Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 127: Đốt máu - Sát niệm



“OÀAAAAAAAAÀNH”

Tiếng nổ long trời lở đất xé toạc cơn mưa tầm tã.

Thiên địa dường như thất sắc, chỉ còn lại duy nhất một màu đỏ rực. Sắc đỏ cuồng mãnh càng quét, đóa hoa lửa khổng lồ nở rộ trong đêm.

Những nơi cánh hoa lửa chạm qua, rừng thẳm thành tro tàn. Hơi nước cuồn cuộn, cả cánh rừng chìm trong một màn sương trắng mịt mùng.

Tại trung tâm vụ nổ, mặt đất sụp xuống. Một hố sâu cự đại thủng toang, đất đá quanh miệng hố đỏ rực, vang lên từng tiếng lách tách mỗi lúc nước mưa rơi xuống.

Bấy giờ, một cánh tay đen nhẻm đột ngột vươn lên, năm ngón tay cắm ngập vào đất, ghì chặt. Ngay sau đó một thân ảnh chật vật từ dưới hố bò lên.

“Hộc” “Hộc”

Trần Nhất Sinh khuỵu gối, điên cuồng hớp từng ngụm không khí ngập mùi than.

Vụ nổ vừa rồi quá mức đáng sợ, chẳng những thiêu rụi cây cối đất đai, mà ngay cả không khí xung quanh dường như cũng bị đốt sạch.

Hắn mở to miệng, hơi thở nóng rát như nuốt lửa. Trong tai, tiếng ù ù vang vang, màng nhĩ như rách toạc.

Thiếu niên miễn cưỡng mở mắt, đập vào tầm mắt là một màu đen kịt.

Nơi nơi cháy rụi, tro bụi dưới cơn mưa quấy thành những dòng bùn đặc sệt. Mùi củi khét, mùi lưu huỳnh, mùi đất đá nung chảy,… tất cả trộn chung vào nhau, xộc thẳng vào mũi.

Hắn đưa tay che miệng, gắng gượng chống thân thể suy nhược đứng dậy. Quầng hộ linh quang trên người đã mỏng như tơ nhện. Ánh sáng chớp tắt mong manh.

Bốn viên hoả lôi. Toàn bộ Bạo Diễm Hoa. Đây là tất cả số thuốc nổ trữ trong nhẫn, đều được Trần Nhất Sinh kích nổ đồng thời. Nếu như không nhờ tầng hộ linh quang này, hắn có lẽ đã là một nắm tro đen nằm lẫn trong đất đá.

“Hộc”

Trần Nhất Sinh chống đầu gối, thở dốc, ánh mắt uể oải đảo quanh. Tên quái vật kia, không có, con tiểu quỷ gớm ghiếc, cũng không có nốt. Chẳng lẽ… ta thắng rồi?

Ý nghĩ này vừa thoáng qua, thiếu niên vô thức nhẹ nhõm.

“Phần phật…”

Trong tiếng mưa ầm ầm, một tiếng động nhỏ chợt vang lên. Chỉ là một tiếng vải thổi trong gió, nhưng trong trạng thái cảnh giác cao độ, âm thanh ấy rõ mồn một.

Trần Nhất Sinh cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu. Từng giây trôi qua, đồng tử dần dần trở nên chết lặng.

Trên thiên không mênh mông, chiếc áo choàng đen nhè nhẹ đong đưa theo chiều gió. Chiếc mặt nạ quỷ ngoác miệng từ từ cúi xuống, nhìn người ở dưới.

Thân ảnh áo đen đứng giữa trời cao, cả người được từng luồng cuồng phong đỏ thẫm nâng đỡ. Mưa chẳng thể chạm được vào vai áo, gió đang thần phục dưới chân.

Tĩnh mịch.

“Bịch”

Đầu gối thiếu niên một lần nữa quỳ xuống, ngơ ngác ngước đầu nhìn mặt nạ quỷ giữa trời.

“Sột soạt…”

Bỗng nhiên, mặt đất động đậy. Bàn tay nhỏ tí đào đất chui lên, rồi thêm một tay nữa. Những móng vuốt sắc nhọn cào cấu bùn đất. Một cái đầu đỏ hỏn nhô ra.

