Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 126: Điên cuồng!



Trong cơn mưa xối xả, Trần Nhất Sinh gầm một tiếng, nắm đấm mang theo linh lực nện thẳng về trước.

Nắm đấm xuyên qua giọt nước mưa, nhưng chỉ đánh trúng vào khoảng không.

Đây đã là lần thứ mấy rồi?

Hắn chẳng còn nhớ nổi.

Chỉ biết rằng từ thời điểm xông vào cận chiến đến giờ, dù tung ra vô số quyền, vô số cước.

Thế rồi, đừng nói là đánh trúng, ngay cả một góc áo của gã trước mặt cũng chưa từng chạm tới.

Đây chính là sự chênh lệch giữa đại cảnh giới sao?

Quỷ diện nhân thoắt ẩn thoắt hiện, tốc độ nhanh đến mức trong đêm chỉ nhìn thấy từng đạo tàn ảnh mờ nhòe.

Mỗi quyền của thiếu niên tung ra, thân ảnh áo đen đã nháy mắt di chuyển đến một vị trí khác.

Trần Nhất Sinh càng đánh, sắc mặt càng trầm xuống.

Bên tai, tiếng áo choàng phần phật quanh quẩn cùng tiếng cười re ré của con tiểu quỷ. Ánh mắt thiếu niên dần dần đỏ lên, tơ máu nổi vệt, hô hấp cũng ngày một gấp gáp.

Quyền càng nhanh, càng mạnh, nhưng cũng càng loạn.

Đúng lúc này, Quỷ diện nhân đột nhiên dừng lại.

Hắn đứng yên, nhìn thế công rối loạn của người trẻ tuổi đối diện, mặt nạ quỷ chầm chậm cúi xuống thấp.

“Vù”

Từ quanh người gã quái nhân, cuồng phong bất giác nổi mạnh.

Nước mưa cuốn ngược lên trời, hòa cùng với linh lực đỏ thẫm, xoắn thành từng vòng xoáy dữ tợn.

Phong vũ thét gầm, xé toạc đại địa.

Mười mấy trượng xung quanh, nền đất rách ra hàng trăm vết cắt chi chít, đan chéo như mạng nhện.

Hắn phất tay.

“Xoẹt” “Xoẹt” “Xoẹt”

Hàng chục phong đao đồng thời chém tới. Mỗi một lưỡi đều sắc đến mức như muốn cắt đôi bóng đêm.

Trần Nhất Sinh ngưng trọng.

Đối mặt với cả chục lưỡi đao cùng lúc mãnh liệt công đến, tóc thiếu niên rối tung, tay áo đập vào da thịt.

Hắn rõ ràng, nếu là thông thường, chỉ cần trúng một đòn, thân thể này sẽ bị chém thành hai đoạn.

Thế nhưng…

Trần Nhất Sinh tiếp tục tiến, vung quyền.

Tầng hộ linh quang sáng lên, phong đao chém vào trên đó nhanh chóng bị đánh bật, phi vút ra xung quanh.

Những tưởng đã xong, nhưng dị biến nảy sinh…

Những lưỡi đao đỏ thẫm vốn dĩ đã sượt qua người thiếu niên, chợt tất cả ngừng lại giữa không trung.

Ngay sau đó, tựa có một bàn tay vô hình lôi chúng xuống, cấp tốc đảo chiều.

“Xoẹt” “Xoẹt” “Xoẹt”

Hàng chục phong đao cắm ngập xuống mặt đất.

Trong thoáng đó, nền đất bị chém ra vô số vết nứt chồng chéo.

“Vù vù”.

Tiếng gió vũ loạn.

Nó không chỉ thổi về một phía, mà thay vào đó, bốn phương tám hướng đều ngập ngụa trong gió.

Những cơn gió đan chéo và xuyên qua nhau, sát na cuồng phong hội tụ.

Nắm đấm Trần Nhất Sinh chỉ còn cách chiếc mặt nạ chưa đầy nửa gang tay, đột ngột một cỗ sức ghì giáng xuống.

