Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 122: Nguyệt vũ đối ẩm



Trời đêm tĩnh lặng.

Muôn vàn tinh tú trải dài như một dải ngân xa, lấp lánh giữa nền trời thăm thẳm. Vầng minh nguyệt vành vạnh treo cao, rót ánh sáng trong trẻo xuống nhân gian.

Trăng sáng, tinh ngân. Chỉ tiếc cuối chân trời đã thấp thoáng từng rặng mây đen.

Tứ Nguyệt Lâu.

Hàng ngàn ngọn đèn lồng đỏ rực treo trên các tầng lầu, hoà cùng ánh vàng dịu nhẹ từ những viên dạ quang thạch. Tòa tháp sừng sừng tựa một ngọn hải đăng khổng lồ thắp sáng màn đêm.

Trên tầng cao nhất, yến tiệc đang diễn ra vô cùng náo nhiệt.

Tiếng đàn réo rắt. Tiếng ca yên ả.

Một đoàn vũ cơ xinh đẹp uyển chuyển giữa sân khấu, tay áo lụa là phất phơ tựa mây cuốn.

Chung quanh, thị nữ nối nhau dâng lên từng vò linh tử cùng vô số món mỹ thực đang nghi ngút khói.

Tiếng cười nói rộn ràng, men rượu thơm nồng, nhân gian một mảng hoan nhạc.

Tại một góc vắng vẻ giữa đại sảnh, Trần Nhất Sinh tự rót cho mình một chén rượu.

Hai ngày trầy da tróc vảy, cuối cùng thí tuyển tông môn đã tìm ra được đệ tử thứ mười.

Danh nghĩa yến tiệc là chúc mừng các tân đệ tử, chẳng qua chỉ là một dịp thịnh hội để các đại nhân vật đứng đầu tòa thành tề tụ.

Người nói chuyện sinh ý. Người đàm luận thế cục. Người đàm đạo tu hành.

Trần Nhất Sinh lắc lắc chén rượu, mặt rượu dập dền từng vệt gợn sóng, phản chiếu ánh trăng sáng ngời.

Hắn ngẩng đầu nhìn minh nguyệt. Nói tới cũng lạ, từ ngày đến thế giới này, hắn dường như chẳng có duyên với ánh trăng. Nếu chẳng phải là những đêm vắng trăng thì cũng là mây mù che phủ. Đến tận hôm nay mới là lần đầu tiên được ngắm trăng tròn.

“Ngươi cũng biết chọn thời điểm thật đấy!”

Trần Nhất Sinh nâng cao chén rượu về phía vầng trăng vàng rực, tựa như kính một người bạn cũ, sau đó ngửa cổ uống cạn.

Rượu nồng trôi xuống, một cảm giác ấm áp tỏa ra trong ngực. Hắn đặt tay trên lồng ngực, môi nhẹ cong lên một tia ý cười.

Trực nhớ đến một đêm tăm tối nọ, tuyết rơi mịt mù, cũng là một mình, cũng là ngồi uống rượu.

Chỉ có điều… một đêm ấy sống dở chết dở nát rượu mắng đời, như một bóng ma ngoài rìa thế giới. Thế mà đêm nay đã ngồi ăn mừng giữa tửu lâu náo nhiệt nhất tòa thành.

Nhân sinh quả thật vô thường!

“Trần công tử.”

Bỗng nhiên, một giọng nói ôn hoà vang lên, Trần Nhất Sinh quay đầu.

Trước mặt là một người thiếu niên tuấn tú, khí độ bất phàm, trên miệng treo nụ cười nhã nhặn. Trong tay thiếu niên, một chén rượu được nâng lên.

“Chẳng biết ta có vinh dự được kính công tử một chén?”

Trần Nhất Sinh nhìn người đối diện, vẻ mặt cổ quái.

Tính ra song phương cũng có một đoạn ân oán, đối phương từng gián tiếp đạp mình một cái. Tuy rằng chín thành chỉ là do Hà Đại Đức mượn uy thiếu chủ để làm càn, thế nhưng được chính chủ đích thân mời rượu… đúng là có điểm là lạ.

“Đã Phùng thiếu chủ mời rượu, sao ta có thể từ chối?”

Trần Nhất Sinh dù trong lòng cổ quái, nhưng ngoài mặt nở nụ cười hào sảng, đưa chén rượu đến.

Hai chén rượu cụng nhau. Hai người đồng thời uống cạn.

Phùng Chí Vĩ cười to một tiếng, vỗ vỗ vai thiếu niên: “Trận đấu của công tử quả thật là làm ta mở rộng tầm mắt…”

“Phùng thiếu chủ quá lời.” Trần Nhất Sinh lễ độ đáp.

