"Đoàng"
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng, Trần Gia Bảo nheo lại đôi mắt, nhìn viên đạn chì nóng rực xé gió mà đến, mang theo uy thế xuyên vỡ nham thạch cứng rắn.
Hắn chợt di chuyển cước bộ, thoắt cái cả người quỷ mị xê dịch, trên đấu trường áo gấm phất phơ.
“Vù”
Viên đạn xuyên thấu tàn ảnh, thần tốc tránh né.
Đôi con ngươi Trần Nhất Sinh co lại, trong mắt, Trần Gia Bảo từ một, thành hai, ba rồi bốn.
Thân ảnh đối phương ở tứ phía, càng ngày càng mờ nhòe.
Nhanh! Thật nhanh!
Hắn từng tận mắt nhìn thấy tốc độ của tên đường đệ trong trận chiến trước đó, nhưng giờ đây tự mình đối mặt, trong lòng càng hãi hùng.
Dẫu vậy, Trần Nhất Sinh cũng rất nhanh phản ứng, linh lực cấp tốc tập trung tại giác mạc, nhãn lực đề cao muôn lần, nhờ vậy thân ảnh quỷ mị trong mắt từ từ trở nên rõ nét.
Một tay cầm súng ngắn, thiếu niên trụ một chân về sau, khai hỏa.
Đúng lúc này…
Công tử áo gấm đột ngột tiêu thất.
“Đoàng”
“Xoẹt”
Trong tầm mắt, ngân sắc sáng lòa, cùng giây phút ấy một dòng máu đỏ thẫm tóe ra.
Trên tay, súng hỏa mai ngắn run rẩy, rớt xuống nền gạch, nòng súng tỏa ra khói trắng.
Trần Nhất Sinh lùi lại một bước, cảm giác như xé toạc máu thịt ập đến, linh lực dồn trong mắt tan tành.
Hắn ngoái đầu.
Đằng sau lưng, cách đó chỉ một thước, một lưỡi kiếm nhỏ máu tí tách, sắc đỏ của máu và ánh bạc của tinh thiết đan xen vào nhau.
Trần Gia Bảo mỉm cười:
“Nhất.”
Trần Nhất Sinh thất thần, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy cánh tay phải vừa cầm súng ngắn, lúc này xuất hiện một đường rạch toạc, trải dài từ cẳng tay đến tận mu bàn tay.
Máu từng giọt, từng giọt rơi xuống.
Trong chóp mũi mùi tanh tưởi át cả mùi thuốc súng.
Hắn vội vã ôm tay của mình, mặt tái nhợt.
Từ bao giờ?
Tốc độ này?
Chỉ một chiêu?
Những ý nghĩ tán loạn nhanh chóng bị cơn đau lấn át, trong đầu thiếu niên sau cùng chỉ còn sót lại duy nhất một ý nghĩ:
“Thua rồi.”
Trên Quan Vân Các, Phùng Chí Vĩ quan sát sau vỏn vẹn một chiêu giao thủ, một người đã trọng thương, gấp lại quạt giấy:
“Xong trận.”
Hắn nói đoạn, miệng nở nụ cười phấn chấn:
“Ta đánh cược Trần Gia Bảo công tử là người chiến thắng thí tuyển, xem chừng là chính xác rồi!”
Bên cạnh, Trần Thái Văn thầm nhíu mày, thân là thiếu chủ, dưới võ đài đều là tộc nhân Trần Gia tranh đấu với nhau, chỉ có thể chọn cách im lặng.
Tại nơi này, cũng có thêm một người im lặng, Ngô Uyển Ngọc nhìn trận chiến, trầm mặc.
Vương Diệu Chân chú ý đến thiếu niên ôm chặt cánh tay đẫm máu của mình, thần sắc thống khổ, nàng thở dài.
Thực lực giữa song phương… quá chênh lệch.
Trần Gia Bảo vẫy nhẹ kiếm, máu động trên nó văng ra, điểm trên nền gạch trắng vài vết đỏ.
Hắn nhìn đối thủ quằn quại trong đau đớn, giọng nhẹ tênh:
“Đường ca an tâm, kiếm chiêu tuy phế một tay của ngươi, nhưng chỉ cần dùng linh lực là có thể tạm thời cầm máu.”
“Dù sao, trận này mà chấm dứt trong một chiêu thì quả là nhàm chán!”
Hắn tỏ vẻ thú vị, xoa xoa cằm:
“Để thêm gia vị vào trận chiến, ta có một trò chơi nhỏ, đường ca có muốn tham gia không?”
Trần Nhất Sinh nghe vậy, năm đầu ngón tay còn lại siết chặt.
“Trò chơi đó tên là Nhất Nhị Tam Tứ Ngũ.”
Trần Gia Bảo xòe tay mình ra, thản nhiên nói:
“Mỗi nhịp điếm, ta sẽ phế một chi của đường ca. Ở tiếng đếm thứ năm, mũi kiếm của ta sẽ đâm vào ngực đường ca.”
