Ngoài trời, mưa rơi tầm tã.
Trong gian phòng, thiếu nữ ngồi lặng.
Trên mặt bàn, chén rượu của thiếu niên còn vương nhiệt khí. Nàng thất thần ngắm nhìn muôn ngàn giọt mưa đêm ngoài hiên.
Đúng lúc ấy, một giọng nói chợt vang lên, cắt ngang dòng suy tư:
“Một tiểu thư khuê các, tự tiện uống rượu cùng một tên nam nhân xa lạ. Quả thật là chẳng ra thể thống gì!”
Vương Diệu Chân ngẩng đầu, trong gian phòng đã có thêm một người.
Mỹ nhân vận lam y ngồi đối diện. Dung nhan tuyệt lệ tựa u lan cùng cốc, thanh nhã mà cao quý. Nàng thong thả rót rượu vào chén mới, động tác ung dung.
Thiếu nữ nhẹ cong môi son:
“Nữ nhi chỉ uống rượu cùng một người bằng hữu mà thôi…”
“Đã là bằng hữu, sao có thể xem là người xa lạ?”
Vương phu nhân nâng chén, nhấp một ngụm rượu:
“Ngoại trừ phụ thân và trượng phu, tất cả nam nhân khác đều là người xa lạ.”
Dứt lời, đôi mắt của nàng chậm rãi dừng lại trên gương mặt nữ nhi, cất giọng:
“Ngươi thích tên tiểu tử đó?”
Vương Diệu Chân giữ nguyên nụ cười:
“Mẫu thân thấy sao?”
Một thoáng này, căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi rì rào ngoài cửa sổ.
Mẫu thân nhìn nữ nhi.
Nữ nhi nhìn mẫu thân.
Hai đôi con ngươi trong trẻo lặng lẽ giao nhau.
Một lúc lâu sau, Vương phu nhân thu lại ánh nhìn:
“Tốt nhất… đừng giống như thiếp thân đang nghĩ.”
Nàng nhấp thêm một ngụm rượu:
“Tên tiểu tử đó là người Trần Gia, còn ngươi tương lai sẽ trở thành thiếu phu nhân của Trần Gia. Đừng để cả hai bên rơi vào tình cảnh khó xử.”
Vương Diệu Chân đứng dậy. Nàng tiến đến trước mặt mẫu thân, quỳ xuống:
“Nữ nhi là con của phụ thân và mẫu thân, đại tiểu thư Vương Gia. Còn thân phận thiếu phu nhân Trần Gia…”
“Xin thứ lỗi, nữ nhi không thể tiếp nhận.”
Vương phu nhân đặt chén rượu xuống bàn:
“Đây là hôn ước mà trưởng bối hai nhà đều đã thống nhất. Ngươi không tiếp nhận cũng vô dụng, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ là thiếu phu nhân của Trần Gia.”
Vương Diệu Chân nhặt chén rượu của mẫu thân, rót đầy một chén.
Nàng ngửa đầu uống cạn, men rượu làm gò má trắng ngần của thiếu nữ nhuốm một tầng đỏ nhạt, giọng càng đanh thép:
“Đáng tiếc, ngày ấy sẽ không bao giờ diễn ra.”
“Bởi vì…”
Nàng đặt mạnh chén rượu xuống:
“… nữ nhi sẽ dùng mọi cách để phá bỏ mối hôn ước này!”
“Rắc”
Mặt bàn nứt, chén rượu trong nháy mắt nát vụn, vỡ ra thành từng mảnh sứ.
Vương phu nhân trầm giọng:
“Ngươi muốn chọc tức thiếp thân?”
Thiếu nữ nhẹ lắc đầu, ánh mắt hướng về màn mưa ngoài cửa:
“Nữ nhi chỉ muốn nói ra suy nghĩ thật tâm của mình.”
Nàng dừng một thoáng, nói tiếp:
“Hôn ước này, ngay từ đầu vốn chỉ là một điều viển vông.”
