Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 121: Dục hoả trùng sinh



“OÀNH”

Trời đất rung chuyển mãnh liệt.

Biển lửa tựa một đầu mãnh thú, cắn nuốt và nghiền nát vạn vật.

Đúng lúc này, một thân ảnh gầy cộc xuất hiện trước khán đài.

Vị lão nhân vẻ mặt nghiêm túc, vung mạnh ống tay áo.

Hỏa diễm dữ tợn nháy mắt ngưng tụ trong tay áo của lão.

Một giây trước cuồng bạo, một giây sau tĩnh lặng dị thường, nén lại thành một viên hoả cầu nhỏ.

“Vù”

Hoả diễm cầu vụt tắt, vị lão giả ngưng trọng nhìn về nơi đấu trường.

Một đám người trẻ tuổi cũng hoàn hồn, nhao nhao dời ánh mắt.

Trên các, vô số đạo thần thức quét đến.

“Rắc”

Viên đá vỡ vụn.

Tại võ đài chỉ còn là một mảng phế tích tàn tạ, xung quanh toát ra nồng nặc hắc vụ.

Mùi gắt, mùi than tro và mùi cháy trộn lẫn, nồng nặc trong chớp mũi.

Đất đá thành tro tàn, màn bụi đen tản đi, lộ ra một hố đen khổng lồ nằm giữa trung tâm.

Miệng hố toác ra tận mười mấy trượng, nhìn vào chỉ thấy màu đen thăm thẳm.

Tất cả tĩnh mịch, thật lâu, thật lâu, thẳng cho đến…

“Ừng ực.”

Một tên thiếu niên nuốt nước bọt, môi run run: “Đây… đây là cái gì?”

“Thình thịch”

Một âm thanh yếu ớt vang lên trong tai mỗi người.

Tiếng tim đập nhỏ nhoi, nhưng giữa toàn trường yên tĩnh, phá lệ vang vọng.

Trên trời, dải ánh tím vắt ngang tà dương.

Đường chân trời xa xa, tia nắng cuối ngày tàn lụi sau tầng mây đen phủ rạp.

Trong màu đen tuyền của than tro, đột nhiên có sắc đỏ động đậy.

Người?

Hắn quỳ giữa hố đen, toàn thân máu thịt tàn tạ.

Da trên người dường như tróc ra, có những mảng thịt đỏ thẫm nhầy nhụa máu, có những mảng thịt cháy đen, máu thậm chí chẳng đổ nổi, toát ra một mùi khen khét.

Đỏ của máu. Đen của than. Trắng của chiếc áo rách nát mặc trên người.

Hắn từ từ mở mắt, đôi con ngươi dường như tan rã, đen ngòm.

Mười đầu ngón tay đang duy trì một thủ ấn, nhẹ nhúc nhích, máu rỉ ra từ móng tay, rơi xuống nền đất, “xì xèo”, máu tiêu thất.

Thiếu nữ che miệng mình, thiếu niên động dung.

Trên các, những trưởng lão, gia chủ đồng loạt đứng dậy, sững sờ nhìn chằm chằm thân ảnh đẫm máu dưới hoàng hôn.

“...”

Tầm mắt Trần Nhất Sinh tối dần, tối dần.

Từng tấc thịt trên người nhấp nháy ánh đỏ rực, tựa như tan chảy, nhưng lạ thay chỉ cảm giác thật lạnh, lạnh toát.

Đại não trì trệ, ý thức u minh.

Hắn cố mấp máy miệng mình, nhưng chỉ có thể phát ra một tiếng nấc ngắn ngủn. Để rồi khi cơn gió nhẹ thoáng qua, cả người nặng nề đổ rạp.

Đúng lúc này…

Thân thể ngưng lại, cảm giác lạnh lẽo dần thoái lui, nhường chỗ cho một tia ấm áp tỏa ra.

Đôi mắt đục ngầu của thiếu niên mờ mờ, nhoe nhoét tro đen, thấp thoáng nhìn thấy một góc áo trắng.

Đào Duệ dang tay nâng đỡ thiếu niên, linh lực truyền vào cỗ thân thể thoi thóp, giữ lại tia sinh cơ mong manh.

Bên tai nhịp tim chậm dần, trung niên nhân nhún vai, trên tay từ bao giờ cầm một viên đan dược nhỏ màu xanh nhạt, tức thì nhét viên đan vào đôi môi nứt nẻ của đối phương.

Hắn tiếp đó nhìn chung quanh, trông thấy một huyết nhân khác bất động nằm trong đống tro tàn.

