Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 120: Xích Hoa Vũ Hoả



Máu tươi đỏ thẫm trong ánh tà dương, một số thiếu nữ sắc mặt trắng nhợt, vội vã quay đầu nhìn đi nơi khác.

Xung quanh, những người giám trận cau nhẹ chân mày, linh lực thầm vận chuyển, ý định xông đến cứu người.

Thế nhưng lúc ánh nhìn của họ di dời đến lão giả, chỉ thấy lão lắc lắc đầu, nhất thời giám trận cũng trầm mặc, quyết định tiếp tục quan sát.

Trần Gia Bảo dữ tợn, gương mặt anh tuấn vặn vẹo.

Tiếng cười của tên đường ca đã im lìm, nhưng dường như vẫn còn văng vẳng đâu đó trong tai.

Ngày một rõ, ngày một rõ…

Tựa cười nhạo, tựa coi thường.

Hắn phát lực, mũi kiếm cắm ngập vào trong bụng thiếu niên:

“Cười nữa cho ta coi!”

Toàn thân Trần Nhất Sinh rướm máu, chiếc áo trắng mới đầu nhiễm một màu đỏ thẫm, rách rưới đến thảm thương.

Trong cơ thể, linh lực chẳng thể nào cầm máu được nữa, chỉ vừa đủ để giữ cho một tia ý thức thanh minh le lói.

Máu theo lưỡi kiếm ròng ròng đổ. Hắn nhếch mép, nói nhỏ:

“N…ngũ.”

Trần Gia Bảo vặn chuôi kiếm, nhất thời động máu trên bụng thiếu niên càng mở to.

Vẻ dữ tợn của áo gấm công tử dần dần thoái lui, chỉ còn đó băng lãnh thấu xương.

Trong tâm trí, tiếng cười của tên đường ca vang vang, thấp thoáng xen vào một ý niệm:

“Giết!”

Ánh sáng từ từ vụt tắt trong đôi con ngươi đen thẳm.

“Giết! Giết! Giết!”

Từng giây trôi qua, tiếng nói ngày một ồ ạt thúc giục, tựa con sóng dữ trào dâng.

Hắn dời tầm mắt, nhìn thanh kiếm sáng loáng trở nên đỏ thẫm, thoáng ngẩn ngơ, nhưng rất nhanh nở nụ cười thất thần.

Ta… tại sao lại nổi giận với một tên sắp chết?

Đúng! Đúng vậy!

Trong chóp mũi ngập tràn mùi tanh, nắng chiều rọi trên chiếc áo gấm, một nửa chiếc áo đã nhuốm đỏ.

Trần Gia Bảo buông chuôi kiếm ra, ngước mặt nhìn thái dương, ánh mắt cuồng nhiệt.

Hắn nâng tay, mười đầu móng tay thấm máu cào mạnh trên gò má mình, ngón tay rạch thành từng dòng lệ huyết.

Hãy giết, giết, giết!

Ai dám ngán đường ta, giết!

Ai dám gọi ta là thất bại, giết!

Ai dám coi thường ta, giết!

Dùng máu của chúng để chứng minh chiến thắng của ta!

Trong ánh mắt ngây dại của mọi người, áo gấm công tử cả người co giật run rẩy, đôi tay ôm mặt mình, hoan lạc cuồng tiếu, tiếng cười ngắt quãng méo mó:

“Hì… hahaha!”

Bỗng nhiên…

Vạt áo giật giật, Trần Gia Bảo cúi đầu, gương mặt tuấn lãng in đậm những đường máu đỏ tươi. Bấy giờ, chỉ thấy một cánh tay rơm rớm máu đang giữ lại vạt áo gấm.

Cùng lúc ấy, giọng nói đứt quãng vang lên:

“Bắt… được ngươi… rồi…”

Đôi mắt thiếu niên vẩn đục, dường như đánh mất tất thảy thần thái, nhưng thân thể chậm rãi đứng dậy, mặc cho vết chém trên đùi rách toạc.

Trong lúc đó, một tay càng ra sức nắm vạt áo của tên công tử, để lại trên chiếc áo gấm những vết nhăn nhúm và sắc đỏ quạnh.

Trần Gia Bảo nhướng mày: “Buông ra.”

“Yên tâm, sắp… xong…”

Trần Nhất Sinh đang cúi đầu, lúc này ngẩng mặt, những chiếc răng trắng đỏ ngầu:

“Biết… vì sao… ta mắng ngươi không?”