Hắn nghiêng nghiêng ngả ngả, cả người nhanh chóng bị hất ngược ra sau.

Thiếu niên trượt trên đất bùn, lăn lộn liên tục mấy vòng, đầu óc choáng váng.

Hắn nghiến muốn nát răng, chống tay muốn đứng dậy.

Đáng tiếc chỉ vừa gượng người, đột nhiên một cơn gió quét qua, thân thể nghiêng sang trái.

Trần Nhất Sinh vừa đổi trọng tâm, thêm một cơn gió từ mạn sườn phải ập đến.

Đồng thời, sau lưng, trước mặt, dưới chân, nơi nơi dồn dập rít gào.

“Bịch”

Thiếu niên một lần nữa ngã nhào. Hắn nắm chặt tay, cố gắng đứng lên, rồi tiếp tục bị cuốn ngã.

Đứng, ngã, đứng, ngã.

Từ tứ phía, những khe chém sâu đang phát ra từng luồng gió mạnh, thay phiên giày xéo thân thể Trần Nhất Sinh.

Bọn chúng đan thành một lồng giam, người ở trong thì như một con diều rách. Bị ném, quật, giật từ đầu đến cuối.

Muốn đứng chẳng được mà muốn nằm cũng chẳng xong.

Xa xa, Quỷ diện nhân lùi lại một bước, lẳng lặng nhìn con mồi của mình vùng vẫy.

Ngồi trên vai, Quỷ trùng nhi vỗ vỗ tay reo lên như đang cổ vũ.

Trên trời, mưa như đổ thác.

Bùn đất dưới chân bị giẫm thành một vũng sình nhão nhoẹt. Mỗi bước chân tiến lên đều trượt về sau nửa thước.

Chiếc áo trắng mới thoạt đầu từ lâu đã nhuộm một màu nâu đất sẫm.

Tóc tai quện trên gương mặt, trên người chỉ toàn nước, đất và máu.

Hộ linh quang có thể ngăn sát chiêu, nhưng thứ này vốn dĩ không để giết người.

Nó đơn giản chỉ để cầm chân, gã đeo mặt nạ đang chờ, chờ cho vầng sáng tự mình tiêu tán.

“Bịch”

Trần Nhất Sinh ngã thêm một lần nữa, móng tay cắm sâu vào bùn sũng.

Toàn thân xê dịch qua lại, thiếu niên chậm rãi ngẩng đầu, đôi con ngươi đen nhánh dần dà mất đi vẻ hốt hoảng.

Tự bao giờ, trên tay hắn đã nắm sẵn một đóa hoa đỏ thẫm.

Quỷ diện nhân đang đứng yên chợt động.

Trong sát na, sóng nhiệt tỏa ra, sắc đỏ vụt sáng.

Sức nóng và cái lạnh đối nghịch chồng chéo nhau.

“OÀNH”

Tiếng nổ oanh động rừng già.

Ánh lửa đỏ rực sáng chói như mặt trời mọc giữa đêm trường.

Hàng ngàn tia lửa tung tóe, va vào cơn mưa trắng xóa.

“Xèo” “Xèo”

Hơi nước bao phủ cả cánh rừng. Đóa hoa lửa vừa nở rộ, nhanh chóng ngưng tụ.

Một cột hỏa diễm khổng lồ xuyên phá thiên không.

Thiên đao cháy rực bổ thẳng xuống.

Mưa xé thành đôi.

Ánh đỏ rọi trên mặt nạ quỷ, gã quái nhân nhảy về sau, tránh thoát cột lửa đổ xuống. Vừa đúng lúc mặt đất tách thành hai nửa.

Đến khi đỏ rực tàn lụi, sương mù tản đi, Trần Nhất Sinh ngồi uể oải trên đất, gương mặt tái nhợt.

Hai tay thiếu niên duy trì thủ ấn, đầu ngón tay nhè nhẹ run.

Xung quanh, cuồng phong tứ phía đã bị đánh tan.

Một vài đốm lửa nhỏ ngoan cố lưu lại trên cành cây đen, nhưng cũng rất nhanh chìm trong mưa.

