Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 119: Một chữ tiếu



Tịch dương phủ xuống, cảnh vật nhuốm một màu cam sẫm.

Trời chiều càng khiến sắc máu thêm đậm màu.

Trần Nhất Sinh khuỵu một chân, đùi rạch một vết dài, da thịt toét ra, máu tươi nhễ nhại, nhỏ xuống từng giọt sền sệt.

Trên gương mặt trắng toát, đôi con ngươi đen nhánh dường như mất đi thần thái, thiếu niên run rẩy, nhặt từng viên đạn trong vạt áo, nạp vào súng trên tay.

Một viên.

Hai viên.

Ba… đột nhiên, những đầu ngón tay run run, viên đạn rơi xuống nền đá.

Trần Nhất Sinh cố gắng cúi đầu nhặt, nhưng ý thức u minh, cảnh vật trước mắt nhạt nhòa, mò mãi nhưng chẳng thể tìm thấy viên đạn ở đâu.

Trần Gia Bảo đến gần, nhìn thiếu niên tàn tạ, yếu ớt đến đánh rơi cả viên đạn, cất giọng:

“Đường ca, cần ta giúp ngươi tìm không?”

Trần Nhất Sinh im lặng, nhặt một viên đạn mới từ vạt áo.

“Cạch”, viên đạn cuối cùng cũng vào nòng súng.

Hắn gắng gượng đứng dậy, mặc cho vết thương trên đùi mở rộng, chậm rãi giơ súng.

“Nhìn dáng vẻ đáng thương của đường ca, ta đột nhiên cảm thấy có chút mủi lòng.”

Trần Gia Bảo khoanh tay:

“Thôi thì đường ca chỉ cần quỳ xuống nhận thua, ta sẽ cho ngươi xuống đài thật nhanh, thấy thế…”

“Đoàng”

Một tiếng nổ vang, nơi tên công tử áo gấm đứng chỉ còn là một vết nứt to, đất đá vỡ nát.

“Tam.”

Một âm thanh nhàn nhạt vang lên.

Trần Nhất Sinh vừa gian nan đứng lên, một thoáng này tiếp tục quỳ xuống.

Bên chân lành lặn còn lại cũng ứa máu, thậm chí vết chém càng dài và càng sâu, trực tiếp nhìn thấy tận xương trắng.

Thêm một chiêu qua đi, thêm một chi tàn phế.

Mũi kiếm ma sát reng rét trên nền gạch, cắt một đường sâu hoắm, máu tươi vẫy ra dưới tà dương, Trần Gia Bảo nở nụ cười, một nụ cười lạnh lẽo:

“Phụ mẫu đường ca không dạy lúc người khác đang nói chuyện, tốt nhất đừng xen vào sao?”

“Mà đúng rồi, dù sao phụ mẫu đường ca cũng xuống mồ nhiều năm trước, không dạy ngươi cũng phải thôi.”

Hắn nói đoạn, nhếch miệng.

Trần Nhất Sinh đang run rẩy chợt ngừng lại, “rắc rắc”, mười đầu ngón tay siết chặt đến trắng bệch.

Xung quanh, quan sát trận chiến diễn ra từ nãy đến giờ, sự náo nhiệt mới đầu thoái lui, chỉ còn lại tĩnh mịch, một chiếc lá rơi cũng có thể nghe thấy.

Một đám người trẻ tuổi mong chờ một trận long tranh hổ đấu, thế nhưng, đây là trận đấu sao?

Ánh mắt mọi người nhìn thiếu niên thống khổ quỳ rạp trên võ đài, thương hại thở dài.

Đào Duệ nhướng cao mày:

“Hai tiểu tử này có thù oán với nhau sao?”

Rõ ràng là quyết đấu giữa thiếu niên, đã vậy còn là người chung một gia tộc.

Đáng lẽ chiến ý ngút trời, đằng này… chỉ có lãnh ý toát ra trong từng cử động và ánh mắt của cả hai.

Nếu hai tên tiểu tử này một chốc nữa giết nhau, trung niên nhân cũng chẳng thấy lạ.

Vương Thắng Nguyên trầm ngâm:

“Xem ra thù oán rất sâu.”

Đào Duệ nhún vai, tiếp tục nâng tách trà uống:

“Trận này có vẻ sẽ chấm dứt chóng vánh…”

Đứng sau lưng tướng công, Vương phu nhân nhẹ nhíu mày liễu.

Bên góc các đối diện, nữ nhi của nàng cũng có cùng một động tác, Vương Diệu Chân sắc mặt trầm trọng dị thường.

