Trần Nhất Sinh quỳ rạp trên mặt đất, ánh mắt thất thần, trong đầu trống rỗng.
Một tia huyết sắc cuối cùng trên gương mặt cũng lặng lẽ rút đi, chỉ còn lại tái nhợt.
Nó… rốt cuộc là thứ gì?
Xa xa, con mắt trên tường thành dường như càng lúc càng gần nơi này.
Đồng tử đen ngòm tựa vực sâu thăm thẳm, thôn phệ ánh sáng tòa thành.
Nước mưa dội xuống từ nơi hốc mắt của nó, những giọt nước mưa dần dà hiện ra gương mặt thiếu niên.
Nó… đã nhìn thấy mình.
Ý nghĩ này vừa nảy sinh, Trần Nhất Sinh không nhịn được run rẩy.
“Chát”
Một cái tát giáng mạnh lên mặt, nửa bên má còn lại cũng đau rát.
Hắn hít sâu mấy hơi, cơn đau mạnh mẽ giật thần trí quay trở về, đứng dậy.
Đưa mắt nhìn tòa thành xa xa, do dự vài giây, rốt cuộc cắn răng, cắm đầu chạy ngược hướng thành.
Hoàng An Thành đã không còn là nơi an toàn!
“Đáng chết!”
Trong đêm, một thân ảnh cuống cuồng tháo chạy.
Hắn giẫm nát bùn đất, xuyên qua từng tầng rừng cây rậm rạp.
Trong đầu Trần Nhất Sinh chỉ còn duy nhất một ý niệm:
“Chạy!”
Đâu cũng được, chạy càng xa càng tốt!
“Hì hì”
Đột nhiên, xen lẫn trong tiếng mưa, tiếng cười non nớt truyền đến.
Trần Nhất Sinh trong lòng cuồng minh, trong sát na nghiêng mạnh người sang một bên.
“Vút”
Một chiếc cước bổ thẳng xuống nơi thiếu niên vừa đứng, tựa roi mây xé gió.
“Đùng”
Trong vòng một trượng, mặt đất sụp xuống thành một chiếc hố to.
Mấy trượng xung quanh bị chấn đến tung lên, vô số đất đá bắn ngược lên trời rồi ầm ầm rơi xuống.
Trần Nhất Sinh lăn lộn cả chục vòng, lưng nặng nề đập vào một gốc đại thụ mới miễn cưỡng ngừng lại.
Hắn ngước mặt, giữa cơn mưa tầm tã, ống tay áo choàng đen nhè nhẹ phất phơ.
Chiếc mặt nạ quỷ ngoác miệng nhàn nhạt nhìn xuống.
Bên vai, Quỷ trùng nhi ôm bụng cười giòn tan, giống như đang thưởng thức một trò vui.
Trần Nhất Sinh đưa tay quệt nước mưa và bùn đất nhoe nhoét trên mắt, nén giận:
“Âm hồn bất tán!”
Đồng thời, tâm tư trong đầu cấp chuyển.
Trở về thành?
Ý nghĩ này vừa nảy sinh đã bị chủ nhân của nó dập tắt.
Hắn dẫu có thêm mười lá gan cũng chẳng dám đặt một chân đến sào quyệt ấy.
Quanh người, tầng hộ linh quang chỉ còn mỏng manh ba phần. Một khi nó tan biến, cũng là lúc sinh mệnh của hắn đi đến tận cùng…
Nếu chạy đã vô dụng, vậy thì… chỉ còn một con đường…
“OÀNH”
Sấm động rền vang, sét rạch ngang trời.
Thiếu niên chậm rãi đứng thẳng người, đôi mắt vốn dĩ hỗn loạn bỗng chốc trở nên tĩnh lặng dị thường.
Hoảng loạn?
Cuống cuồng?
Do dự?
Tất cả vụt tắt.
Chỉ còn sát ý, nồng đậm sát ý.
Chiến.
Hoặc giết đối phương.
Hoặc bị đối phương giết.
Hắn nhẹ động ngón tay, một tia linh lực truyền xuống. Chiếc nhẫn Thanh Tiêu trên tay nhấp nháy một tầng thanh quang.
Ngay sau đó…
Ánh sáng xanh nhạt tắt đi.
Một khẩu súng trường xuất hiện trong tay của Trần Nhất Sinh.