Tro đen phủ trên máu thịt đỏ thẫm, quánh lại sền sệt, áo gấm nát tan, da trên người mảng đen, mảng đỏ, lộ ra những vết bỏng rộp đáng sợ.

Đào Duệ nhăn mày, nói to:

“Ở đây có đại phu không?”

Vương Thắng Nguyên ngồi lại ghế, thán thở:

“Đám người trẻ hiện nay quả nhiên là điên!”

Những năm trước, cuộc chiến giành danh ngạch đệ tử tuy rằng cũng có máu đổ, nhưng so với năm nay thì…

Hắn nhìn một nửa Thiên Vân Đài nổ tan tành, tặc lưỡi.

Vương phu nhân gật đầu đồng thuận:

“Điên hơn so với chúng ta!”

“Tiểu thư, Trần công tử…”

Tiểu Thúy sắc mặt xám ngắt.

Tiểu thị nữ lần đầu theo dõi một cuộc chiến máu me, đã vậy người tham chiến còn là người quen của mình.

Quan sát Trần Nhất Sinh ngập ngụa trong máu thịt chẳng rõ sống chết, nàng vội vã dời tầm mắt.

“Bình tĩnh!”

Vương Diệu Chân nhẹ giọng trấn an, ánh mắt dao động dần an tĩnh trở lại.

Trong tay áo nàng, viên đan dược đã rời tráp gỗ.

Trước trận đấu, thiếu niên cẩn trọng trao tráp đan dược này, còn căn dặn trong tình cảnh xấu nhất, gượng không nổi, nàng sẽ giúp hắn uống đan.

Thế nhưng đã chấp sự tông môn có mặt ở dưới, mọi chuyện có lẽ sẽ ổn thỏa.

Một thoáng im lặng trôi qua, toàn trường rúng động.

Ban đầu chỉ là tiếng xì xào nho nhỏ, dần dà, tiếng nói ngày càng nhiều, ngày càng to, nhanh chóng náo loạn.

“Vừa… vừa rồi là cái gì?”

“Thật… thật đáng sợ!”

“Ngươi có nhìn thấy vụ nổ lúc nãy?”

“Tên tiểu tử này… chẳng lẽ dùng pháp bảo sao?”

Xung quanh oanh động, vị lão giả cũng thầm nghi ngờ.

Vừa nãy lão rõ ràng cảm nhận được một luồng hỏa linh lực tinh thuần từ trung tâm vụ nổ. Rất giống với một tu sĩ sử dụng pháp bảo.

Tuy nhiên, cuộc thí tuyển cấm dùng pháp bảo, nếu như pháp bảo có ở đây, tức có nghĩa là…

Ngay tức thì, lão giả quăng ánh mắt trưng cầu đến trên người Đào Duệ, đáp lại là cái lắc đầu từ vị chấp sự:

“Thứ này tuy đúng là ẩn chứa hỏa linh lực, nhưng không phải pháp bảo.”

Hắn nhìn tàn tích đổ nát trước mặt, cổ quái:

“Ít nhất thì… chưa phải…”

Trần Nhất Sinh mờ mờ mở mắt, tầm mắt mờ nhòe từ từ trở nên rõ ràng, thều thào:

“Đa… đa tạ tiền bối.”

“Vẫn còn nhận ra được ta, xem chừng là chưa nổ mất cái não.”

Đào Duệ mỉm cười, vỗ vỗ vai thiếu niên.

Trần Nhất Sinh hít sâu một ngụm khí lạnh, da mặt co lại, nở nụ cười méo xệch:

“Tiền bối, xin nhẹ tay một chút!”

“Biết đau là tốt.” Đào Duệ gật đầu.

Vừa rồi thiếu niên gần sát cửa tử, nhưng đã được đan dược trị thương của hắn giữ lại một cái mạng. Chỉ có điều thương thế quá nặng, có lẽ cần thêm vài canh giờ nữa mới có thể hoàn toàn hồi phục.

Vị lão giả tiến đến, nhỏ giọng:

“Đào chấp sự, trận đấu này tính như thế nào?”

Đào Duệ ngẩng mặt, Trần Gia Bảo đã sớm được mang đi cho đại phu trong gia tộc chữa trị. Trước đó cùng gánh chịu sức công phá của vụ nổ, nhưng một người bất tỉnh, một người còn níu được một chút hơi tàn.

“Ai còn tỉnh thì người đó thắng.” Hắn nói.

Lão nhân nghe vậy, quan sát thiếu niên một thoáng, cao giọng:

“Người chiến thắng, Trần Nhất Sinh.”