“Về sau cùng vào tông môn, mong rằng chúng ta sẽ giúp đỡ lẫn nhau.” Phùng Chí Vĩ tỏ ra nhiệt tình.

“Đều là người một thành, chiếu cố nhau là lẽ dĩ nhiên.” Trần Nhất Sinh cũng thân thiết.

“Chiếu cố! Chiếu cố!”

Sau vài câu xã giao, Phùng Chí Vũ đã nhanh chóng hoà vào đám đông nhộn nhịp, tiếp tục nâng chén với một thiếu niên khác, cũng là đệ tử cùng tông môn.

Nhìn thân ảnh thiếu niên thoăn thoắt, Trần Nhất Sinh cười cười. Đúng là phong thái của một thiếu chủ, chưa gia nhập tông môn đã vội tìm đồng minh.

Hắn ngồi lại trên ghế, chống má nhìn dòng người qua lại.

Thật ra hắn cũng chẳng có hứng thú gì với đêm yến tiệc này. Thế nhưng Đào Duệ yêu cầu tất cả tân đệ tử đều phải có mặt ở nơi này suốt đêm nay, đợi đến sáng mai sẽ lên đường.

Xét thấy ở chung với chấp sự và một đám đại nhân là an toàn nhất, vậy nên chỉ có thể miễn cưỡng ngồi ngốc tại đây.

Nghĩ vậy, Trần Nhất Sinh đưa mắt nhìn sang góc rộn rã của đại sảnh, Đào Duệ đang bị các gia chủ và trưởng lão vây công, thay nhau mời rượu.

Dẫu vậy trung niên nhân chiến lực uy mãnh, một mình vẫn dễ dàng đánh lui cả đám lão đầu.

Bấy giờ, giữa đám đông đông đúc, một thân ảnh quen thuộc rơi vào tầm mắt chán chường.

Thiếu nữ vừa nhìn thấy thiếu niên, đôi mắt tức thì sáng ngời, nhanh như sóc chạy đến.

“Trần công tử.”

Trần Nhất Sinh ngạc nhiên: “Tiểu Thúy cô nương?”

Vừa đến nơi, Tiểu Thúy cúi gập người, thở gấp gáp một chốc, sau đó nói ra: “Cuối… cùng cũng tìm được công tử.”

“Tìm ta?” Vẻ ngạc nhiên trên mặt thiếu niên càng đậm.

“Đúng vậy!” Nàng gật đầu như gà mổ thóc, ánh mắt nhìn thiếu niên thiếu điều thắp sáng ngôi sao nhỏ: “Hồi chiều công tử quá lợi hại! Thổi tung cả đấu trường luôn!”

Được một tiểu mê muội dùng ánh mắt sùng bái nhìn mình, Trần Nhất Sinh chỉ cảm thấy lòng hư vinh dâng trào. Hắn hắng giọng, lộ ra dáng vẻ của một cao nhân:

“Cũng chẳng giấu gì cô nương, ta chỉ mới dùng ba thành công lực.”

“Nếu dùng mười thành…” Hắn tịch mịch thở dài: “… e rằng một đám người trẻ tuổi sẽ gánh chịu cú sốc lớn nhất trong đời.”

Tiểu thị nữ cười khúc khích: “Tiểu thư nói không sai chút nào, Trần công tử đúng là vô lại.”

Nghe nàng nhắc đến tiểu thư, Trần Nhất Sinh cũng thu lại tâm trạng đùa giỡn: “Cô nương đến tìm ta có chuyện gì sao?”

Tiểu Thúy nhu nhu đáp: “Tiểu thư muốn gặp công tử.”

Hắn đặt chén rượu xuống, đứng dậy: “Mời cô nương dẫn đường.”

“...”

Hai người rời sảnh tiệc, men theo hành lang của tòa đại lâu.

Tứ Nguyệt Lâu gồm bốn tầng.

Tầng trên cùng là nơi yến tiệc diễn ra.

Hắn theo sự dẫn đường từ Tiểu Thúy, rốt cuộc đi xuống tầng ba. Bên tai, tiếng huyên náo dần dần lắng xuống.

Cuối cùng, hai người dừng lại trước một gian nhã phòng.

Ánh đèn nhẹ nhàng sáng soi qua màn giấy ngà trên cửa gỗ. Đàn âm mềm mại du dương, Trần Nhất Sinh vừa nghe, miệng nhếch cao.

Tiểu Thúy gõ gõ cửa: “Tiểu thư, Trần công tử đến rồi.”

Tiếng đàn ngưng lại trong thoáng chốc, giọng nói nhẹ nhàng truyền ra: “Mời vào.”

Tiểu Thúy mở cửa, chờ cho thiếu niên tiến vào, nàng mới từ từ đóng lại.