Nhẫn Thanh Tiêu ngoại trừ là tín vật của đệ tử Thanh Tiêu Tông, còn có một công dụng khác - trữ vật.
Quỷ diện nhân nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên hai món đồ vật lạ lẫm, ống tay áo động động.
Bấy giờ, Trần Nhất Sinh từ từ nâng cánh tay, ánh mắt nhắm chặt thân ảnh người đàn ông đối diện.
Đầu ruồi, thân súng, mục tiêu nằm gọn trong tầm ngắm.
Ngón trỏ một thoáng ấy siết cò.
“Đoàng”
Đầu nòng tóe lửa.
Viên đạn xé rách màn đêm lao nhanh, để lại một vệt sáng ngắn ngủi và mùi khói thuốc súng nồng nặc.
Đồng tử thiếu niên co lại.
Quỷ diện nhân đứng nguyên tại chỗ, cánh tay giơ ra trước mặt, năm ngón tay khép lại thành nắm đấm.
Từng hạt bột mịn rơi xuống từ khoảng hở ngón tay, rất nhanh hòa lẫn vào màn mưa dày đặc.
Mùi sắt thép.
Mùi lưu huỳnh.
Đạn chì hoàn toàn nát mịn.
Trần Nhất Sinh sắc mặt trầm xuống, tiếp tục nổ súng.
Thế nhưng “xì” một tiếng, nòng súng hỏa mai câm lặng.
Nước mưa làm ướt đá lửa và thuốc súng, sau phát súng đầu tiên, nó giờ đây chỉ còn là một khối sắt vô dụng.
Vẻ mặt thiếu niên tối tăm đến cực điểm.
“Hì hì” Quỷ trùng nhi cười như trêu ngươi.
Đột nhiên, Quỷ diện nhân động, năm ngón tay càng ghì chặt.
“Ào”
Một cỗ linh lực đỏ thẫm bạo phát, mang theo uy chấn như sóng dữ quét ngang cánh rừng.
Cuồng phong nổi lên.
Mưa bị hất tung.
Tán cây nghiêng ngả.
Nền đất ẩm ướt dưới chân rung chuyển.
Một thoáng này…
“Ríttt gàooo”
Một đạo linh lực gào thét thoát ra từ tay của thân ảnh áo đen, tựa như một con giao long cắn xé màn đêm.
Bất cứ nơi nào nó nghiền qua, đại thụ đổ rạp, cự thạch nổ tung.
Bùn đất cuộn ngược.
Vỏn vẹn một cái chớp mắt qua đi, một vùng đất trăm trượng bị san thành bình địa.
Đây chính là sức mạnh của Trúc Cơ Cảnh.
Tu sĩ Trúc Cơ động thủ, trăm trượng xung quanh đều là tử địa.
Quỷ diện nhân vừa thu tay, một bóng người thình lình xuất hiện sau lưng.
Trần Nhất Sinh chẳng biết từ bao giờ đã vòng ra phía sau của đối phương.
Khẩu súng hỏa mai trong tay xoay ngược, lưỡi lê toát ra hàn quang lạnh lẽo.
Đầu lê sắc nhọn đâm thẳng vào gáy gã hắc y nhân.
Nhanh.
Chuẩn.
Tàn nhẫn.
Chỉ cần trúng.
Nhất định sẽ đoạt mệnh.
Hắn nghĩ vậy…
Thế nhưng mũi lê chỉ còn cách một li.
Quỷ trùng nhi trên vai ngoái đầu, đôi mắt nhắm nghiền cong lại, miệng nhếch lên nụ cười quỷ quyệt:
“Hì hì”
Cũng vừa lúc ấy, Quỷ diện nhân đưa tay ra sau, không cần nhìn, hai ngón tay chuẩn xác kẹp được lưỡi lê.
“Đinh”
Tiếng kim loại va chạm vang vang. Mũi lê được rèn từ tinh thiếc, sắc đến mức chém sắt như chém bùn.
Vậy mà chẳng thể nào để lại trên da thịt đối phương dù chỉ là một vết xước nhỏ.
“Răng rắc”
Từng vết nứt cấp tốc loang ra trên mặt sắt.
Ngay sau đó, cả khẩu súng hỏa mai vỡ vụn, từng mảnh linh kiện lách cách rơi xuống nền đất ướt sũng.