“Tức có nghĩa là, đường có có tổng cộng năm mạng. Tranh thủ mà tận dụng cho tốt!”
Hắn nâng mũi kiếm chỉ thẳng mặt đường ca, xoay nhè nhẹ, tựa như trêu ngươi.
“Đoàng”
Một tiếng nổ vang lên.
Trần Gia Bảo giữ nguyên nụ cười, nhích người một gang tay liền né được viên đạn.
Nó sượt ngang, đục thủng một lỗ trên đấu trường, nhưng người thì vô sự.
Tên công tử áo gấm xoay đầu, nhìn nền đá thủng đến độ thấy cả mặt đất ở dưới, phạm vi xung quanh nát tan, tặc lưỡi:
“Món đồ chơi này của đường ca thật là uy lực, vậy mà trước giờ chẳng chịu san sẻ nó với ta.”
“Đường ca nghĩ rằng dựa vào nó là có thể thủ thắng?”
Trần Gia Bảo dang rộng tay: “Đáng tiếc, đáng tiếc nha…”
Trần Nhất Sinh giơ cao súng hỏa mai, trầm mặc.
Trần Gia Bảo nhếch miệng, tay áo động động, đấu trường đang yên tĩnh đột ngột “rắc” một tiếng, nứt vỡ.
Một viên đá nhỏ rơi vào trong tay. Hắn thảy thảy viên đá:
“Đại ca có ám khí tầm xa, ta cũng có mà.”
“Vútttt”
Viên đá được gã công tử ném đi, phát ra tiếng rít chói tay.
Thoạt nhìn có vẻ chỉ là xuất lực tùy ý, nhưng ẩn ẩn một tia linh lực dao động, vun vút phi đến chỗ thiếu niên.
Trần Nhất Sinh cắn rách môi, cố giữ cho ý thức thanh tỉnh.
Hắn gắng gượng dời người tránh né, nhưng nửa chừng cảm giác đau bất chợt xộc thẳng về đại não, toàn thân ngưng lại.
Viên đá nhọn vút qua, tựa con dao sắc cắt ngang gò má, cắt trên đó một vệt máu đỏ.
“Tách”
Máu đọng trên má trườn xuống cằm, rơi trên nền đá.
Trần Gia Bảo tức cười:
“Đường đường là đệ nhất thiên tài tòa thành, ngay cả một viên đá cũng chẳng né được sao?”
Trần Nhất Sinh nâng tay áo, quệt quệt máu ướt, đáp:
“Ngươi chỉ có bao nhiêu đó thực lực thôi sao?”
“Ooong”
Trần Gia Bảo cắm mũi kiếm xuống võ đài, đá cứng cáp mềm như đậu phụ, nói: “Nếu như ta đánh nghiêm túc, đường ca chỉ sợ là chẳng chịu nổi một chiêu.”
“Mà thôi, đường ca tranh thủ cầm máu…”
Hắn ngồi xuống, đôi chân xếp bằng: “… một chốc nữa máu cạn coi chừng ngất giữa trận.”
Trần Nhất Sinh thở gấp, hô hấp nặng tựa mang chì, trên trán đổ xuống từng giọt mồ hôi lạnh.
“Roẹt”
Hắn xé một góc tay áo, quấn vào da thịt rách toạc trên tay.
Tay áo vốn màu trắng, nhưng chỉ vài giây qua đã thấm đỏ.
Muốn cầm máu, chỉ còn cách phong bế tất cả huyệt đạo ở cánh tay phải, nhưng cũng đồng nghĩa với một tay này xem như phế.
Trong một chiêu, Trần Nhất Sinh gần như mất đi một nửa chiến lực.
“Với số linh lực ít ỏi của một tên tu sĩ Tứ Trọng.”
Trần Gia Bảo chống tay trên má:
“Ta tò mò liệu linh lực sẽ cạn trước, hay máu của đường ca sẽ cạn trước đây?”
“Đủ thời gian đập ngươi là được!”
Trần Nhất Sinh ngoắc ngoắc ngón tay.
Tên công tử ngồi dậy, phủi phủi áo gấm, rút thanh kiếm được cắm trên võ đài.
Hắn cũng chẳng vội tấn công, trái lại nhìn ngắm khẩu súng hoả mai trên tay thiếu niên một thoáng, cất giọng:
“Nếu ta đoán không lầm, đồ chơi của đường ca vẫn còn hai viên nữa đúng chứ?”
Trần Nhất Sinh im lặng.
“Thôi thì vậy đi…”
Trần Gia Bảo chắp một tay sau lưng:
“Nể tình chúng ta là người một nhà, ta cũng chẳng muốn mang tiếng ỷ mạnh hiếp yếu.”
