Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 124: Thiên thủ thiên nhãn



“OÀNH”

Tiếng sấm rền vang, oanh động một góc trời.

Một tia chớp vụt qua màn đêm, tựa thiên đao rạch nát tầng mây đen mù mịt. Mưa ào ào như thác đổ, muôn vàn hạt mưa trắng xóa đan vào thiên địa.

Hoàng An Thành rộng lớn là thế, nhưng trong đêm mưa vắng vẻ đến dị thường.

Trong màn mưa ấy, một thân ảnh màu đen vút qua, nhanh đến mức chỉ để lại một đạo tàn ảnh mơ hồ.

Tà áo đen tung bay trong gió rít, tựa một u linh xuyên qua giữa màn đêm u ám.

Thân ảnh áo đen vun vút qua từng con đường vắng.

Rất nhanh chóng, hắn đã đứng trước tường thành Hoàng An.

Bức tường thành cao sừng sững, mặc cho năm tháng rêu phong vẫn uy nghi đứng giữa đất trời.

Bóng đen nhẹ giậm chân.

“Vút”

Hắn phóng thẳng lên không trung, tường thành cao trăm trượng dưới chân chẳng khác nào mặt đất bằng phẳng.

Vỏn vẹn vài cái chớp mắt, thân ảnh ấy đã vượt ra khỏi thành, hòa lẫn vào màn đêm đen của rừng thẳm.

Mưa càng lúc càng to…

Từng cơn gió lạnh rít qua rừng cây, mang theo cái lạnh thấu tận xương tủy.

Tiếng gió xen cùng tiếng mưa như đoạn oán ca.

Rời Hoàng An Thành được một quãng xa, thân ảnh áo đen cuối cùng cũng dừng lại.

Hắn mở chiếc áo choàng đen rộng thùng thình của mình.

“Bịch”

Từ trong đấy, một thân thể rơi mạnh xuống nền đất sũng bùn.

Thiếu niên với gương mặt trắng bệch như xác chết. Ở giữa lòng ngực là một lỗ máu lớn, nước mưa xối xuống, từng dòng máu đỏ nhạt loang dần trên mặt đất.

“Sột soạt”

Một tiếng động nho nhỏ vang lên.

Ngay sau đó, giữa lồng ngực thủng toang của thiếu niên, một cánh tay tí hon chậm rãi giơ cao.

Năm ngón tay đỏ lòm, những móng tay đen sẫm vấy đầy máu thịt.

“Sột soạt”

Thêm một cánh tay nữa.

Tiếp đó…

Một cái đầu nhỏ từ từ nhô cao ra khỏi lồng ngực. Toàn thân nó nhầy nhụa máu tươi, miệng ngậm một con nhộng trắng ngần ngọ nguậy.

“Sực”

Nó cắn đứt đôi con nhộng, nuốt xuống. Chiếc lưỡi đen kịt chậm rãi liếm một vòng quanh miệng như đang nhấm nháp dư vị.

“Hì hì”

Ăn xong, nó cười vui thích.

Thân ảnh áo đen cúi người, giơ tay.

Nó đu trên đôi tay của người đối diện mà chầm chậm leo lên, thoáng chốc ngồi trên vai hắn.

Người áo đen nhìn thiếu niên nằm dưới đất, dời bàn tay xuống lồng ngực thủng máu của đối phương.

Đúng lúc này…

Đôi mắt vốn dĩ nhắm nghiền của thiếu niên đột nhiên mở to. Bất ngờ bật người, một quyền mang theo tất cả sức mạnh còn sót lại đánh thẳng về trước.

Đồng tử thân ảnh áo đen thoáng rung lên, năm đầu ngón tay đang vươn ra tức thì siết chặt thành quyền.

Quyền đối quyền.

“Đùng”

Theo một tiếng nổ trầm thấp, mưa quanh hai người như bị quyền phong đánh bật sang hai bên.

Một thân ảnh văng ngược ra ngoài.

Thân ảnh còn lại thì cắm đầu bỏ chạy.

“Đáng chết!”

“Đáng chết!”

“Đáng chết!”

