“Xoạt!”
Phong đao chẻ đôi giọt nước mưa, mặt đất nổ tung, để lại một vết chém sâu dài mười trượng.
Thế nhưng, người đâu?
Quỷ diện nhân cảnh giác, con quỷ trùng ngồi trên vai cũng rụt rụt cổ.
Ngay tức thì, thần thức quét ngang, giữa đêm tối chỉ nhìn thấy một vệt tàn ảnh mờ nhạt.
Nhanh! Thật nhanh!
Luyện Khí Cảnh có thể đạt đến tốc độ này sao?
Tên quái nhân nắm chặt mười đầu ngón tay, gió nổi lên từ ống tay áo rộng thùng thình, xích linh trào ra.
Trong nháy mắt, mãnh phong một lần nữa trỗi dậy. Cơn gió đỏ thẫm lẫn với tro tàn sau vụ nổ, xoáy thành một dải lốc đỏ đen quỷ dị.
Bọn chúng mở rộng, vây quanh thân thể chủ nhân. Một vùng phong vực cấp tốc được dựng nên.
“Rítttt!”
Quỷ trùng nhi thích thú cười ré lên.
Quỷ diện nhân vung tay, cuồng phong loang ra.
Bất cứ nơi nào gió càn quét, nơi đó đều nhuyễn vụn. Một mảnh đất rừng trồi sụp thoáng chốc trở nên trống trải.
Trong vòng trăm trượng, nền đất chằng chịt những nhát cắt giày xéo nhau, tựa như bị trăm ngàn lưỡi kiếm cày nát. Thấp thoáng trong những vết chém, thình lình có vài giọt máu đỏ rướm.
Hắn quan sát xung quanh. Thiếu niên đã chết?
“Rắc”
Một tiếng động nho nhỏ vang lên, nhỏ đến mức nhanh chóng chìm vào mưa rơi ào ào. Thần thức gã quái nhân đột ngột rung lên. Đông? Tây? Nam? Bắc? Hắn vội vã cúi đầu.
“Đùng!”
Mặt đất nứt vụn, một thân ảnh phóng vọt ra từ lòng đất. Hai người đối mặt nhau, gần trong gang tấc.
Trần Nhất Sinh tung quyền. Dù cách một chiếc mặt nạ, Quỷ diện nhân vẫn cảm nhận từng cơn đau nhói điếng lên nơi da mặt, đồng tử rút nhỏ ngang ngửa mũi kim.
Né? Đã muộn! Hắn nâng cao quyền, linh lực đỏ sẫm bạo động, phong xoáy ngưng tụ trên nắm đấm.
Quyền chiến quyền.
Đúng lúc này…
“Rắc!”
Thêm một tiếng nứt vỡ nữa vang lên.
Dưới chân Quỷ diện nhân đột nhiên sụp xuống, một chân gã lọt thẳng xuống hố đất.
Một thoáng đó, tên quái nhân chao đảo, nhích người một đoạn cực nhỏ. Dù chỉ một li, thế nhưng, quyền đã lệch quỹ đạo.
“Xoẹt!”
Nắm đấm vụt ngang gương mặt, máu tươi tung tóe, gò má Trần Nhất Sinh lộ ra những vết cắt sâu đến tận xương. Đau rát nhưng thiếu niên chẳng hề chớp mắt. Bởi vì ngay trong sát na ấy, quyền đã tới.
Nụ cười của con tiểu quỷ đông cứng. Thời gian chậm lại. Mưa ngừng rơi. Tiếng gió ngừng gào. Thiên địa tĩnh lặng. Trong đôi đồng tử đen thẳm ẩn sau mặt nạ quỷ, chỉ còn lại một nắm đấm.
“ĐÙNG!!!”
Áo choàng nhiễm đỏ, máu tươi vẫy ra. Thân ảnh áo đen lao xuyên rừng, đâm sập cổ thụ, nghiền nát cự thạch. “Ầm! Ầm! Ầm!”, cày trên mặt đất một rãnh dài, đục thủng cả chục hố đất sâu.
Thế nhưng thân thể ấy chưa dừng lại, tiếp tục văng ngược, mãi cho đến…
“RẦM!!!”
Vách núi chấn động, sườn núi rung chuyển. Hàng trăm ngàn vết nứt điên cuồng mở toang. Vô số tảng đá đồ sộ ầm ầm đổ sập, cuồn cuộn như thác lũ.