Vương phu nhân nghe vậy, trầm mặc một lúc lâu, sau cùng mới lên tiếng:
“Ngươi nghĩ đám lão già trong gia tộc sẽ để mặc cho ngươi muốn làm gì thì làm sao?”
Vương Diệu Chân nhìn mẫu thân, nhẹ thênh đáp:
“Bọn họ chỉ là ngoại nhân. Điều mà nữ nhi quan tâm, chỉ là suy nghĩ của phụ thân và mẫu thân.”
Rượu vào người, can đảm cũng dâng trào, những lời chôn giấu từ tận sâu trong thâm tâm rốt cuộc cũng tuôn ra:
“Suốt những năm qua, mẫu thân luôn che chở và yêu thương nữ nhi, ta luôn biết ơn vì điều đó…”
“Thế nhưng…”
Nàng mím môi:
“… chỉ riêng lần này, xin mẫu thân buông tay, để nữ nhi có được lần đầu tự do quyết định cuộc đời của mình!”
“Tự do…”
Vương phu nhân nỉ non hai chữ ấy, ánh nhìn thoáng xa xăm, một nụ cười tự giễu hiện lên nơi môi đỏ:
"Năm đó, ta cũng từng ở trước mặt phụ thân nói những lời giống hệt ngươi. Cái giá phải trả… là cùng gia tộc đoạn tuyệt. Mười mấy năm qua, ta cũng chỉ gặp lại phụ thân mình đúng một lần duy nhất.”
“Nhưng cuối cùng…”
Vương Diệu Chân giọng dịu xuống:
“… mẫu thân vẫn chọn con đường ấy, vì được ở bên phụ thân.”
Nàng mỉm cười điềm nhiên: “Có lẽ ở một góc độ nào đó, nữ nhi và mẫu thân rất giống nhau!”
“Thế cho nên, xin mẫu thân cho phép nữ nhi được một lần cãi lời.”
Nói xong, nàng cúi người thi lễ.
Vương phu nhân nhìn thiếu nữ đang cúi đầu trước mắt, thoáng chốc, nàng có chút giật mình.
Trong mắt của nàng, nữ nhi là một tiểu nha đầu bướng bỉnh ôm mèo chạy quanh sân, nhưng chẳng biết từ bao giờ…
Đứa nhỏ ấy… dường như đã trưởng thành.
Đôi mắt nàng dần nhu lại, giọng nói cũng không còn lạnh lùng như trước:
“Hiện tại, ngươi chưa có tư cách để nói ra những lời ấy.”
Vương Diệu Chân mỉm cười, một nụ cười đẹp đến nao lòng:
“Nếu chỉ là thiếu tư cách, vậy nữ nhi sẽ tự mình giành lấy, bằng chính đôi tay này!”
Ngoài trời, mưa vẫn rơi.
Thanh Tiêu Tông từng đối với nàng chỉ là một nơi dừng chân trong vài năm tới.
Thế nhưng từ đêm nay, nó đã trở thành nơi để nàng chứng minh, chứng minh rằng mình có đủ tư cách tự do quyết định vận mệnh.
Có lẽ…
Tu chân lộ của nàng, đến tận giây phút này mới thật sự mở ra…
“...”
Trần Nhất Sinh quay lại dạ tiệc.
Cái lạnh của màn mưa chẳng thể nào xóa nhòa được sức nóng của nhân gian. Yến tiệc càng náo nhiệt. Dưới ánh sáng của những viên dạ quang thạch và đèn lồng đỏ thắm, cả tầng lâu sáng ngời như ngày.
Hắn về lại chỗ ngồi của mình, chống tay nhìn nhân tình thế thái.
Tuy vậy chưa được bao lâu, tầm mắt đã bị một thân ảnh mập mạp chắn ngang, suýt chút nữa che luôn ánh sáng.
Trên gương mập ngấn mỡ, người đó nở nụ cười niềm nở:
“Trần thiếu gia.”
Trần Nhất Sinh nhướng mày.
Trần Đại Phú?
Trần Đại Phú xoa xoa tay, nói:
“Gia chủ cho mời thiếu gia.”