“Hộc” “Hộc”

Trần Nhất Sinh chống tay đứng lên, vừa đi được nửa bước, chân đã mềm nhũn.

“Bịch”

Hắn quỳ xuống.

Ngự Hỏa Thuật chỉ tồn tại ngắn ngủi vài giây, song gần như vét sạch tinh thần lực.

Đầu đau như muốn vỡ ra, thái dương giật giật sau mỗi nhịp thở.

Hắn vội lấy ra bình Hồi Linh Dược cất trong nhẫn, đổ mấy viên vào miệng.

Dược lực tức thì tan ra, linh lực mỏng manh trong người dần được nạp lại. Cảm giác đau đầu nhờ vậy cũng giảm đi đôi chút.

Trần Nhất Sinh chậm rãi ngẩng đầu.

Trên mặt đất, một vết chém đen trải dài hơn mười trượng. Ở cuối vết chém, chiếc áo choàng đen lay lay, một góc áo cháy đen.

Thấy cảnh này, nội tâm thiếu niên rơi thẳng tắp xuống vực thẳm.

Đối diện, Quỷ diện nhân nhìn tầng hộ linh quang trên người trẻ tuổi. Ánh sáng ấy đã nhạt đi rất nhiều. Trong mắt hắn, thiếu niên chẳng qua chỉ là một con mồi đang giãy chết.

Đợi, thêm một chút nữa.

Vầng ánh sáng ấy tuyệt đối chẳng thể nào tồn tại vĩnh viễn.

Đêm nay sẽ sớm chấm dứt.

Trần Nhất Sinh run run đứng dậy, miệng cố nặn ra nụ cười:

“Thế nào? Hoảng sợ trước thực lực của ta rồi?”

Hắn phủi phủi vai áo, thái độ ngông nghênh:

“Nói cho tên chết tiệt nhà ngươi, ta vẫn còn vài trăm thủ đoạn áp trục nữa! Nếu khôn hồn thì mau cút sớm! Đừng để chốc nữa muốn chạy thì đã muộn!”

Ngoài miệng cười cợt, nhưng trong thâm tâm chỉ có duy nhất một tiếng gào:

“Động thủ đi! Đánh ta đi!”

Đáng tiếc, thân ảnh áo đen bất động như cũ. Nụ cười trên mặt thiếu niên cứng lại:

“Hả? Câm rồi sao?”

Im lặng.

Hắn nghiến răng, càng ra sức chửi:

”Mẹ ngươi đáng chết! Mười tám đời tổ tông nhà ngươi đáng chết!”

“Tên súc sinh! Tên cẩu tặc! Tên thái giám!”

“Ngon thì nhào vô! Một ngón tay của đại gia cũng đủ dí chết con ruồi nhà ngươi!”

Quỷ diện nhân đứng lặng như một pho tượng, để mặc cho thiếu niên thi triển công phu miệng.

Quỷ trùng nhi nghẹo đầu, che miệng phát ra tiếng cười thầm nho nhỏ.

Từng câu chửi trôi qua, ánh sáng quanh người mờ thêm một chút.

Hắn mắng mãi một hồi, đối phương bất động như cũ, chỉ đành căm hận nói ra:

“Nếu sợ ta rồi, vậy cứ đứng đó tắm mưa tiếp đi! Cáo từ!”

Nói chưa dứt câu, thiếu niên đã vội xoay người, co giò chạy.

Đằng sau lưng, gió gào ngày một đáng sợ, Trần Nhất Sinh càng tăng tốc.

Tuy nhiên chỉ sau một giây lát, tiếng gió đột ngột im ắng.

Hắn lạnh người, theo phản xạ ngước mắt.

Trên nền trời đêm, cơn vòi rồng đỏ đồ sộ giống hệt một con đại mãng xà, đầu ngẩng cao đến tận tầng mây.

Nó mở to miệng rộng, vô số phong nhận xoáy cuồng.

Tiếp đó nặng nề đổ xuống.

Rừng rung lên bần bật.

Vòi rồng nuốt chửng nhân ảnh lẻ loi. Muôn vàn phong nhận điên cuồng cắn xé.