Quỷ trùng nhi trồi lên từ đất, người lấm chấm những mảng da thịt cháy đen. Trên cánh tay của nó hằn rõ dấu răng cắn xé, máu đen và dịch nhớt nhỏ xuống sền sệt.

Nó nghiêng đầu, mi mắt nhắm chặt quay đầu nhìn về phía Trần Nhất Sinh.

“Hì…” “Hì…”

Miệng con tiểu quỷ mở rộng, rộng hơn, rộng hơn nữa. Đến khi nụ cười gần như xé nát mang tai. Những chiếc răng đen sì đồng loạt lộ ra, mười đầu móng tay cào reng rét, để lại trên nền đất những vết cào sâu hoắm.

Trên không trung, Quỷ diện nhân nhìn xuống, con ngươi ẩn sau mặt nạ thăm thẳm như vực tối.

Hắn dang tay.

“Vù…”

Tiếng gió nổi lên.

Ban đầu chỉ là một làn gió nhẹ, nhưng dần dà mạnh dần, mạnh dần. Mưa đang rơi chợt đổi chiều, dòng nước đổ xuống bị cưỡng ép văng ngược lên trời.

Vô số dải xích linh đan xen trong gió, quấn quanh đêm đen tựa hàng trăm đầu tiểu xà uốn lượn. Bọn chúng xoắn lại, cuộn lại, từng giây trôi qua dần phóng đại.

Trong thoáng chốc, một quả phong cầu lơ lửng giữa trời. Bên trong vô vàn phong nhận xoay chuyển với tốc độ dọa người.

Quỷ diện nhân nhẹ di ngón tay xuống dưới.

Theo động tác chỉ tay này, quả phong cầu chầm chậm rơi. Nó càng gần mặt đất, càng phình to. Mỗi một trượng xuống thấp đã mở rộng gấp đôi.

Mãi cho đến khi, trong tầm mắt của thiếu niên quỳ ở dưới, cả bầu trời đã bị sắc đỏ thẫm nuốt chửng.

Trần Nhất Sinh cứ như mất hồn ngơ ngẩn tại chỗ. Không né, không chạy, cũng không chống cự, chỉ có vầng sáng quanh người chớp nháy dữ dội. Vỏn vẹn vài giây ngắn ngủi, phong cầu đáp xuống, yên tĩnh dị thường.

Nó chạm đất.

Mặt đất bị nghiền thành bụi mịn. Nước mưa bị chém thành làn sương mỏng dính. Thân cổ thụ cháy dở, đá tảng đen sạm,… tất cả những thứ nằm trong phạm vi phong cầu, đều hoá thành vô vàn mảnh vụn.

Một mảng rừng xanh rộng trăm trượng, vừa trải qua hỏa công tàn phá, giờ phút này gánh chịu phong bạo huỷ diệt. Đến cuối cùng, chỉ còn lại một vùng phế tích tan hoang.

Quỷ diện nhân đáp xuống. Đôi chân vừa chạm đất, gió quanh người cũng tự động tản đi.

Quỷ trùng nhi đu theo tay áo hắn mà ngồi lại trên vai. Nó giật giật mái tóc tên quái nhân, đưa ngón tay nhỏ chỉ về một phía.

“...”

Trần Nhất Sinh chạy, chạy và tiếp tục chạy.

Mọi tính toán gãy đoạn, mưu mô tan tành, chiến ý theo đó cũng rơi thẳng tắp xuống cửu u. Chỉ còn lại bản năng cầu sinh nguyên thủ nhất: chạy, chạy nhanh!

Trái tim đập loạn như sắp nổ tung, đôi chân nặng chì, tầm mắt mờ nhòe. Dẫu vậy, thiếu niên một giây một tức cũng không dám dừng.

Dừng sẽ chết! Thật sự sẽ chết!

“Rầm!”

Mũi chân vướng vào một rễ cây, cả người chao đảo rồi ngã sấp.

“Hộc” “Hộc”

Hắn chống tay, cố gắng gượng dậy, nhưng vừa nhích người đã đổ vật xuống.