Trần Gia Bảo muốn di người, đôi tay đặt trên vạt áo thoạt nhìn có vẻ yếu ớt, song giờ phút này năm ngón tay siết chặt chẳng rời:

“Một con chó gãy tứ chi, dĩ nhiên chỉ còn cái miệng để sủa bậy!”

Trần Nhất Sinh sặc sụa một tiếng, nghèn nghẹt đáp:

“Vì… ta muốn ngươi ở thật gần ta… thật gần…”

“?”

Trần Gia Bảo chậm rãi thu liễm nụ cười.

“Biết… vì sao máu của ta đổ không?”

Thiếu niên một lần nữa cất tiếng.

Tên công tử vẻ mặt trầm xuống, đột nhiên trong lòng nảy sinh một cỗ cảm giác bất an.

Thế nhưng, cảm giác bất an này từ đâu mà ra?

“Bởi vì…”

Trần Nhất Sinh yếu ớt nói tiếp:

“… mùi máu rất nồng… sẽ át đi tất cả mùi khác…”

“Xoẹt”

Trần Gia Bảo nắm chuôi, đẩy thanh kiếm tiến sâu vào bụng thiếu niên một gang, gần như xuyên qua thân thể đối phương.

Đồng thời, tên công tử gia trì linh lực, đánh tan linh lực hộ thể mỏng manh của đối phương, lạnh giọng:

“Người sắp chết thì chớ nên nói nhảm!”

Hắn vừa nói, vừa âm thầm thôi động linh lực sang cánh tay còn lại, những móng tay sắc lẹm trực chờ.

Tất cả giám trận đều đang chú ý đến thanh kiếm, nếu ta đột ngột ra chiêu bằng tay khác, nhất định sẽ có thể đoạt mệnh đối phương!

Trong gia tộc nghiêm cấm đồng tộc giết nhau, nhưng đây là quyết đấu võ đài, xui xẻo để xảy ra tai nạn thì ai quản được?

Hắn càng nghĩ, sát ý trong ánh mắt càng nồng đậm.

“Một câu hỏi cuối…”

Trần Nhất Sinh từ từ ngửa đầu ra sau, môi mấp máy:

“… biết tại sao ta nói nhảm với ngươi không?”

Trần Gia Bảo ghim chặt móng tay vào da thịt.

Một vài đạo thần thức quét ngang đấu trường, ngay giây phút những thần thức ấy qua đi, ta thề sẽ cắt nát cổ họng của ngươi!

“Bởi vì…”

Đột ngột…

“Soạt”

Một cánh tay nữa giơ ra, tóm chặt vai công tử áo gấm.

Trần Nhất Sinh thẫn thờ nhìn thái dương, tơ máu ngập trong đôi con ngươi, miệng treo một nụ cười nhàn nhạt:

“... vậy mới đủ thời gian…”

“Đủ thời gian?” Trần Gia Bảo đang đằng đằng sát ý, đột nhiên vẻ mặt đọng lại.

Từ trong ngực áo thiếu niên, một thứ nhỏ nhắn rơi ra, to chỉ ngang đốt ngón tay.

Một viên cầu sắt tròn vo.

Bấy giờ, cả viên cầu đỏ rực, tỏa sức nóng dọa người.

“Răng rắc”

Âm thanh nứt vỡ vang lên, mặt sắt trơn nhẵn nóng rực loang ra chằng chịt vết nứt nẻ.

Từ trong muôn ngàn vết nứt ấy, mùi gắt mũi toát ra, xen lẫn với mùi máu tanh nồng.

Trần Nhất Sinh chầm chầm nhích mười đầu ngón tay lại gần với nhau, trên chiếc áo gấm vẽ nên thủ ấn ngọn lửa, thầm thì:

“Hỏa - Khởi.”

Trong sát na, cầu sắc rực cháy.

Tròng mắt Trần Gia Bảo gấp rút co lại.

“...”

“Quá tuyệt vời!”

Trần Nhất Sinh dang rộng vòng tay, thần sắc ngạo nghễ:

“Hãy chiêm ngưỡng đi! Đây chính là tuyệt tác giao thoa giữa hai thế giới!”

Đứng cạnh, A Thiết nhìn thiếu niên một thoáng, sau đó ngước mặt, gương mặt chữ điền tái mét, giọng run run:

“Đây… đây là gì…?”

Trần Nhất Sinh mỉm cười đắc ý:

“Một thành tựu từ quê nhà của ta, cộng với tinh hoa của nơi này!”

“Ngươi thấy thứ này thế nào?” Hắn phấn chấn cực độ.