Đến lúc cánh cửa chỉ còn lại một khe nhỏ, tiểu thị nữ len lén thò đầu vào, nháy mắt một cái với thiếu niên, nở nụ cười ẩn ý rồi nhanh như chớp rút ra ngoài.

“Cạch”

Trần Nhất Sinh sờ sờ sống mũi. Tiểu nha đầu này quả nhiên là ngày càng quá quắt!

Hắn tiếp đó nhìn quanh, gian phòng nhỏ nhưng thanh nhã, dìu dịu mùi trầm hương.

Sau tấm rèm mỏng là một quãng trời đêm mênh mông. Bên cửa sổ, thiếu nữ ngồi trước cổ cầm, ánh trăng rơi trên mái tóc đen tuyền, như phủ thêm một tầng ngân quang mỹ lệ.

Mười đầu ngón tay ngọc ngã chậm rãi điểm trên dây đàn. Âm cầm ngân vang du du, nhẹ như nước, thanh như sương.

Trần Nhất Sinh tự tìm một chỗ ngồi xuống, im lặng lắng nghe.

Ngoài cửa, trời đêm mênh mông. Trong phòng, giai nhân như họa. Men rượu uống vào vừa nãy dường như đến tận giờ đây mới thật sự ngấm say.

Đàn âm dần lặng, nốt âm cuối cùng tan vào màn đêm. Vương Diệu Chân chậm rãi ngẩng đầu, mắt trong veo nhìn thiếu niên đang ngồi đợi:

“Để công tử phải chờ, tiểu nữ thất lễ.”

Trần Nhất Sinh cười đáp:

“Ta thích gọi đây là thưởng thức hơn là chờ.”

Thiếu nữ cong môi son, quan sát thiếu niên.Trên da thịt còn lưu lại những vết da bỏng, tay chân quấn quanh một tầng vải trắng mỏng, nhưng so với ban chiều ngàn cân treo sợi tóc đã có thể xem là hồi phục thần tốc.

Đan dược trị thương từ tay một vị chấp sự đại tông, dĩ nhiên chẳng thể nào là phàm vật.

Nàng mềm giọng: “Chúc mừng công tử!”

Trần Nhất Sinh cười hì hì: “Được tiểu thư tin tưởng, dĩ nhiên là ta tất thắng!”

Vương Diệu Chân ngoặt lại mắt phượng: “Nếu vậy xem ra tiểu nữ cũng có một phần công lao!”

Nghĩ đến cảnh tượng trong trận đấu. Máu tươi vương vãi. Đất đá vỡ tung. Đó rõ ràng giống một cuộc giết chóc hơn là tỷ thí giữa người trẻ tuổi.Nàng than nhẹ:

“Công tử cũng thật liều.”

“Đôi khi cuộc sống cần mạo hiểm một chút mới thành công.”

Trần Nhất Sinh nhẹ tênh đáp. Ngoại trừ cảm tử ra, còn cách nào để chiến thắng tên đường đệ nữa đây?

“Đúng rồi.”

Vương Diệu Chân như nhớ ra điều gì, từ trong tay áo dài lấy ra một chiếc tráp gỗ, đưa đến:

“Món đồ mà công tử giao, tiểu nữ xin trả lại.”

Trần Nhất Sinh nhìn tráp gỗ, trong ấy đựng Bảo Nguyên Đan, nghĩ thầm may mắn là chưa dùng nó, nếu không chỉ sợ là tiếc đứt ruột. Dù sao, viên đan này có thể xem là tính mệnh thứ hai.

Bảo vật quý giá như vậy dĩ nhiên giữ càng lâu càng tốt!

Hắn nhận lại tráp gỗ, thành tâm nói:

“Đa tạ tiểu thư.”

Ngoài trời, tinh tú dần nhạt nhòa, minh nguyệt tròn ẩn mình sau một tầng mây đen mù đặc.

Từ xa xa, ánh chớp vụt ngang, tiếng sấm rền vang lên giữa sự thinh lặng.

Trời sắp đổ cơn mưa.

Trần Nhất Sinh chống tay ra sau, cảm thán:

“Vậy là ngày mai phải rời thành rồi!”

Thiếu nữ nghe vậy, xa xăm nhìn về nơi tòa thành.

Đã sống ở đây từ nhỏ, nàng sớm coi thành là ngôi nhà của mình.

Trong ngôi nhà ấy, có phụ mẫu, có những trưởng bối như Tứ thúc, có những người mà nàng xem như người thân như Tiểu Thúy.

Một khi đặt chân lên con đường tu hành, ngày trở về có lẽ đã là nhiều năm sau.