Từ đầu chí cuối, Trần Nhất Sinh gần như là cá nằm trên thớt mặc người chém giết.

Đừng nói là giành thắng lợi, thiếu niên có còn nguyên vẹn sau trận này không là một ẩn số.

Tiểu Thúy cũng thấp thỏm, nhất là chú ý đến máu vương vãi, thịt nứt toác trên người thiếu niên, sợ hãi run giọng:

“Tiểu thư, Trần công tử sao còn chưa nhận thua?”

Theo góc nhìn của tiểu thị nữ, Trần Nhất Sinh ngàn cân treo sợi tóc, cầm chắc thua cuộc, chi bằng nhanh chóng nhận thua, chẳng phải sẽ tránh được đau đớn dày vò?

Nếu cứ tiếp tục cố chấp, e rằng…

Nàng chỉ dám nhìn một thoáng liền vội vàng dời ánh mắt.

Vương Diệu Chân nghe vậy, nỉ non đáp:

“Đây là trận chiến duy nhất mà hắn sẽ chấp nhất đến cùng.”

Nàng trước đó từng điều tra Trần Nhất Sinh, dĩ nhiên minh bạch thảm trạng mà thiếu trải qua suốt những năm qua, rằng cả gia tộc quay lưng với đối phương ra sao.

Thiếu niên tuy vẻ ngoài cà lơ phất phơ, nhưng nàng có thể nhìn ra thực chất ẩn giấu trong người là một thân ngạo cốt.

Trận đấu để giành lại danh dự và tôn nghiêm đánh mất của mình, ngươi sẽ cam tâm nhận thua sao?

Thiếu nữ nắm chặt tráp gỗ nhỏ trong tay áo, thì thào:

“Chúc cho canh bạc của công tử thành công!”

Dưới võ đài, Trần Nhất Sinh đột nhiên run run vai, những đầu ngón tay nhúc nhích.

Trông thấy cảnh này, Trần Gia Bảo theo phản xạ thôi động linh lực.

Một giây. Hai giây. Ba giây…

Trái với trong tưởng tượng của tên áo gấm công tử, mọi thứ như cũ im ắng, nòng súng bất động y nguyên, chỉ có…

“Ha…ha…”

Trần Nhất Sinh ngẩng mặt, phun ra một ngụm máu tươi, tiếu ý ngập tràn trên gương mặt.

Âm thanh từ trong cổ họng thoạt đầu nhỏ như tiếng nghẹn, nhưng ngày một to dần, to dần, thẳng cho đến…

“Hahaha!”

Trong sát na, tiếng cười to vang vọng, pha lẫn với tiếng sặc sụa của thiếu niên.

Trần Gia Bảo ngây ngẩn.

Mọi người ngơ ngác.

Tại nơi này, chỉ có duy nhất một thiếu nữ nhoẻn miệng cười.

Trần Nhất Sinh điên cuồng cười sằng sặc, mặc cho cả người đẫm máu.

Trần Gia Bảo nhíu mày, tiếng cười phá lệ chói tai, song vì cử động của thiếu niên lạ thường, cũng sững sờ cực độ, chỉ có thể đứng yên một chỗ.

Trần Nhất Sinh đập thùm thụp tay xuống đất, rốt cuộc tiếng cười cũng nhỏ dần, chỉ còn những âm thanh ngắt quãng.

Hắn nhìn thẳng vào tên đường đệ của mình, môi tím tái nở cong lên ý cười ngoan vị:

“Nói cứ như thể ngươi được phụ mẫu dạy dỗ như thế?”

Trần Gia Bảo thay đổi sắc mặt.

“Mà, có lẽ vì không được dạy dỗ tử tế…”

Trần Nhất Sinh dùng tay áo quệt quệt máu, chép miệng:

“… nên trên đời này mới có thể xuất hiện một tên rác rưởi như ngươi.”

“Nếu phụ mẫu của ngươi đội mồ sống lại, nhìn thấy một nỗi thất bại ô nhục như ngươi, ta dám chắc cả hai sẽ ọc máu rồi chết thêm một lầ…”

“Xoẹt”

Trong tầm mắt vẩn đục của thiếu niên, thế giới tách thành đôi, súng trong tay vô lực rơi xuống.

Đồng thời, một cảm giác lạnh lẽo nằm sát ngay cổ, cứa trên da thịt một vết máu.

Trần Gia Bảo đã mất đi dáng dấp ung dung mới đầu, gương mặt âm trầm cực độ, một tay nâng kiếm, một chân đạp vào vết thương trên đùi thiếu niên:

“Câm miệng!”