A Thiết trầm ngâm một lúc lâu, sau đó dè chừng cách xa thiếu niên một trượng:

“Ta ngược lại có một thắc mắc, ngươi muốn dùng thứ này để làm cái gì?”

Trần Nhất Sinh nghe vậy thu lại vẻ đắc chí, đưa mắt nhìn xa xăm, nơi tường thành rêu phong sừng sững chắn ngang tầm mắt.

Trên vách đá chênh vênh, gió thổi ngút ngàn, thiếu niên đi đến trước, vỗ vỗ vai người thợ rèn, nhẹ tênh đáp:

“Để diệt gián.”

“Diệt gián?”

A Thiết dõi theo thân ảnh người trẻ tuổi rời đi, sau đó ngẩng đầu.

Trước mặt, mảng rừng xanh tan tác, nửa ngọn đồi tan tành, chỉ còn lại đất vụn, thần sắc người thợ rèn ngốc trệ.

Xung quanh, tất cả chỉ còn lại tro tàn, mùi than tro nồng nặc trong chóp mũi, mặt đất giày xéo toát ra từng luồng khói đen u.

A Thiết nuốt một ngụm nước bọt, mồ hôi lạnh đổ ra như thác, tay chân rã rời:

“Mong… mong là đừng có con gián nào chết trong vụ này…”

“...”

Trần Gia Bảo hoảng hốt.

Trong tích tắc, một cỗ cực đại sức nóng đột ngột ập đến

“Xì xèo”

Tay áo gấm cháy đen, da thịt nóng rát mãnh liệt.

Tâm trí sấm động cuồng minh.

Mau chạy! Mau chạy! Mau chạy!

Hắn vội vã thôi động linh lực, thế nhưng ngay giây phút cước bộ vừa chuyển động, một luồng lực đạo thình lình ngăn trở.

Mười đầu ngón tay rướm máu run rẩy, tất cả huyệt đạo cầm máu được giải phong.

Máu ồ ồ ào ra từ nơi vết thương, cũng vì vậy mà sức mạnh của Trần Nhất Sinh quay trở về.

“Buông ta ra! Tên súc sinh!”

Vỏn vẹn thoáng chốc, sức nóng ngày một rừng rực, áo gấm công tử điên cuồng vùng vẫy, nhưng đôi tay ấy nắm chặt chẳng rời.

“Roẹt”

Vạt áo rách nát, in rõ những dấu vân tay máu.

Trần Gia Bảo tung chưởng.

Đúng lúc này…

Trần Nhất Sinh đang ngửa đầu ra sau, đột nhiên nở nụ cười, đập đến.

“Xèo”

Vô số giọt máu tươi tóe ra, trước nhiệt lượng đáng sợ của nơi này, trong nháy mắt bốc hơi.

Trên trán, dòng máu tươi đỏ tươi đổ xuống, tên công tử đờ đẫn, thủ chưởng ngưng lại.

Đối diện, gương mặt thiếu niên đỏ thẫm, đôi mắt đỏ ngầu, nở nụ cười, lộ ra những chiếc răng đỏ sẫm.

Bầu trời nhiễm đỏ.

Mặt đất nhiễm đỏ.

Đấu trường ngập sắc đỏ.

Trên Quan Vân Các, các đại nhân đồng loạt đứng dậy.

Vương Diệu Chân cắn môi son.

Ngô Uyển Ngọc sắc mặt tái nhợt,

Phùng Chí Vĩ và Trần Thái Văn ngơ ngác.

Tất cả giám chiến ngưng trọng, vào tư thế sẵn sàng.

“Răng rắc”

Trên võ đài, nền đá cứng cáp tróc ra, sóng nhiệt quét ngang, chấn tan thành cát vụn.

Một.

Hai.

Ba.

Vô vàn cánh hoa đỏ rực nở rộ.

Bọn chúng chồng chéo lẫn nhau, giằng xéo lên nhau.

Những thiếu niên ngây ngốc, trong tầm mắt một đóa hoa đỏ thắm cấp tốc bung tỏa.

Hoa đỏ tuyệt mỹ đắm mình dưới tịch dương.

Muôn ngàn cánh hoa phấp phới theo chiều gió, tựa một điệu hoả vũ tuyệt lệ.

Áng mây tản đi.

Tro tàn điểm xuyết.

“Ù ù”

Trong tai những người trẻ tuổi, màng nhĩ dường như xé toạc, mất đi tất cả tri giác.

Một thoáng này…

Hoa ngừng động.

Thiên địa tĩnh, sắc đỏ vương.

“OÀNH”

“...”