Thái độ thân thiện, giọng điệu nhỏ nhẹ, so với dáng vẻ lạnh nhạt của mấy tháng trước, quả thật là khác nhau một trời một vực.
“Mời ta?”
Trần Nhất Sinh vô thức căng thẳng, song ngoài mặt bất động thanh sắc:
“Trần tổng quản, gia chủ gọi ta đến là có chuyện gì?”
Trần Đại Phú cười híp mắt đáp:
“Chỉ là trước khi đến Thanh Tiêu Tông, gia chủ muốn dặn dò đôi lời mà thôi.”
Nghe vậy, thiếu niên càng dè chừng. Hai người thân thiết gì nhau mà dặn dò?
Trong đầu thoáng qua ý nghĩ, Trần Nhất Sinh đưa tay ôm trán, tỏ ra ngà ngà say:
“Trần tổng quản, ta rất muốn đi, chỉ tiếc vừa uống quá chén, đầu óc còn choáng váng, tay chân còn loạng choạng. Ta sợ rằng trong trạng thái này đến đó sẽ là thất lễ với gia chủ.”
Hắn chắp tay, lộ ra vẻ áy náy:
“Mong tổng quản chuyển lời giúp, đêm nay xin phép cáo lỗi, ngày khác sẽ đích thân đến tạ tội.”
Tên tổng quản trù trừ khó xử:
“Thiếu gia, cuộc gặp này chẳng những có gia chủ, mà còn có các trưởng lão và tân đệ tử tông môn của gia tộc chúng ta. Nếu thiếu gia vắng mặt…”
Hắn ngập ngừng rồi cười gượng:
"Thiếu gia không tiện, ta có thể dìu thiếu gia, chỉ là đi xuống tầng hai mà thôi.”
“Đến nơi thì ngồi nghe trưởng bối dặn dò một lát là được.”
Trần Nhất Sinh thầm thở dài, đứng dậy:
“Vậy đi thôi.”
Hắn vốn dĩ chẳng muốn dính líu gì nữa đến gia tộc.
Thế nhưng ai bảo danh ngạch đệ tử tông môn gắn liền với thân phận người họ Trần?
Dù sao chưa thật sự rời thành, nếu lúc này trở mặt, chẳng khác nào tự triệt đường lui của mình.
Huống chi…
Nếu chỉ đi gặp một mình Trần Thế Đông, Trần Nhất Sinh nhất định sẽ tìm mọi cách từ chối.
Thế nhưng nếu còn có các trưởng lão và đám thiên tài trẻ tuổi, vậy thì cũng giảm thiểu rủi ro đi rất nhiều.
Hắn nghĩ đoạn, quét mắt một vòng đại sảnh, Đào Duệ đã đi mất.
Đột nhiên, ánh mắt thiếu niên sáng lên:
“Đợi một chút!”
“...”
Trần Nhất Sinh đi đến một bàn tiệc gần đó.
Bấy giờ, chén đĩa ngổn ngang, thức ăn vương vãi. Một thiếu niên ngồi một mình giữa bàn, mặt đỏ như gấc, cả người nồng nặc mùi rượu, thoạt nhìn có vẻ đã say ngất.
“Bốp”
Thiếu niên vỗ mạnh xuống mặt bàn, chén đĩa rung rinh, giơ cao vò linh tửu:
“Đến! Uống tiếp đi!”
Trần Nhất Sinh đến gần, mỉm cười ôm quyền:
“Đường đệ, đã lâu không gặp.”
Thiếu niên quay đầu, đôi mắt lờ đờ nhìn người trẻ tuổi đối diện một hồi lâu, nấc một tiếng:
“Ực… ngươi là ai?”
Trần Nhất Sinh bật cười:
“Ta là Trần Nhất Sinh. Đường đệ ngươi quên ta rồi sao?”
Hắn vừa nói, vừa âm thầm quan sát thiếu niên.
Đây là Trần Vấn Anh, cháu nội của Đại trưởng lão Trần Gia.