Hắn đã sức cùng lực kiệt, đến mức dù cho tử thần đuổi sát ngay sau, nhưng thân thể chẳng còn đủ sức để chạy. Tại sao? Tại sao mọi chuyện thành ra thế này? Hôm nay… đáng lẽ là ngày huy hoàng nhất của ta!

Ta đã đánh bại tên đường đệ, giành được danh ngạch đệ tử đại tông, đáng lẽ… mọi thứ sẽ tươi sáng! Thế nhưng tại sao!?

“Hì hì”

Bên tai, tiếng cười non nớt vang lên. Trần Nhất Sinh run cầm cập, ngẩng mặt.

Trên cành cổ thụ, một thân ảnh đứng lặng, vạt áo choàng đen lấm tấm vài vệt nước mưa. Quỷ trùng nhi cúi đầu nhìn xuống, chiếc lưỡi dài đung đưa qua lại, tựa như đang cố ý trêu chọc.

Trần Nhất Sinh dời tầm mắt, cười chua chát.

Trước sức mạnh của Trúc Cơ, đánh nổi sao? Trước thần thức của Trúc Cơ, chạy thoát sao?

“Vô ích sao?”

Hắn gục mặt. Bùn nhão, máu đen đắng nghét và nước mưa, mùi vị trộn lẫn trong miệng. Mặn mặn, tanh tanh, ngòn ngọt.

Trần Nhất Sinh sau đó ngước cổ một lần nữa, thều thào:

“Ta thật sự muốn biết, giữa ta và ngươi rốt cuộc là có thù oán gì?”

“Tại sao ngươi nhất quyết muốn giết ta? Hả!? Trả lời ta!”

Thiếu niên cắn toạc máu môi.

Quỷ diện nhân trầm mặc.

“Thiệt là…”

Trần Nhất Sinh nở nụ cười, một nụ cười tự giễu:

“… từ ngày đến thế giới này cho đến tận giờ, ta vẫn luôn tự nhắc mình…”

“... sống tử tế, đừng gây chuyện, đừng dính vào ân oán với bất cứ ai khác…”

Hắn lắc đầu, nước mưa thấm đẫm mái tóc rối:

“… thế nhưng rồi… cuộc đời quả là cuộc đời, đúng không?”

Thiếu niên vừa nói, vừa chậm chạp ngồi dậy, đôi con ngươi đen mất đi tia ánh sáng cuối cùng.

Trên ngón tay, nhẫn Thanh Tiêu nháy sáng, một bình sứ đã nằm gọn trong tầm tay. Hắn không một chút nao núng nào, ngửa cổ, dốc sạch tất cả linh dược vào miệng.

“Ực” “Ực” “Ực”

Tụ Linh Dược vừa tràn xuống bụng, tức thì chuyển thành từng dòng linh lực cuồng bạo. Yên Đan từng dặn dò mỗi lần chỉ nên uống một viên, nhưng trong tình cảnh này, một viên là vô nghĩa!

Hắn muốn nhiều linh lực, thật nhiều linh lực!

“Xoảng!”

Bình dược trong tay vỡ nát.

Một cỗ linh lực bạo động toát ra từ trong thân thể Trần Nhất Sinh.

Mặt đất một trượng xung quanh rung lên. Nhiệt nóng mãnh liệt, nước mưa vừa rơi trên người đã “xì xèo”, tiêu tán.

Vô số luồng khói trắng bốc lên từ da thịt, nước da nhợt nhạt chuyển dần sang đỏ au.

“Phụt!”

Máu tươi trào ra từ miệng, rồi sau đó, mũi, tai, mắt, máu đỏ ngùn ngụt như nước đun sôi.

Hắn từ từ nâng cánh tay, máu theo những móng tay nhỏ từng giọt xuống nền đất đã khô lại vì sức nóng.

“Tách”

“Tách”

“Sau tất cả…”

Trần Nhất Sinh khàn giọng:

“… trong đầu ta lúc này còn sót lại duy nhất một ý nghĩ…”

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng trên cành cây, đồng tử đẫm lệ chỉ còn nhìn thấy duy nhất một thân ảnh:

“Giết…”

“... ngươi.”