Quỷ diện nhân chầm chậm xoay người, linh lực đỏ sẫm trào dâng.
Một trảo mang theo sát niệm nồng đậm chộp thẳng xuống đỉnh đầu thiếu niên.
“Ầm”
Quỷ trảo vừa chạm đến tóc, tầng hộ linh quang sáng lên.
Trong nhất thời, linh lực uy mãnh như đánh trúng mặt nước, chỉ để lại một vệt gợn sóng nhỏ, sau đó tan rã.
Thủ trảo bị đánh bật ra ngoài.
Trần Nhất Sinh thấy cảnh này, chẳng lùi mà tiến, áp sát thân thể to cao của đối phương.
Nhẫn Thanh Tiêu vụt sáng.
Bạo Diễm Hoa đỏ rực đồng loạt vây quanh hai người.
Những giọt nước mưa chạm vào nhị hoa, thoáng chốc nhiệt độ cuồng tăng, sáng lòa tầm mắt.
“OÀNH”
“OÀNH”
“OÀNH”
Tiếng nổ dồn dập rung chấn núi rừng. Biển lửa nuốt trọn cơn mưa.
Sức nóng mãnh liệt khiến nước mưa vừa tiếp xúc đã tức tốc tan thành sương trắng.
Bụi mù phủ rạp.
Đất đá tung trời.
Vài nhịp thở qua đi, hai bóng người đồng thời lao ra từ biển lửa.
Quỷ diện nhân đáp xuống mặt đất, áo choàng đen toát ra từng làn khói trắng.
Mũ áo, vạt áo, tay áo đều đã có vết cháy xém.
Dẫu vậy trên thân thể, đừng nói là trọng thương, ngay cả một vết bỏng nhỏ cũng không tồn tại.
Đối diện, Trần Nhất Sinh gian nan lùi lại, tầng hào quang hộ linh quang trên người lắng xuống.
Đôi mắt thiếu niên âm u cực độ.
Súng… vô dụng.
Bạo Diễm Hoa… cũng vô dụng.
Hai át chủ bài trong tay thậm chí còn chẳng đả thương được một sợi tóc của đối phương.
Trúc Cơ cảnh đáng sợ đến mức này sao?
Hắn cắn môi, chiến ý rừng rực thoạt đầu đã chùng xuống quá nửa.
Đánh như thế nào mới được?
Mặc cho nội tâm nặng nề, Trần Nhất Sinh nở nụ cười miễn cưỡng:
“Quả nhiên, tại hoạ di ngàn năm!”
Quỷ diện nhân trầm lặng, hai cánh tay từ từ nâng lên.
“Ào”
Xích linh một lần nữa dâng trào, tựa dòng mãnh thủy đang sôi sục.
Ống tay áo choàng phấp phới, chiếc mặt nạ quỷ dưới sắc đỏ càng thêm dữ tợn.
Trên vai, Quỷ trùng nhi cười thích thú một tiếng, rồi ngoan ngoãn rúc đầu xuống, đôi tay nhỏ xíu ôm chặt cổ Quỷ diện nhân.
Trần Nhất Sinh vội vã lùi lại.
“Ầm”
Hai luồng linh lực cực mãnh đồng thời bùng nổ.
Chúng xoáy tròn giữa thiên địa, tạo thành hai cột vòi rồng khổng lồ. Thét gào nghiền nát màn mưa rồi đổ ầm ầm về nơi thiếu niên đang đứng.
Nhanh.
Nhanh đến mức đêm tối dường như tách thành đôi, đất trời chỉ còn một màu đỏ sẫm.
Trần Nhất Sinh văng ngược lên trời. Hai cơn lốc dữ nuốt trọn thân thể.
Trong tiếng gào chói tai, đại thụ bị cắt thành vô số mảnh nhỏ, cự thạch bị nghiền thành bột mịt.
Bùn đất, cành cây, đá vụn,… tất cả những gì nằm trong vòng càn quét đều nát nhừ.
Hai cột vòi rồng song song phóng đi.
Bất chợt…
Bọn chúng nhập làm một.
“ĐÙNG”
Đại vòi rồng mạnh bạo đâm sầm vào vách núi xa xa.
Vách đá chấn động, những vết nứt tan hoác điên cuồng lan ra.