Trần Nhất Sinh phóng như điên, quanh người một tầng ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra. Trong lòng vừa hoảng sợ vừa phẫn nộ.

May mắn…

May mắn là trước lúc mất đi ý thức, hắn đã nuốt viên Bảo Nguyên Đan. Nhờ viên đan ấy mà mới có thể trở về từ cõi chết. Nếu không, chỉ sợ giờ này bản thân đã là một cái xác không hồn.

Dẫu vậy con tiểu quỷ kia nằm trong ngực. Nó khiến toàn thân hắn tê cứng, một tia linh lực cũng chẳng vận nổi. Mãi cho đến khi nó chui ra ngực, hắn mới giành lại được quyền điều khiển thân thể, tranh thủ cơ hội duy nhất để đào thoát.

Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, Trần Nhất Sinh nghiến nghiến răng.

Hắn đã ngờ chủ nhân của Tam Niên Thực Tâm Cổ tuyệt đối sẽ không buông tha dễ dàng như vậy.

Chỉ là đêm yến tiệc này có rất nhiều cường giả tòa thành, còn có Đào Duệ tọa trấn, cứ ngỡ chủ nhân con cổ nhất định sẽ chùn tay. Ai mà ngờ…

Trần Gia… đáng chết!

Trong tâm nộ hỏa ngút trời, Trần Nhất Sinh điên cuồng điều động linh lực, dốc tất thảy vào đôi chân.

Chỉ cần…

Chỉ cần quay lại Hoàng An Thành.

Chỉ cần vào được trong thành, ta sẽ có được con đường sống!

“OÀNH”

Mưa đêm rền vang.

Đằng trước, một thân ảnh mặc áo choàng đen xuất hiện, tà áo lay lay trong gió.

Mưa ào ào như mãnh thủy, thế nhưng từ đầu đến cuối, trên tấm áo ấy chẳng hề dính một giọt nước mưa.

Hắn đi tới. Ẩn dưới vành mũ là đôi mắt đục ngầu, nhàn nhạt đảo qua tứ phía.

Ở gần đó, sau một gốc cổ thụ um tùm, Trần Nhất Sinh núp sát người vào thân cây, một tay che miệng, cố nén nhịp thở loạn của mình.

Hắn run nhẹ, đến cả một hơi thở mạnh cũng không dám phát ra.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Nhịp tim dồn dập trong tai. Từng giây từng khắc dài như thiên thu.

Tiếng mưa rơi ào ạt cùng tiếng bước chân vang vọng trong rừng.

Thế rồi…

Tiếng bước chân xa dần, xa dần, cho đến khi biến mất.

Trần Nhất Sinh buông tay, cả người xụi lơ trượt xuống gốc cây, đang định thở phào…

“Đùng”

Mặt đất chấn động mãnh liệt.

Tiếng nổ xé trời. Thân cổ thụ nứt toác, rễ cây bật tung.

Toàn thân thiếu niên như một viên đạn pháo văng ra xa, nặng nề đâm gãy mấy thân cây mới miễn cưỡng dừng lại.

Hắn ngã mạnh xuống dưới một gốc đại thụ đổ sập, bất động.

“OÀNH”

Tia chớp thoáng qua, ánh sáng trắng xóa chớp tắt giữa đêm tối.

Trong đêm, thân ảnh mặc áo choàng đen một lần nữa hiện ra. Trên gương mặt mang một chiếc mặt nạ quỷ đỏ thẫm, miệng quỷ ngoác to như muốn nuốt trọn gương mặt ấy.

Quỷ diện nhân thu quyền, từng bước đến gần.

Quanh người, từng sợi linh lực đỏ sẫm vặn vẹo như những con rắn nhỏ. Nước mưa vừa chạm vào dòng linh lực ấy liền phát ra tiếng “xèo xèo”, trong nháy mắt tan thành hơi nước.

“Hì hì”

Trên vai Quỷ diện nhân, con tiểu quỷ đỏ hỏn bụm miệng cười thích thú.

Nó nhỏ đến mức chỉ vừa bằng một bàn tay. Đôi mắt nhắm tịt, đầu nhọn như đầu con trùng. Toàn thân đỏ lòm, ngập ngụa trong máu, trông như một bào thai chưa rời bụng mẹ.

