thành thủ chưởng, chụp quyền công đối thủ.

Hắn thuận đà, tung cước.

“Oành”

Thanh đao rơi xuống.

Vương Dã Đăng tóm gọn đầu gối công tử áo gầm, cũng nâng cước.

Cước chọi cước.

Hai thiếu niên giằng co, quyền qua cước lại một lúc, phong tỏa chặt chẽ thế công của đối phương.

“Rống!!!”

Bỗng nhiên, ngực thiếu niên căng tràn, phát ra một tiếng gầm rú.

Tiếng gầm tựa một đầu mãnh thú cuồng nộ, chấn động màng nhĩ tất cả mọi người.

Vương Dã Đăng ngửa đầu ra đằng sau, đột ngột tăng tốc.

“Hự”

Hai vệt máu tươi đồng loạt đổ xuống trên nền gạch trắng.

Hai thiếu niên tách ra.

Trần Gia Bảo chệch choạng, trán đổ máu, đau thấu xương sọ, dòng màu đỏ thẫm từ vầng trán nối dài đến mũi, rồi rơi xuống miệng.

Một gương mặt tuấn tú tái nhợt pha với sắc đỏ, đôi mắt đỏ ngầu run rẩy mãnh liệt.

Trong tầm mắt, thế giới đỏ dần, đỏ dần.

Ta… thua?

Trần Gia Bảo thẫn thờ, ý thức từ từ lịm đi.

Mặc cho là vậy, tiếng xì xầm của đám đông dường như ngày một vang vang trong tai.

Trong những âm thanh to nhỏ ấy, tiếng cười nhạo, tiếng khịt mũi coi thường, và tiếng thở dài ngao ngán...?

Tất cả chồng chéo lên nhau, ngày càng ồn, ngày càng ồn.

“Phập”

Hắn cắn nát môi, tự đâm mũi kiếm đâm xuyên qua bàn tay, cơn đau ập đến xua tan ý thức u minh, ngăn cho thân thể ngã xuống.

Nếu loại ở nơi này, đời này ta sẽ mãi mãi là một thất bại!

Trần Gia Bảo loạng choạng đứng dậy, tầm mắt đỏ dần dần hiện ra thân ảnh thiếu niên đối diện.

Trán Vương Dã Đăng cũng nhễ nhại máu tươi, nhưng ánh mắt phá lệ điên cuồng, chẳng mảy may một tia run rẩy.

Trần Gia Bảo rút mũi kiếm ra khỏi tay mình, ngân sắc pha lẫn sắc đỏ.

Bên này, Vương Dã Đăng nhặt lên trọng đao, vác trên vai.

Trần Gia Bảo rũ xuống ống tay áo, năm đầu ngón tay ra sức, viên đá nháy mắt vỡ vụn thành một nắm cát mịn.

Hắn… chỉ còn đủ sức đánh thêm một chiêu.

Trong chớp mũi nồng nặc mùi tanh, Trần Gia Bảo từng nghe ông mình nói rằng tu chân giả rất nhạy cảm với mùi máu tanh, chỉ cần một ít máu cũng có thể đánh thức được sát niệm.

Hắn chầm chậm thủ một thế kiếm công, tất cả linh lực dồn nén vào một chiêu sau cùng.

Trong thoáng chốc, ngân sắc sáng loáng dưới ánh mặt trời ngả vàng, phản chiếu ánh mắt quyết tuyệt của thiếu niên.

Một sát na…

Đôi con ngươi Trần Gia Bảo ngưng tụ, xông đến.

Bảo kiếm đảo điên, cuồng phong thét gào.

Bất cứ nơi nào mũi nhọn đâm xuyên qua, gạch đá vỡ nát, một đường kiếm chia tách võ đài.

“Đến đây!”

Vương Dã Đăng cười to, trụ một chân xuống đất, tay giơ cao đại đao.

“Xoẹt” một tiếng, áo vải thô trên người rách nát, lộ ra những thớ cơ bắp cuồn cuộn.

Đôi mắt lạnh như thú săn mồi chỉ còn nhìn thấy mũi kiếm đâm xuyên.

“Đinh”

Thanh đại đao thủng một lỗ, mũi kiếm cong cong.

Đấu trường vụn theo cơn rung chấn, nát tan.

Hai thiếu niên một lần nữa tiếp cận được nhau.

Vương Dã Đăng quật đao.

Trần Gia Bảo đâm kiếm.

Đồng thời, ống tay áo còn lại vung ra, một nắm đất cát ném vào mặt người đối diện.

Nửa nhịp, ta cần nửa nhịp chậm để đánh trúng!

Hắn nghĩ thế, đối thủ cũng nghĩ thế.

Vương Dã Đăng căng phồng ngực, “phù” một tiếng, thổi ngược nắm cát về lại mặt chủ nhân nó.

Trò này, ta chơi từ lúc còn là một tên nhóc!

Trần Gia Bảo vô thức nhắm mắt, cả người cũng vì đó ngưng lại một nhịp.

Vỏn vẹn một nhịp, nhưng đại đao đã cương mãnh đánh tới.

Ta…thua rồi…

Đây là ý nghĩ sau cùng… nhưng…

Một ý nghĩ nữa…?

Vương Dã Đăng cười tàn nhẫn, đại đao sắp sửa đập thẳng vào ngực đối thủ, dự là sẽ đập nát tất thảy xương sườn.

Thế nhưng, nụ cười của thiếu niên đột nhiên cứng đờ.

Trần Gia Bảo đang nhắm mắt chợt nhích người sang trái, khoảng cách là một đốt ngón tay, nhưng vừa đủ tránh được đại đao vụt ngang.

“Đùng”

Tiếng nổ vang vọng, đánh nát những viên gạch cuối cùng.

Toàn bộ trường chính thức sụp đổ.

Mọi người nhao nhao nhìn giữa võ đài.

“Tách”

Vương Dã Đăng ngơ ngác, miệng ọc ra một ngụm máu tươi.

Hắn chậm rãi cúi thấp đầu, giữa ngực một mũi kiếm đâm xuyên qua, máu nhỏ xuống nền gạch từng giọt, từng giọt.

Hắn ngẩng mặt, đối diện, mắt đối thủ đang nhắm nghiền, nhưng tại sao?

Tựa như thán thở nấc một tiếng, thiếu niên từ từ gục cổ, đôi tay xụi lơ.

Thanh trọng đao rơi thẳng tắp xuống đất, nằm im lìm.

Trần Gia Bảo mờ mờ mở ra mí mắt, đập vào trong tầm mắt là thanh kiếm xuyên thấu qua ngực, máu phún ra.

Hắn ngây người trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh nở nụ cười, thu kiếm:

“Ta thắng!”

“...”