Đừng nhìn dáng dấp nát rượu này mà vội coi thường. Cùng với Trần Thái Văn, thiếu niên này là một trong hai thiên tài giành được danh ngạch nội bộ gia nhập Thanh Tiêu Tông.
Thiên phú tuyệt đối chẳng hề tầm thường.
“Trần Nhất Sinh…”
Trần Vấn Anh suy nghĩ một chốc, đột nhiên cười to:
“Haha! Nhớ rồi! Đường ca!”
Hắn đứng phăng dậy, giơ vò rượu phấn khích thét to:
“Đường ca, mau uống với ta một vò đi!”
Trần Vấn Anh vừa tiến một bước, chân vô tình đá trúng chiếc ghế nằm cạnh.
“Rầm”
Chiếc ghế bật ngược ra sau. Thiếu niên thì ngã cắm cổ xuống đất, một chiếc đĩa thức ăn úp thẳng trên đầu.
Thấy cảnh này, Trần Nhất Sinh giật giật mép miệng.
Tên này… thật sự là thiên tài sao?
Thảo nào cùng là người trẻ tuổi xuất chúng trong gia tộc, song Trần Thái Văn được các trưởng lão trao trọn niềm tin, còn nhắc đến Trần Vấn Anh thì chỉ có tiếng thở dài ngao ngán.
Hắn nhanh nhẩu đỡ người dậy: “Ấy ấy, đường đệ cẩn thận một chút!”
Đúng lúc này, Trần Đại Phú ục ịch chạy đến, vừa nhìn thấy Trần Vấn Anh đã vội nói:
“Thiếu gia, gia chủ cho gọi ngươi.”
Trần Vấn Anh đang cúi mặt, nghe vậy ngẩng lên, nấc thêm một tiếng: “Thân lắm sao mà gọi?”
“Ách” Trần Đại Phú cứng miệng, đành cười trừ.
Trần Vấn Anh phất phất ống tay áo:
“Bổn thiếu gia đang vui vẻ, đừng quấy rầy.”
Hắn nói xong, cầm vò linh tửu định uống tiếp, thuận tay quàng vai thiếu niên đứng cạnh:
“Đường ca! Bổn thiếu gia kính ngươi một ngụm!”
Trần Đại Phú cắn răng nói:
“Đây là chủ ý của gia chủ và Đại trưởng lão, nếu thiếu gia vắng mặt, chỉ sợ Đại trưởng lão sẽ trách phạt.”
Nghe đến ông nội mình, Trần Vấn Anh đang uống dở tức thì phun sạch rượu trong miệng.
Hắn quệt quệt môi, tức tối ném mạnh vò rượu xuống bàn:
“Uống rượu cũng không yên thân! Được rồi, đi thì đi!”
Hắn đi được vài bước cả người đã xiêu vẹo như sắp ngã.
Thấy vậy, Trần Nhất Sinh nhanh tay đỡ, nụ cười trên mặt tràn ngập chân thành: “Để ta đỡ đệ nha!”
Đồng thời, nội tâm nhẹ nhõm thở phào.
Thú thật, một mình đi gặp đám cáo già khiến hắn cảm thấy có chút không an tâm.
Bây giờ dắt theo một tên đường đệ, còn là cháu nội đích tôn của người đứng đầu gia tộc. Ít nhiều cũng xem như có một tấm khiên chắn!
Nghĩ nghĩ, Trần Nhất Sinh tựa con sam dính chặt vào thiếu niên.
Cứ thế, một người say ngất, một người tỉnh táo, theo sau tổng quản mà rời yến tiệc…
“...”
Băng qua vài dãy hành lang, sự nhộn nhịp của dạ tiệc dần lùi lại đằng sau.
Âm thanh ca vang của vũ cơ nhỏ dần, đàn sáo từ từ lặng đi, tiếng cười nói trò chuyện thoái lui, nhường chỗ cho tiếng ồ ạt của cơn mưa.
“Cộc cộc”
Bước chân đều đều trên nền gỗ.