Ba năm trước, phụ mẫu đột ngột qua đời, để lại một vết thương âm ỉ trong thâm tâm tên công tử.

Hắn từ một thiếu gia giáo dưỡng ổn trọng thành một tay ăn chơi mặc sự đời, ngày ngày sa đọa chốn dung tục, cốt chỉ vì muốn trốn tránh đi nỗi đau này, thế nhưng quên được dễ dàng sao?

Bây giờ Trần Nhất Sinh xát muối vào nó, vết thương tận sâu trong lòng một lần nữa ứa máu, quặn lên từng cơn.

Đau thương?

Oán thù?

Hổ thẹn?

Đôi con ngươi gã công tử càng âm u.

Trên cổ gác kiếm, trên đùi gác một đế giày, đất cát ăn sâu vào vết thương. Trần Nhất Sinh nhặt một viên đá, ném vào người trẻ tuổi đối diện.

“Bịch”

Viên đá vừa trúng, tức thì vỡ vụn, ngay cả một vết xước cũng chẳng có. Đổi lại là đế giày đối phương càng gia tăng lực đạo, như muốn đạp gãy xương trên đùi.

“Ha…ha…”

Trần Nhất Sinh thều thào, gương mặt nhăn lại thoáng qua vẻ giễu cợt:

“Trúng tim đen?”

Hắn nghiêng đầu, máu từ miệng trào ra, chậc chậc:

“Ngươi cố gắng đến đâu, suy cho cùng cũng chỉ là một tên thất bại thảm hại. Đáng thương thay, đáng thương thay…”

“Một tên phế vật như ngươi cũng có tư cách nói câu này?” Trần Gia Bảo lạnh giọng.

Trần Nhất Sinh nhìn một vòng toàn trường, vừa đúng lúc chạm trúng một đạo ánh mắt sáng ngời của thiếu nữ, thì thầm:

“Ít nhất… nơi này còn một người tin vào ta…”

Trần Gia Bảo sắc mặt băng lãnh.

“Đã là nỗi thất bại thì nên có tự giác của nỗi thất bại. Dù ngươi có cố gắng bao nhiêu, suy cho cùng cũng chỉ là một tên thất bại.”

Trần Nhất Sinh nghiền ngẫm cười:

“Ta nói có đúng không, tên thất bại?”

Thế nhưng rất nhanh, nụ cười của thiếu niên trở nên mếu máo.

Một mũi kiếm cắm ngập vào cánh tay, róc một đường trên đó, máu thịt lẫn lộn.

Trần Gia Bảo vặn vẹo gương mặt, vẻ tuấn lãng đã mất đi, chỉ còn lại dữ tợn.

Từng câu, từng chữ của thiếu niên như đang xì xầm trong tai: “thất bại!”, “thất bại!”, “thất bại!”,…

Mỗi chữ như một vết dao đâm sầm vào trái tim của tên công tử áo gấm.

Đường đường là thiếu gia một đại gia tộc, thiên tài xuất chúng trong gia tộc, nhưng tại sao?

Tại sao từ trước đến giờ, ta vĩnh viễn chỉ là cái bóng của Trần Nhất Sinh, của Trần Thái Văn?

Tại sao ta chưa bao giờ là đệ nhất, chưa bao giờ nhận được vinh quang và ánh nhìn công nhận mà mình xứng đáng?

Ta…

“Thất bại…!”

“Thất bại…!”

“Thất bại…!”

Đột nhiên…

“Tứ.”

Một giọng nói thều thào vang lên.

Âm thanh trong tâm trí im lìm, Trần Gia Bảo nhìn xuống, nụ cười thiếu niên như giễu cợt:

“Để ta giúp ngươi đếm.”

Ánh mắt áo gấm công tử đỏ ngầu, rút thanh kiếm đang đâm trong tay đường ca mình.

Hắn vung một đường, cắt phăng vô số mảnh đá, xé toạc một góc đấu trường.

Mảnh đá nhọn phi thẳng vào thân thể, thoáng chốc chiếc áo của Trần Nhất Sinh nhuộm màu đỏ tươi, nhàu rách như giẻ lau.

Trông thấy cảnh tượng này, mọi người quay mặt đi nơi khác, chẳng đành lòng tiếp tục nhìn nữa.

Mặc cho là vậy, tiếng cười của thiếu niên vang vọng như cũ, nghèn nghẹn nhưng khoái trá.

“Hahaha!”

Từng giây trôi qua, gân xanh dọc theo cổ tên công tử áo gấm ngày một vặn vẹo, gương mặt tái đi trông thấy.

“Phập”

Đột ngột, tiếng cười im ắng.

Tĩnh mịch.