“Ta sẽ đứng yên cho đường ca một cơ hội để dùng món vũ khí đó, thế nào?”
Hắn cười híp mắt, đề nghị.
“Ngươi từ bao giờ tốt vậy?”
Thiếu niên nhướng mày.
“Ta từ trước đến giờ luôn là một người rất tốt mà!”
Trần Gia Bảo nhún vai:
“Đường ca có muốn tiếp nhận thiện tâm của ta không?”
Trần Nhất Sinh cười lạnh.
Trước một con mồi quá yếu ớt, dã thú thích nhất là trò vờn mồi.
Tên đường đệ này chẳng những muốn thắng, mà còn muốn nhục nhã ta trước người thiên hạ.
Hắn nâng vũ khí, chỉ thẳng nòng súng về phía công tử áo gấm:
“Nếu đường đệ đã có lòng, ta dĩ nhiên đâu dám từ chối!”
Nói rồi, Trần Nhất Sinh chậm rãi bước đến.
Hai thiếu niên ngày một gần, ngày một gần.
Thẳng đến cuối cùng, song phương chỉ còn cách nhau một sải chân. Đủ xa để vượt qua tầm vung kiếm, cũng đủ gần để viên đạn chắc chắn trúng.
Một họng súng áp sát ngực mình, từ trên ấy có thể cảm nhận được lãnh ý từ sắt thép và cái nóng từ đạn dược, Trần Gia Bảo thở dài:
“Đường ca, ngươi làm vậy là có ý gì?”
“Ngươi nói là mình sẽ đứng yên, đâu có nói là ta cũng đứng yên?”
Trần Nhất Sinh cười gằn:
“Tên nào nuốt lời sẽ là con rùa đen!”
Hắn nổ súng.
“Đoàng”
Mọi người nhìn chằm chằm, sao đột nhiên một tên tự nguyện đứng ra chịu chết rồi?
Thế nhưng trái với tưởng tượng, sau tiếng nổ, máu tươi đáng lẽ tung tóe, nhưng rồi máu đâu?
“Đinh”
Viên đạn ghim vào ngực tên công tử, chỉ vang lên một tiếng va chạm của sắt thép, sau đó vỡ vụn mà rơi xuống.
Trần Nhất Sinh đổi sắc.
Trần Gia Bảo cười cười.
Trên ngực, áo gấm cháy đen, thủng một lỗ, lộ ra một chiếc nhuyễn giáp trắng ngần. Bấy giờ, nhuyễn giáp móp nhẹ vào trong, nhưng mặt thiết sắt hoàn hảo vô khuyết.
“Đại ca có đồ chơi, ta cũng có đồ chơi.”
Hắn sờ sờ áo giáp của mình, chép chép miệng.
Những thiếu niên tham gia thí tuyển ỷ vào linh lực hộ thể, thường tỏ ra xem nhẹ áo giáp, vừa vướng víu mà cũng vừa nặng nề.
Tuy vậy, Trần Gia Bảo đã nhìn thấu được điểm mấu chốt của món vũ khí quái lại trong tay tên đường ca.
Nó đơn giản là dựa vào sức mạnh thuần túy để xuyên phá, muốn chống lại nó, chỉ cần dùng độ cứng thuần túy.
Bộ nhuyễn giáp này được chế tạo từ tinh thiết cao cấp nhất, cộng với linh lực Thập Trọng gia trì vào trong giáp, thiếu niên dù nổ súng cả ngày cũng vô vọng xuyên thủng.
Trần Gia Bảo giơ một ngón tay, chỉ chỉ vào đầu mình:
“Ở đây.”
Vừa dứt câu, họng súng đang chỉ thẳng ngực trong nháy mắt chuyển dời đến mi tâm của hắn.
“Đoàng”
Mắt thấy viên đạn gần trong tầm mắt, Trần Gia Bảo cười khẩy, ngân sắc một lần nữa sáng loáng, đường kiếm nhanh nhẹn tinh chuẩn quét qua.
“Đang”
Thanh kiếm sắc quẹt qua viên đạn chì, thoáng chốc viên đạn tách ra thành đôi.
Vỏ đạn tựa như mất đi tất cả lực lượng mà rơi xuống, “leng keng, “leng keng”.
Mũi kiếm chưa dừng lại, tiếp tục chém xuống.
Dưới ánh chiều tà, tròng mắt đen thẳm của thiếu niên dường như chỉ còn lại ánh bạc.
Trần Nhất Sinh cuống cuồng lùi lại.
“Xoẹt”
Máu tươi vẫy ra.
Hắn đổ người, đầu gối trĩu nặng, quỳ rạp xuống.
Trên đùi, thình lình toạc ra một vết chém dài.
Trần Gia Bảo dùng hai ngón tay vuốt nhẹ lưỡi kiếm, đầu ngón tay sền sệt máu đỏ, nhàn nhạt nói ra:
“Nhị.”
“...”