Một dải hành lang dài hun hút. Bốn phía là vách gỗ sẫm màu, chỉ có những chiếc đèn lồng giấy treo dọc mái, tỏa ra sắc đỏ nhàn nhạt.
Ngoài cửa sổ, mưa xối xả như trút nước, nền trời đêm u tuyền đen đặc.
“Mỹ nhân, đến đây để bổn thiếu gia yêu thương nào!”
Bên cạnh, thiếu niên dang tay ôm ôm, chu môi loạn xạ, Trần Nhất Sinh đưa tay đẩy mặt đối phương ra xa.
Mùi rượu nồng xộc thẳng vào mũi, nếu chẳng phải cần tên đường đệ làm bùa hộ mệnh, hắn đã sớm một cước sút văng tên này.
Ba người tiếp tục đi.
Trần Đại Phú dẫn đường đằng trước, theo sau là Trần Nhất Sinh đang đỡ Trần Vấn Anh.
Đây là tầng hai, hành lang dường như vô tận. Đáng lẽ rất rộn rã, nhưng giờ phút này yên tĩnh dị thường.
Đi mãi…
Đi mãi…
Ánh sáng dần nhạt nhòa…
“Oa!”
Đột nhiên, một tiếng hú quái dị cất to.
Trần Nhất Sinh giật nảy cả mình, theo phản xạ linh lực cuồng động. Hắn quay người, suýt chút nữa phóng thẳng về sau bỏ chạy.
Thế nhưng…
“Ực…”
Trần Vấn Anh ngơ ngác nhìn chung quanh:
“Ai gọi ta vậy?”
Hắn tặc lưỡi:
“À, nghe nhầm…”
"..."
Trần Nhất Sinh đứng sững, mắt giật giật, nắm tay ghì chặt đến nổi gân xanh.
Thằng này… ta giết người có được không?
Trần Đại Phú quay lại: “Thiếu gia, có cần ta giúp không?”
“Không cần.”
Trần Nhất Sinh đáp, thuận tay ôm chặt tên đường đệ say ngất, nở nụ cười thân ái:
“Để ta lo cho đệ.”
Ba người tiếp tục tiến về trước.
Đi thêm một đoạn, Trần Đại Phú mới dừng lại trước một gian phòng.
Hắn nói:
“Hai vị thiếu gia, xin chờ ở đây, để ta vào trong bẩm báo với gia chủ.”
Dứt câu, tên tổng quản nhẹ nhàng đầy cửa, tiến vào trong phòng.
“Cạch”
Cánh cửa chầm chậm đóng lại.
Một lần nữa, hành lang trở nên yên ắng.
Hai tên thiếu niên đứng giữa một khoảng không gian dài đằng đẵng.
Đầu hành lang tối.
Cuối hành lang cũng tối.
Ở giữa chỉ có ánh đèn lồng le lói hắt xuống nền gỗ.
Bên ngoài tiếng mưa rất to, nhưng chẳng hiểu vì sao, Trần Nhất Sinh cảm thấy nơi này tĩnh mịch đáng sợ.
Từng nhịp tim trong lồng ngực trở nên vang vang.
Thình thịch.
Thình thịch.
Thình thịch.
Hắn nhìn cánh cửa, nó đóng im lìm, bất đắc dĩ đành dời mắt nhìn sang ô cửa sổ treo trên cao.
Ít ra thì trời đêm dễ chịu hơn so với cái hành lang ngột ngạt này!
Ngoài cửa sổ, màn mưa giăng lối, đêm đen đậm đặc như mực. Nước mưa đập trên khung cửa, thi thoảng có vài giọt theo cơn gió mạnh tạt vào trong.
Thiếu niên lặng lẽ nhìn mưa, tiếng mưa càng nhỏ dần, nhỏ dần.
Đột ngột…
Im ắng.
Bầu trời đã tối, nay càng tối.
Tối đến mức nuốt chửng ánh sáng đèn lồng.
Trong bóng đêm, một đường nét mờ mờ thoáng hiện.
Một gương mặt người…
Mặt của ta…
“???”