Vỏn vẹn một cái chớp mắt, áo choàng đen và mặt nạ quỷ đã nằm vùi trong đống đất đá.
Tiếng mưa quay về, muôn ngàn giọt nước mưa rơi trên ngọn núi đá sụp đổ.
“Tí tách…”
"OÀNH!"
Tia sét xé ngang trời. Ánh chớp trắng chỉ tồn tại trong chớp mắt, nhưng đủ để soi rõ nhân ảnh. Hắn đứng giữa cơn mưa trắng xóa, toàn thân đẫm máu. Trường bào trắng bị nhuộm bởi sắc nâu của bùn đất và sắc đỏ của máu. Nước mưa trút xuống song chẳng thể nào rửa sạch.
Máu vẫn theo từng hạt mưa nhỏ xuống, từng giọt, từng giọt. Cánh tay trái của thiếu niên gần như đã mất đi hình dạng. Da thịt rách nát. Xương trắng lộ ra. Những vết nứt chằng chịt chạy dọc cánh tay. Mỗi lần mưa rơi xuống đều cuốn theo máu thịt.
Trần Nhất Sinh cứ đứng như vậy, thật lâu, thật lâu.
“OÀNH!”
Tiếng sấm nổ vang.
Hắn chậm rãi cúi đầu, con ngươi đục ngầu, ánh mắt trống rỗng. Nhẫn Thanh Tiêu lóe lên, một hộp đan dược nằm trong cánh tay còn lại.
Trần Nhất Sinh run run mở nắp, nhét viên đan vào miệng, nhai ngấu nghiến. Bồi Sinh Đan chỉ có một vị đắng nghét tan trên đầu lưỡi. Dẫu vậy nhờ chính vị đắng ấy đã mang ý thức mịt mùng quay trở về.
Thiếu niên xoay người. Một bước, một bước nữa, thêm một bước. Mỗi dấu chân để lại trên đất một vệt đỏ, rất nhanh bị xoá nhoà bởi nước mưa trắng xoá. Chỉ còn lại một bóng người cô độc lê bước trong đêm mưa tầm tã.
Hắn cứ đi, đi mãi, chẳng rõ mình muốn đến đâu, cũng chẳng còn quan tâm đi để làm gì.
Trong đầu u minh, trước mắt chỉ còn một màu đỏ loang lổ. Đáng lẽ sẽ rất đau, dù vậy đau đến cực hạn, thế là không thể cảm nhận được đau đớn nữa.
“OÀNH!”
Ánh sét xẹt ngang giữa ý thức tối tăm. Trần Nhất Sinh giật mình, theo phản xạ ngẩng mặt. Màu đỏ dần dà tan đi, trong tầm mắt là một vực sâu vạn trượng. Bóng tối nơi đáy vực nuốt trọn cơn mưa.
“Hô…”
Một cơn gió nhẹ thoáng qua, viên đá nhỏ rơi xuống mép vực, biến mất trong đêm.
Thân thể thiếu niên nghiêng theo chiều gió, vô thức lùi lại. Theo sự quay về của ý thức, mọi cảm giác đột ngột ùa về.
“Phụt!”
Hắn quỳ rạp xuống đất, miệng trào máu, trong máu lẫn cả những mảnh thịt vụn. Nước mắt nhoè đi. Mỗi giọt rơi xuống đều như mang đi một phần sinh cơ cuối cùng.
Trần Nhất Sinh quằn quại trên đất, nấc nghẹn.
“Tí tách…”
Mùi máu lạ theo gió truyền tới. Dưới cơn mưa, chiếc áo choàng đen rách nát, máu nhuộm đỏ nửa thân áo. Mặt nạ quỷ tràn ngập vết nứt. Một góc vỡ ra, để lộ nửa góc mắt của một người đàn ông.
Trên vai gã, con quỷ trùng cũng thảm hại. Da thịt đỏ ửng chi chít vết cháy xém, máu đen phủ ngập thân thể. Nó nghẹo đầu.
“Hì hì…”
Tiếng cười quái dị một lần nữa vang lên, nhưng đã yếu ớt dị thường.
Hai người, một quỷ nhìn nhau. Thời gian trôi qua dài đằng đẵng tựa thiên thu.
Theo ánh nhìn của Trần Nhất Sinh, chỉ thấy ngực Quỷ diện nhân đã lõm sâu xuống, những chiếc xương trắng đấm xuyên qua vải áo. Máu đổ xuống từ mép áo choàng, dẫu vậy ánh mắt đối phương đen thẳm như cũ, chẳng có một vệt gợn sóng.