“Ồ ồ”

Trong nhất thời, toàn trường nổ vang, trong đó gào to nhất là những tên thiếu niên trót dại đặt cược tất cả gia sản vào Trần Gia Bảo.

Trên các, nơi đáng lẽ vui nhất, chỗ ngồi của các đại nhân vật Trần Gia, giờ phút này trầm tĩnh dị thường, một đồng xu rơi cũng có thể nghe thấy.

Những trưởng lão gục đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm.

Trần Thế Đông trầm ngâm gõ gõ ngón tay trên thành ghế.

“Oa!”

Tiểu Thúy nhảy cẫng:

“Trần công tử thắng rồi!”

Ngọc thủ nắm chặt từ từ thả lỏng, Vương Diệu Chân nhìn xuống đấu trường, ánh mắt mềm xuống: “Đáng ngạc nhiên!”

Đoạn, nàng quay qua nhìn hai tên thiếu niên ngồi đằng xa, nở nụ cười tủm tỉm.

Nhận ra ánh nhìn từ giai nhân, song vị thiếu chủ nở nụ cười khổ. Thua cược rồi!

Ai có thể ngờ nửa đường có một con ngựa ô chen ngang cuộc đua vậy cơ chứ?

Thế nhưng cười xong, cả hai đồng loạt ngờ vực.

Tại sao vị tiểu thư này dám tự tin đặt cược cho một nhân tố như thế?

Nàng có quan hệ gì với tên thiếu niên ở dưới?

Nhất là Trần Thái Văn, chân mày cau lại.

Một người là đường ca, một người là hôn thê trong tương lai của mình, từ bao giờ hai người họ quen nhau?

Ngô Uyển Ngọc cúi thấp đầu, tâm tình trăm mối ngổn ngang.

Thiếu niên ở dưới đáng lẽ là tướng công của nàng, thế nhưng giờ đây, nàng nhận ra mình chỉ có thể nhìn theo đối phương từ xa…

Vui?

Trần Nhất Sinh dù sao cũng là thanh mai trúc mã của nàng.

Tình cảm chấm dứt, song nghĩa còn đó.

Trông thấy thiếu niên có thể giành chiến thắng, nàng cũng mừng thay…

Tuy vậy…

Tại sao?

Tại sao chẳng sớm hơn?

Tại sao đến lúc nàng chấp nhận buông tay, thiên tài năm xưa mới quay trở về?

Và tại sao… chỉ cần đợi thêm một chút nữa, như vậy nàng đã có tư cách cùng đối phương chung vui.

Ba năm…

Bi ai. Hối tiếc. Hổ thẹn.

Duyên phận đâu có thể cưỡng cầu?

Câu nói mà cha nàng dùng chống chế ngày từ hôn, nhưng rồi… thật trớ trêu…

Thiếu nữ tự giễu cười cười.

Hai người đã từng rất gần, nhưng cũng thật xa vời…

Trần Nhất Sinh thở ra một ngụm trọc khí, quanh mũi nồng nặc mùi thịt cháy, nơi nơi trên người gần như mất đi tất cả cảm giác, trong lòng càng thêm bất đắc dĩ.

Thật vất vả mới giành giật mạng sống từ Tam Niên Thực Tâm Cổ trở về, thế mà chỉ chưa qua bao lâu đã đem mạng sống của mình ra đánh cược.

Đúng là điên mà!

Quay về nửa tháng trước…

Sau khi cùng A Thiết tạo ra thuốc nổ đen, Trần Nhất Sinh nhìn đống thuốc nổ đặt trước mặt, nghĩ thầm ngần ấy thứ này dùng để chế tạo pháo hoa thì nổ rền trời.

Đợi một chút… pháo hoa?

Đột nhiên, một luồng tinh quang vụt qua trong đầu, thiếu niên ngồi phăng dậy.

Một tuần sau đó, Tiểu Du và đám anh em vô công rỗi nghề có công việc để làm.

Một bông Bạo Diễm Hoa đổi lại một vạn ngân nguyên, đám người ráo riết truy tìm.

Họ rốt cuộc tìm được cả một vườn hoa ẩn sâu tại vách đá tối tăm.

Thuốc nổ đen, trộn chung với phấn hoa của Bạo Diễm Hoa, vốn dĩ chỉ là một ý tưởng vu vơ, chẳng ôm ấp bao nhiêu mong chờ.

Đấy là cho đến khi tận mắt chứng kiến một ngọn đồi nổ tung, Trần Nhất Sinh liền hiểu, mình đã có đủ tư cách tranh đoạt danh ngạch!