Trần Nhất Sinh mở to mắt.
Mặt?
Tại sao trời đêm có thể phản chiếu gương mặt của ta?
Ý nghĩa vừa nảy sinh…
“OÀNH”
Một tiếng sấm nổ vang, ánh chớp xé toạc màn đêm.
Thiên địa sáng lên.
Đồng tử thiếu niên co rụt lại mãnh liệt.
Thứ trước mặt…
Một con mắt!
Một con mắt đen ngòm!
Nó đang nhìn qua cửa sổ.
Ngay sau đó, đêm đen nuốt trọn tất cả.
Âm thanh mưa đang nhỏ nhất thời dồn dập ập về.
“Ào ào”
“Ọe!”
Tiếng nôn ói vang lên.
Trần Nhất Sinh cứng đờ người, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Ngoài cửa sổ, mưa đang rơi, màn đêm tối tăm như cũ. Nước mưa trắng xóa tạt vào trong.
Vừa rồi… ảo giác sao?
Hắn ngoái đầu, tên đường đệ tựa vào một bức tường, cúi gập người nôn tháo.
Trông thấy cảnh này, dù đang sợ hãi tột độ, Trần Nhất Sinh cũng vô lực thõng xuống vai.
“Mẹ nó! Tên mập chết luôn trong đó rồi chắc!?”
Trần Vấn Anh quệt miệng, đầu óc quay cuồng, căm tức đá mạnh về trước.
“RẦM”
Cánh cửa bật tung.
Hắn đùng đùng xông vào trong. Tuy vậy một giây sau, toàn thân cứng ngắc, vẻ tức giận tắt lịm, chỉ còn lại ngốc trệ:
“Ực… người đâu?”
Trần Nhất Sinh cũng nhìn vào trong, chỉ thấy căn phòng tối om và trống trải. Đừng nói là người, ngay cả một món đồ vật cũng chẳng có.
Trong sát na, sắc mặt thiếu niên đại biến, cuống cuồng xông đến.
Đúng lúc…
“RẦM”
Cảnh cửa đột ngột đóng sầm lại.
Hai tên thiếu niên, một người ngoài, một người trong, ngăn cách với nhau.
Trần Nhất Sinh bùng nổ linh lực, vội vã tung quyền.
“Ầm”
Một quyền.
Thêm một quyền.
Thêm một quyền nữa.
Những cú đấm đủ sức đánh nát đá tảng giáng xuống, thế nhưng cánh cửa gỗ vẹn nguyên.
Đừng nói vỡ, ngay cả một vết xước cũng chẳng có.
Vẻ mặt thiếu niên tái đi, vừa định dốc toàn lực…
Một cơn gió lạnh đột nhiên thổi qua.
“Vù”
Những chiếc đèn lồng đồng loạt tắt ngấm.
Một dãy hành lang dài chìm vào bóng tối thăm thẳm.
Trước mặt tối đen, Trần Nhất Sinh run lên:
“Bình tĩnh! Bình tĩnh!”
Thế nhưng càng cố trấn an, tim càng đập loạn, tay chân càng run cầm cập.
“Chát”
Hắn tự tát mạnh vào mặt mình, nửa bên má nóng rát, ý thức cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại.
Đây là tầng hai, tầng bốn có rất nhiều cường giả!
Hét lên, nhất định sẽ có một ai đó nghe thấy!
Đúng!
Hét!
Mau hét!
“Cứ…”
Âm thanh vừa cất lên đã ngừng lại.
Trần Nhất Sinh thẫn thờ, cứng ngắc cúi đầu.
Ngực… trống rỗng…
“Hì hì”
Tiếng cười non nớt vang vọng.
“OÀNH”
Tia sét sáng rực xé ngang trời đêm.
Trong giây phút ngắn ngủi ấy…
Hắn nhìn thấy.
Ngực thủng…
Máu tươi đầm đìa…
Thịt nát nhầy nhụa…
Một cái đầu trẻ con nho nhỏ thò ra.
Nó nhếch miệng, từ từ nở nụ cười.
“...”