Nàng mím môi, rồi nhìn thiếu niên ngồi trước mặt, ánh mắt vốn mang theo một tia lưu luyến cũng sáng lại:

“Ít nhất có công tử đi cùng, thời gian về sau cũng chẳng đến nỗi tẻ nhạt!”

Trần Nhất Sinh dang rộng tay:

“Nếu tiểu thư có lòng muốn chinh phục Thanh Tiêu Tông, ta dĩ nhiên sẽ xung phong đi đầu!”

Hai người nhìn nhau, cùng nở nụ cười.

Một lúc lâu sau đó, trời đêm dường như mù mịt, Vương Diệu Chân lại lên tiếng:

“Trần công tử, sau này ngươi dự định như thế nào?”

Trần Nhất Sinh ngẩn người, nhưng rất nhanh tùy ý đáp:

“Ừm, tung hoành tông môn, vượt qua thiên tài, sau đó tấn cấp nội môn, chân truyền đệ tử…”

“Có lẽ vậy.”

Hắn nói đoạn, chép chép miệng.

“Sau đó thì thế nào?”

Ánh mắt thiếu nữ thanh tĩnh: “Ý của tiểu nữ là, sau khi rời Thanh Tiêu Tông, và mãi về sau nữa.”

“Chắc là…” Thiếu niên ngập ngừng.

Xa hơn nữa…

Hắn chưa từng nghĩ đến.

Từ ngày đến thế giới này, sống nay chết mai, cũng chẳng có tâm tình lo lắng những chuyện mai sau. Ban đầu là đối phó với con cổ trùng, sau đó là toàn tâm toàn ý nghĩ cách gia nhập Thanh Tiêu Tông.

Sống sót là tất cả, nhưng sống được rồi… thì sao nữa?

Trần gia chủ?

Mộng đế vương?

Đạo thần tiên?

Có lẽ trong thâm tâm…

Hắn luôn coi mình là dị loại của thế giới này, có những điều những tưởng quan trọng với một đời người, cũng chỉ như bèo dạt mây trôi.

Trần Nhất Sinh thở dài nói: “Ta cũng không biết.”

“Công tử sẽ quay lại thành chứ?”

Thiếu niên nhìn theo ánh mắt thiếu nữ, gió đêm rì rào, trong không khí nhè nhẹ mùi hơi nước:

“Nếu là Trần Nhất Sinh, chắc là không. Tòa thành này mang lại cho ta một vài đoạn hồi ức chẳng mấy tốt đẹp cho lắm.”

Ba năm từ thiên tài rơi xuống đáy vực, sống vất vưởng như một thây ma, thậm chí nguyên chủ vì u uất mà chọn cách tự chấm dứt sinh mệnh của mình.

Yêu sao?

Đối với Hoàng An Thành, chấp niệm của nguyên chủ chỉ là hận ý thấu tận tâm can.

Nhưng ngay sau đó…

Hắn nở nụ cười:

“Dù Trần Nhất Sinh rất ghét nó, nhưng Trần Nhất Sinh cũng có một tí yêu nó rồi!”

Một đêm tuyết trắng.

Một con ngõ vắng.

Một tiệm thuốc nhỏ.

Một tòa cổ viện.

Vậy là đủ.

Vương Diệu Chân che miệng cười duyên:

“Tiểu nữ nghĩ thành sẽ luôn luôn chào đón công tử.”

Trần Nhất Sinh dùng ngón tay chỉ chỉ vào mặt mình:

“Tiểu thư có chào đón ta không?”

Thiếu nữ tủm tỉm:

“Chức vụ sai vặt của gia tộc, tiểu nữ vẫn đang giữ cho công tử.”

Trần Nhất Sinh tỏ ra phẫn uất:

“Ta giờ đây đã là đệ tử của đại tông môn, nào có cam chịu làm một tên sai vặt cỏn con?”

“Ít ra thì cũng cho ta làm đại tổng quản sai vặt chứ?”

“Muốn chức đó thì phải xem thành ý của công tử đến đâu rồi.” Vương Diệu Chân nghiêm túc đáp.

Đúng lúc này…

“Tách”

Một giọt mưa rơi xuống nơi hiên cửa. Rồi giọt thứ hai, thứ ba,…

Nàng vén tay áo, ngọc thủ trắng ngần rót đầy hai chén rượu.

Thiếu nữ nâng chén:

“Vì lời chia tay với Hoàng An Thành…”

“Và…”

“Vì con đường mới của chúng ta…”

Trần Nhất Sinh cũng nâng chén:

“Chúc cho tu chân lộ của chúng ta rực rỡ!”

Hai chén rượu nhẹ nhàng chạm vào nhau, cất lên một tiếng thanh thúy.

Bên ngoài, mưa càng ngày càng nặng hạt.

"..."