Hắn nghĩ nghĩ, quét mắt nhìn một vòng, mặt nhăn nhúm, máu từ những vết bỏng rỉ ra.

May mắn trong suốt một tháng qua chăm chỉ tập luyện Ngự Hỏa Thuật.

Nhờ vậy trong giây phút ngắn ngủi ấy, thành công tạo được một lớp hỏa giáp bao bọc toàn thân, ngăn trở đại đa số dư chấn và sức nóng của vụ nổ.

Bằng không e là… đầu một nơi, thân một nơi, tay chân ở một nơi khác… tất cả đều thành than…

“Đứng được không?”

Âm thanh của trung niên nhân truyền đến, Trần Nhất Sinh cố gượng người, nhưng xương cốt sắp vỡ nát, máu thịt như rơi ra, thì thào:

“Bẩm tiền bối, sắp được.”

Đồng thời nội tâm thán thở, cũng nhờ có viên đan trị thương của vị chấp sự, nếu không chỉ còn cách dùng Bảo Nguyên Đan để giữ mạng.

Từ thời điểm gửi Bảo Nguyên Đan cho thiếu nữ ngồi trên các, Trần Nhất Sinh đã xác định đặt chân vào trận chiến với tâm thế cảm tử.

Đào Duệ trầm tư:

“Ta có một thắc mắc…”

“... vì cái gì ngươi liều mạng như thế?”

Danh ngạch tông môn tuy rằng quý giá, nhưng sao có thể so sánh được với tính mạng của mình?

Đằng này chỉ vì thắng một cuộc chiến, người thiếu niên gần như tự giết chết mình.

“Bởi vì…”

Trần Nhất Sinh nhìn những ánh sao ẩn hiện trên nền chạng vạng, đáp:

“… đây là con đường do ta tự chọn…”

“Tự chọn sao?”

Đào Duệ nhẩm thầm, sau đó cười:

“Dù sao thì… chúc mừng ngươi…”

“...”

Rất nhanh, võ đài tan hoang được thay thế bằng một nền đá cẩm thạch đẹp đẽ. Xung quanh nền đá còn vương lại những vết tro đen và đất sụp.

Nắng vàng tắt lịm, tử sắc loang lổ trên nền trời.

Dưới sự chú mục của vô số con người có mặt tại nơi này, chỉ thấy một thiếu niên tập tễnh bước lên từng nấc thang.

Thiếu niên đi rất chậm, đôi chân run run.

Toàn thân mặc một chiếc áo trắng mới phất phơ, dưới tay áo và cổ áo lộ ra da thịt bỏng còn đang phồng rộp.

Dẫu vậy, mọi người đều ăn ý giữ gìn im lặng, đợi chờ người trẻ tuổi tiến lên.

Thật chậm, thật chậm…

Trần Nhất Sinh tiến lên nấc thang cuối cùng của nền đá, nơi một trung niên nhân đang đứng đợi.

Trong tay người trung niên, chiếc hộp gỗ nhỏ mở ra, nhẫn ngọc nằm yên tĩnh trong đấy. Trung tâm viên ngọc sáng ngần, áng mây xanh thoáng động.

Nhẫn Thanh Tiêu, biểu tượng cho thân phận đệ tử Thanh Tiêu Tông.

Một khi đeo chiếc nhẫn này, đồng nghĩa với bước vào vào hàng ngũ thế hệ trẻ xuất chúng tại Đại Vân Quốc.

Trần Nhất Sinh cúi người thi lễ, đôi bàn tay đang mọc da non cẩn thận nhận chiếc hộp gỗ.

“Bộp” “Bộp”

Một tiếng vỗ tay nhẹ nhàng vang lên.

Trên tòa nhã các, giai nhân tựa phù dung, tiếu dung nở rộ, ngọc thủ chạm vào nhau như tiên nhạc.

Một đám thiếu niên ngẩn ngơ, tim đập thình thịch, nụ cười của thiếu nữ gieo vào thâm tâm một mầm tương tư mỗi người.

Đã có người mở màn, tự sẽ có người tiếp nối.

“Bộp” “Bộp”

Tiếng vỗ tay mới đầu chỉ rải rác, dần dà rào rào.

Từ Thiên Vân Đài cho đến Quan Vân Các, mọi người đều dành tặng vinh quang cho người chiến thắng.

Thiên Minh thực lực vi tôn, cường giả sẽ nhận được sự tôn trọng tuyệt đối.

Trần Nhất Sinh đeo nhẫn vào ngón tay, sắc tím của trời phủ lên mặt ngọc xanh thẳm.

Hắn giơ cao cánh tay hướng thiên không, mỉm cười.

“...”