Hào quang quanh người chớp lóe liên hồi. Ánh sáng ngày càng mờ, ngày càng yếu.

Trần Nhất Sinh gian nan mở mắt, giữa cơn phong bạo, thân ảnh mặc hắc bào chậm rãi tiến đến.

Điều quỷ dị là, mọi ngọn gió dữ đều chủ động tách ra, nhường cho chủ nhân của mình một con đường.

Hắn đi đến trước mặt người trẻ tuổi, đôi bên cách nhau gang tấc. Quỷ trùng nhi méo xệch đầu, chiếc lưỡi đen ngòm thè ra:

"Hì hì”

Ngay sau đó, nó từ từ trượt xuống vai Quỷ diện nhân. Mười ngón tay nhỏ xíu níu cánh tay áo của gã.

Bò chậm rãi từng chút một.

Trần Nhất Sinh cố sức cự quậy. Thế nhưng cả tay lẫn chân đều bị gió khoá chặt.

Thẳng đến một lúc, mùi tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, con tiểu quỷ cuối cùng cũng bò sang người hắn.

Nó đu trên vạc áo ướt đẫm.

“Xoạt”

Cái miệng nhỏ ngoác rộng, rộng đến gần nửa cái đầu của nó.

Bên trong, tầng tầng răng nhọn chen chúc. Dài, ngắn, cong, gãy,… tất cả đều sắc như móc câu, đen sì.

Nước dãi đỏ sẫm, nhớp nháp nhỏ giọt.

Từng giọt, từng giọt rơi trên ngực thiếu niên.

Đôi mắt nhắm nghiền xếch lên.

“Khrrèee”

Quỷ trùng nhi ré lên một tiếng quỷ quái, táp thẳng vào cổ người trước mặt.

Đúng lúc này, Trần Nhất Sinh đột nhiên mở miệng.

“Phập”

Hắn cắn ngập cánh tay con quỷ trùng. Vừa cắn, vừa nghiến, vừa xé. Hàm răng điên cuồng giật mạnh. Máu đen trào ra, ngập ngụa trong miệng.

“Étttttt!”

Quỷ trùng nhi rít chói tai, giãy giụa. Thân thể nhỏ nhắn quăng quật theo từng cú xé thô bạo của thiếu niên.

Trông thấy cảnh này, ánh mắt Quỷ diện nhân trầm xuống.

Hắn đưa tay chộp tới Quỷ trùng nhi, muốn giật nó về.

Bất chợt, Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, miệng đen ngòm, răng còn dính những mảnh thịt vụn. Tơ máu trong con mắt càng vằn vện. Đầu ngón tay nhúc nhích.

Dưới chân phủ ngập sắc đỏ. Trong màu đỏ ấy, thấp thoáng màu đen thẫm.

Một giây qua đi, hoa đỏ rực, màu đen nhuộm đỏ.

“Răng rắc”

Tiếng động nhỏ vang lên.

Hạt mưa chậm lại.

Tán cây ngừng động.

Tiếng gió lặng xuống.

Bi sắt đen, nằm giữa những đóa hoa đỏ, dưới sức nóng của chúng, đồng loạt toát ra mùi gay gắt.

Đằng sau chiếc mặt nạ, đồng tử gã quái nhân co lại.

Một.

Hai.

Ba.

Bốn.

Bốn viên!

“Bốp”

Mặt sắt đen nhẵn nứt nẻ.

Từ trong vết nứt, ánh sáng đỏ rực như dung nham trào ra.

Nhiệt nóng nén đến cực độ.

Vỏn vẹn một sát na, chúng nổ tung.

Hoa nổ. Bi nổ. Tất cả cùng nổ.

Đại địa rung chấn.

Thiên không rền vang.

Vòi rồng tan rã.

Thiên địa truyền đến tiếng thét thảm thiết của con quỷ trùng.

Trần Nhất Sinh nhe răng cười gằn.

Quỷ diện nhân vội vã thoái lui.

“OÀAAAAAAAAÀNH”

“...”