Ngay sau đó, từng mảng đá cuồn cuộn trút xuống như thác lũ.
Nơi nơi chỉ còn bụi mù và vô vàn vết cắt sâu hoắm hằn trên nền đất sần sùi.
Quỷ diện nhân từ từ tiến đến, bước chân đều đều.
Ánh mắt đen sau chiếc mặt nạ quỷ quét qua đống đổ nát.
“Oành”
Đột ngột, một thân ảnh phá tung đất đá.
Trần Nhất Sinh!
Hắn xông thẳng tới.
Một quyền mang theo tất cả sức mạnh đấm thẳng vào gã đeo mặt nạ.
Quỷ diện nhân cũng vung quyền nghênh đón.
Một bên là cánh tay gầy gò của thiếu niên.
Một bên là nắm đấm ngập tràn uy thế của gã đàn ông.
Hai nắm đấm cứng ngạnh đụng vào nhau.
Trong tích tắc ấy, tầng hộ linh quang quanh người Trần Nhất Sinh sáng lên.
Xích linh vừa chạm vào quầng sáng đã chấn động kịch liệt.
Một lực phản chấn dội ngược lại.
“Rắc”
Quỷ diện nhân ngưng lại, cánh tay cong vẹo sang một bên, xương cốt vang lên tiếng nứt vỡ.
Trần Nhất Sinh nhấc chân, một cước ác ý đá thẳng vào hạ bộ đối phương.
Dẫu vậy, đối phương phản ứng cực nhanh, gần như cùng lúc tung gối đáp trả.
“Ầm”
Đầu gối thúc mạnh vào mạn sườn thiếu niên, hộ linh quang một lần nữa nhấp nháy.
Hai luồng lực lượng đồng thời phản ngược.
Một người liên tục lùi lại hơn mười bước, mỗi bước đều để lại dấu chân sâu rõ rệt trên nền đất.
Bên này, Trần Nhất Sinh chỉ nhẹ chao đảo rồi nhanh chóng đứng vững.
Hắn cúi đầu nhìn nắm tay mình, ánh mắt thoáng hiện tinh mang.
Quả nhiên, đúng như suy đoán!
Hộ linh quang chẳng những có thể phòng ngự, mà còn phản chấn một phần lực lượng từ đối phương.
Thảo nào sau mỗi đợt giao phong, người bị đánh lui luôn là tên quái nhân trước mặt.
Hắn vừa nghĩ đến đây, thần sắc trở nên ác liệt.
Nếu đã vậy, ta sẽ dùng sức của ngươi để giết ngươi!
“Tên chết tiệt!”
Trần Nhất Sinh thét to, linh lực cuồng động:
“Tiếp chiêu!”
Hắn như nổi điên nhào đến, dường như mặc xác tất thảy, tung quyền.
Một quyền.
Quỷ diện nhân tránh.
Thêm một quyền.
Tiếp tục tránh.
Đầu gối.
Cùi chỏ.
Vai.
Thậm chí là đầu.
Bất cứ thứ gì có thể tấn công trên người, Trần Nhất Sinh đều bất chấp mà nện mạnh tới.
Quỷ diện nhân vừa lùi vừa né.
Trải qua mấy lần nếm trái đắng, hắn cũng đã nhận ra sự quỷ dị của tầng linh quang trên người thiếu niên.
Mỗi một đòn đánh trúng, tương đương với gánh chịu sức mạnh của mình dội ngược lại.
Trong nhất thời, cảnh tượng cổ quái diễn ra giữa rừng mưa.
Một tu sĩ Luyện Khí đang truy đuổi gắt gao một cao thủ Trúc Cơ.
Mặc cho thiếu niên quyền cước loạn xì ngầu, tên cao thủ Trúc Cơ chỉ có thể vội tránh né, từ đầu đến cuối chẳng dám chính diện chống đỡ.
Năm ngón tay giữ chặt vai áo choàng, theo sự di chuyển của Quỷ diện nhân, Quỷ trùng nhi đu đưa qua lại như một món đồ chơi nhỏ treo trước gió.
Nó cười ngặt nghẽo, tiếng cười vô cùng thích chí vang vọng rừng đêm.
Mọi thứ cứ như vậy tiếp diễn, mãi cho đến…
"..."