Tiếng nói vừa dứt, thiếu niên vụt mất.

Chiếc lưỡi đang ngoe nguẩy của con quỷ trùng cứng lại.

“ĐÙNG!”

Đại thụ nơi Quỷ diện nhân vừa đứng nổ tung, gỗ vụn bắn ra tứ phía.

Một thân ảnh đỏ thẫm xông đến giữa cơn mưa.

Nắm đấm trong mắt gã quái nhân tức tốc phóng đại. Hắn nghiêng đầu, quyền phong sát na sượt qua mặt nạ quỷ.

“Ầm!”

Thân cổ thụ đằng sau nát vụn, ầm ầm đổ xuống.

Mùi máu tanh nồng nặc, ánh mắt thiếu niên đã bị màu đỏ nhấn chìm, nhất cước quét ngang.

Quỷ diện nhân vội né.

“Rắc!”

Thêm một thân cổ thụ gãy đoạn.

Trần Nhất Sinh tiếp tục áp sát.

Đánh, né. Đánh, né. Quyền cước nối tiếp quyền cước.

“Hừ”

Một tiếng hừ lạnh truyền ra từ sau chiếc mặt nạ.

Quỷ diện nhân đứng lại, một quyền của thiếu niên vừa tới, cuồng phong từ tay áo hắn đã xoáy lên. Chỉ bằng một cái phất tay, đường quyền uy mãnh đã lệch sang một bên. Ngay sau đó, vòng tay tên quái nhân mở rộng.

“Oành!”

Bạo phong bộc phát.

Trần Nhất Sinh văng ngược như đạn pháo, thân thể đụng gãy mấy gốc cổ thụ đằng sau.

Quỷ diện nhân giẫm mạnh chân, linh lực đồng thời cuồng động.

“Vù! Vù! Vù! Vù!”

Bốn cột vòi rồng cùng lúc được dựng lên, gầm thét giáng xuống vị trí thiếu niên vừa rơi. Thế nhưng đến nơi, chúng không tàn phá, trái lại chuyển động xoay tròn quanh nhau, phong bế toàn bộ không gian xung quanh.

Trần Nhất Sinh cố bật người dậy, nhưng sức gió khủng khiếp quật mạnh thân người. Mười đầu móng tay cắm ngập vào da thịt. Máu nhỏ xuống trước cơn gió dữ bị cắt thành sợi tơ đỏ.

Hắn cố thử đứng lên, song mỗi lần như thế đều nhanh chóng thất bại.

Đúng lúc này, ngực quặn đau.

“Phốc!”

Trần Nhất Sinh phun ra một ngụm máu tươi, khí tức đang cuồng bạo như ngọn lửa tàn trước gió, tức thời suy sụp. Cái giá phải trả đến sớm hơn tưởng tượng. Đáng chết!

Đột nhiên, vòi rồng tản đi.

Hắn vội vàng bật người, gương mặt sệt lại vì máu tươi, tầm mắt đỏ thẫm chỉ thấy một đôi chân đang từ tốn tiến đến gần.

Thiếu niên sững sờ, vô thức cúi đầu, ánh mắt nghệch ra. Tầng hộ linh quang quanh người, đâu mất rồi?

Quỷ trùng nhi ngồi trên vai, ngoác miệng cười.

Quỷ diện nhân giơ tay, nháy mắt một lưỡi phong đao đỏ sẫm ngưng tụ nơi đầu ngón tay.

Ánh sáng tiêu tan, đồng nghĩa với tính mạng thiếu niên đến tận cùng. Đêm sẽ chấm dứt, chỉ cần một đòn… là đủ.

Hắn nghĩ vậy…

Tuy nhiên…

Ngay sát na đao gió sắp sửa rời tay, tên quái nhân chợt ngừng lại thoáng chốc.

Người trẻ tuổi trước mặt... đang cười?

Đột ngột, nhoáng một cái.

Một lần nữa, thân ảnh Trần Nhất Sinh biến mất trong màn đêm.