Trong cái miệng nhỏ ấy mọc ra những chiếc răng nanh đen sì, lởm chởm. Đầu ngón tay những là từng chiếc móng vuốt đen sẫm sắc nhọn.

Bấy giờ, Quỷ trùng nhi nhẹ nhàng trượt xuống vai Quỷ diện nhân. Nó đến trước mặt thiếu niên.

“Hì hì”

Há to cái miệng đen ngòm, nó cắn vào cổ thiếu niên.

Bất chợt, Trần Nhất Sinh mở mắt, vương tay chộp thẳng cổ con quỷ trùng.

“Ét! Ét!”

Qủy trùng nhi giẫy giụa, ré lên tiếng rít chói tai.

Thế nhưng, đổi lại chỉ là năm đầu ngón tay càng ra sức.

Ánh mắt Trần Nhất Sinh tàn nhẫn đến cực điểm, dùng sức như muốn vặn gãy chiếc cổ nhỏ xíu của nó.

“Vù”

Một tiếng xé gió truyền đến, Trần Nhất Sinh ngẩng đầu.

Một nắm đấm công đến với tốc độ dọa người.

Linh lực đỏ cuồn cuộn quanh cánh tay Quỷ diện nhân. Nước mưa cuốn theo quyền phong, xoáy thành một vòng xoáy uy mãnh.

Ngay giây phút nắm đấm sắp chạm vào đầu thiếu niên…

“Oong”

Tầng sáng nhạt trên người Trần Nhất Sinh nhẹ rung lên. Hào quang ấy nhìn qua mỏng như cánh ve, yếu ớt vô cùng. Tuy nhiên quyền phong đánh tới, lại giống như đập vào một bức tường thép bất khả lay chuyển.

“Đùng”

Sóng xung kích quét sạch nước mưa trong vòng mấy trượng.

Quỷ diện nhân đâm sầm vào những gốc cổ thụ sau lưng, đại thụ ầm ầm đổ xuống.

Trần Nhất Sinh sững người, nhưng rất nhanh phản ứng lại.

Hắn ném mạnh con quỷ trùng trong tay, rồi xoay người thục mạng chạy.

Trong cơn mưa mịt mù, một thân ảnh điên cuồng phi nhanh, những hạt mưa hai bên đường dường như cũng chậm lại.

Trần Nhất Sinh cắm đầu cắm cổ mà chạy.

Quanh thân, tầng hào quang mỏng manh đang nhấp nháy, dù vậy đã nhạt đi quá nửa.

Hộ linh quang của Bảo Nguyên Đan chỉ còn tồn tại trong nửa nén nhang. Từ thời điểm rời tòa lâu, thời gian trôi qua được một đoạn, tầng hộ linh đã liên tiếp cứu hắn mấy mạng.

Một khi nó biến mất, Trần Nhất Sinh chẳng dám nghĩ đến hạ tràng của mình.

Ý nghĩ ấy vừa nảy sinh, linh lực càng cuồng động, đổ dồn xuống đôi chân.

Mạch đạo nơi bắp chân nhói lên từng cơn đau điếng, cơ bắp như muốn nứt toạc sau mỗi bước chân. Dẫu vậy, chỉ cần còn sống về thành, một đôi chân có đáng là gì?

Hắn quyết tuyệt, vừa định tiếp tục tăng tốc, nhưng rồi một sát na vội ngưng lại.

Trần Nhất Sinh thay đổi sắc mặt.

Ngay đằng trước, thân ảnh áo đen từ từ lộ diện.

Trên vai, Quỷ trùng nhi tìm tòi đảo mắt nhìn chung quanh. Bỗng nhiên, nó cười hì hì, đưa ngón tay tí xíu chỉ chỉ về một góc cổ thụ gần đó, đồng thời một tay kéo kéo vạt áo choàng của Quỷ diện nhân.

Hắn chậm rãi cất bước đến gần.

Nấp sau gốc cây cổ thụ, Trần Nhất Sinh đang ghì chặt tay rồi từ từ buông lỏng.

Hắn nở nụ cười đắng chát, sau đợt giao thủ ngắn ngủi vừa rồi đã mờ mờ đoán được thực lực của đối phương.

Trúc Cơ cảnh.

Đến cảnh giới này, thần thức được mở. Tại khoảng cách ngắn ngủi như vậy, muốn trốn có chăng chỉ là trò cười vô nghĩa.

Trần Nhất Sinh thở dài, đứng lên, chủ động đi ra nơi ẩn nấp.

Thấy vậy, Quỷ diện nhân cũng dừng chân.

Hai người chỉ còn cách nhau chừng mười bước.

Mưa rơi, gió rào, rừng thẳm lặng ngắt.

Trần Nhất Sinh nhìn chằm chằm chiếc mặt nạ quỷ đỏ thẫm đối diện, miệng nhếch lên, dang rộng đôi tay:

“Rất hân hạnh được gặp mặt…”

“...chủ nhân của Tam Niên Thực Tâm Cổ.”

Quỷ diện nhân trầm mặc.

Trần Nhất Sinh dường như cũng chẳng mong đợi đáp lại, bật cười thành tiếng:

“Nhờ ơn của ngươi mà những năm qua ta sống không bằng chết.”

Tiếng nói rất bình thản, nhưng trong ánh mắt thiếu niên một mảng âm trầm: “Ta nên tính món nợ này với ngươi như thế nào đây?”

Trong chốc lát, nơi này chỉ còn tiếng mưa rơi như trút, tiếng gió gào xuyên qua tán cây, và cả tiếng cười non nớt:

“Hì hì”

Đôi mắt của con quỷ trùng nhắm nghiền, chiếc miệng nhỏ ngoác rộng, để lộ ra những chiếc răng đen sì nhọn hoắc. Vừa nhìn thôi đã đủ dọa người ta tê cả da đầu.

Nhớ đến thứ quỷ dị này cắn xé trong ngực mình, Trần Nhất Sinh nổi da gà, cố nén cảm giác ghê tởm, trầm giọng:

“Bút trướng này ta đã nhớ! Hẹn ngày đòi lại!”

Nói xong, thiếu niên quay người, thoắt cái đã mất tăm.

Quỷ diện nhân nhìn theo, im lặng.

Trong nháy mắt, chiếc áo choàng đen đã xuất hiện ngay sau lưng thiếu niên.

Hắn xòe rộng năm ngón tay, tạo thành một thủ trảo chộp xuống đỉnh đầu Trần Nhất Sinh.

Ngay thời điểm móng tay gần da đầu trong gang tấc, đúng lúc này…

“Đùng”

Dưới chân, mặt đất đột nhiên sụp.

Một hố đất bất ngờ lộ ra, Quỷ diện nhân rơi thẳng xuống.

Trần Nhất Sinh phất mạnh tay áo.

“Vèo” “Vèo” “Vèo”

Từng đạo hồng quang xuyên qua màn mưa cấp tốc rớt xuống dưới hố.

Quỷ diện nhân vừa ngẩng mặt, vừa định nhảy lên, cả người nhất thời ngưng trệ.

Trong tầm mắt, từng đóa hỏa hoa đỏ thẫm đong đưa trong gió, đẹp đến mê người...

Chỉ có điều, nhiệt độ điên cuồng tăng vọt. Quỷ trùng nhi nghẹo đầu tò mò, đưa tay chộp đến một đóa.

“Hì hì”

“OÀNH”

“OÀNH”

“OÀNH”

Những tiếng nổ vang trời động đất oanh oanh.

Đất đá vỡ tung.

Hố sâu trở thành một biển lửa đỏ rực, miệng toạc ra gấp muôn lần.

Bụi bốc lên mù đặc, nhưng rất nhanh bị cơn mưa dữ dội xóa tan.

Trong màn khói mỏng manh, thân ảnh mặc áo choàng đi lên từ hố đất.

Áo đen sạch sẽ, ngay cả một hạt bụi cũng chẳng dính nổi.

Quỷ trùng nhi giật giật vai áo của hắn, vui vẻ cười rồi chỉ ngón tay về một phía xa xa.

Nơi ấy… thiếu niên đã sớm mất dạng.

“Hộc hộc”

Trần Nhất Sinh phóng nhanh, ngực phập phồng như muốn nổ tung. Trái tim cuồng loạn, tầm mắt vặn vẹo, cảnh vật trước mặt lúc rõ lúc mờ.

Dẫu vậy, hắn không dám chậm lại dù chỉ là nửa nhịp.

Sau lưng là tử thần, chậm lại đồng nghĩa với cái chết.

Hắn xuyên qua tầng tầng rừng rậm âm u. Những cành cây nhọn quất mạnh vào mặt, thế nhưng giờ đây chẳng còn cảm giác nữa.

Bỗng nhiên…

Từ xa xa, một vệt sáng thấp thoáng.

Đôi con ngươi Trần Nhất Sinh rung lên mãnh liệt.

Đó là… ánh đèn.

Ánh đèn của Hoàng An Thành!

Hắn cuồng hỉ, càng tăng tốc, thoáng chốc đã rời rừng, dừng lại trên một vách đá cao.

Vừa đến nơi, Trần Nhất Sinh chống đôi tay trên gối, cúi gập người, hít vào từng ngụm ngắt quãng. Toàn thân rã rời đến mức muốn đứng cũng gian nan.

Hắn ngước cổ.

Ẩn giữa muôn vàn giọt mưa trắng xóa, tòa thành đồ sộ đứng nơi cuối chân trời.

Từng ánh đèn lồng nhàn nhạt soi sáng, xa xa còn có thể nhìn thấy một tòa lâu sáng rực trong đêm.

Đến rồi… cuối cùng cũng đến rồi.

Chỉ cần la lên.

Chỉ cần la lên thật to, nhất định cảnh vệ ở thành sẽ nghe thấy.

Chỉ cần có người nghe thấy, ta sẽ sống!

Trần Nhất Sinh mang theo niềm tin ngập tràn, hít sâu một hơi, linh lực đồng loạt dâng lên cổ họng.

“Cứ…”

“OÀNH”

Tia sét xé ngang thiên địa.

Đất trời sáng lòa.

Tiếng thét từ trong miệng thiếu niên nghẹn lại.

“...ứ…”

“...ứ…”

“...ứ…”

Âm thanh cầu cứu ngày một nhỏ dần, nhỏ dần, thẳng cho đến lúc tan vào tiếng mưa đổ.

Hắn mềm nhũn, đầu gối quỳ sụp xuống.

“Bịch”

Nụ cười trên gương mặt tan rã, chỉ còn lại… sự đờ đẫn.

Hoàng An Thành đang động, đang động.

Thứ quấn quanh tường thành, đang động.

“OÀNH”

Một tia sét nữa giáng xuống.

“Thút thít”

Tay.

Từng cánh tay.

Một ngàn?

Một vạn?

Muôn ngàn cánh tay trắng nhợt chen chúc trên tường thành.

Đan vào nhau, chồng lên nhau, cào cấu nhau.

Mắt.

Từng con mắt.

Một ngàn?

Một vạn?

Muôn ngàn con mắt đen thẳm trườn trên ấy.

Mở ra, đóng lại, rồi lại mở ra.

Nước mưa trào xuống ồ ạt.

Trong đêm ngâm lên tiếng ai oán não nề của một nữ tử.

Nó đang khóc?

Trần Nhất Sinh chết lặng ngẩng đầu, ngẩng đầu rồi ngẩng đầu, nhưng…

Nó quấn quanh trăm dặm tường thành, vươn cao đến tận tầng mây.

Đêm… là trời hay cái bóng của nó?

Mưa… là nước mưa hay nước mắt của nó?

“...ứ…”

Tiếng cầu cứu cuối cùng im nghẹn.

Tia sét tắt ngấm, trời một lần nữa tối đen.

Tiếng nỉ non đau thương dần nhường chỗ cho tiếng mưa rào rào.

Tường thành trong đêm nổi từng vệt gợn sóng, màn đêm từ từ phản chiếu gương mặt thiếu niên.

“...”