Rất lâu sau đó, giọng nói trầm trầm vang lên từ sau chiếc mặt nạ quỷ:
“Ngươi… nên tự sát.”
Trần Nhất Sinh chống một tay xuống đất, mí mắt còn vương máu, thều thào:
“Ngươi… cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà.”
Một quyền vừa rồi là tất cả. Tất cả số linh lực cưỡng ép hấp thu được từ bình linh dược, cùng với phần linh lực sau cùng còn sót lại trong hộ linh quang. Tất cả đều được dồn vào cú đấm đó.
Hắn rõ ràng, một khi làm vậy đồng nghĩa với thứ bảo mệnh duy nhất của mình cũng sẽ mất đi. Thế nhưng nếu cứ tiếp tục vẫy vùng thì có ích gì? Đã vậy chẳng thà đánh cược một lần.
Đáng tiếc, số linh lực ấy vốn dĩ là ngoại lực, cưỡng ép điều động, chẳng khác nào tự sát. Thân thể này đã gần như vỡ nát…
Quỷ diện nhân nhìn thiếu niên một thoáng, khàn khàn đáp:
“Vẫn đủ để giết ngươi.”
“Vậy sao…”
Trần Nhất Sinh thì thầm, rồi im lặng.
Trên trời, màn mưa giăng lối. Máu từ ngực người đàn ông nhỏ xuống từng giọt. Máu từ thân thể thiếu niên nhạt nhòa trong mưa. Một cánh rừng già giờ đây chỉ còn tiếng nước đổ xuống từ thiên không mênh mông.
Mãi cho đến…
“Tự sát… sao…”
Trần Nhất Sinh thì thào, đầu gục xuống. Bả vai run nhè nhẹ, nắm tay siết chặt đến trắng bệch, nhưng dần dà buông lỏng.
“Hừ… hahaha…”
Bỗng nhiên, một tiếng cười truyền ra dưới mái tóc đang rũ xuống. Tiếng cười ngày càng to, vang dội cả một góc rừng.
Nghe thấy tiếng cười này, Quỷ diện nhân trầm mặc. Trên vai gã, Quỷ trùng nhi chầm chậm mở mắt, đôi con ngươi đen ngòm nhìn chằm chằm thiếu niên, nụ cười trên môi nó từ từ tắt lịm.
“Hahaha…”
“Khặc…”
“Khặc…”
Trần Nhất Sinh vừa cười, vừa ôm miệng sặc sụa. Máu tươi thấm đẫm ngón tay rồi rơi xuống đất, nở rộ từng đóa hoa đỏ. Dẫu vậy, thiếu niên vẫn cười, tiếng cười xen lẫn tiếng ho và tiếng thở nghèn nghẹt.
“Ha… Ha…”
Thân thể tàn tạ nhúc nhích, một tay chống xuống đất, một chân gượng đứng lên. Từng chút, từng chút một. Hắn rốt cuộc đứng dậy, nhếch miệng, để lộ những chiếc răng đỏ ngầu:
“Nói ra… cũng thật là buồn cười…”
“Nếu là vài tháng trước, ngươi bảo ta tự sát…”
“... có lẽ… ta sẽ đồng ý ngay…”
Quỷ diện nhân lặng im.
Trần Nhất Sinh ngước đầu nhìn trời đêm. Muôn ngàn giọt mưa nối nhau rơi xuống. Sau tầng mây mù, một góc ánh trăng vàng rực lộ ra. Ánh sáng nhàn nhạt xuyên qua màn đêm u tối, rọi xuống nhân gian.
Hắn cong môi:
“Thế nhưng… ta nhận ra…”
“... ta đã… trót yêu nơi này mất rồi.”
Thiếu niên từ từ nâng tay:
“Cho nên…”
Quỷ diện nhân theo phản xạ lùi lại.
Tuy nhiên, chẳng phải một quyền, một thủ đoạn mới như trong tưởng tượng, mà là… một ngón giữa?
Một ngón giữa đẫm máu.
Trần Nhất Sinh cười:
“Đi chết đi…”
“... đồ quái vật.”
“Xoẹt…”
Quỷ trùng nhi ghì chặt năm ngón tay, những chiếc móng sắt cắm vào vai tên quái nhân. Máu rịn ra. Đôi mắt nó mở trừng trừng, trong đồng tử chỉ còn lại một ngón giữa của thiếu niên.
Trần Nhất Sinh ngã người ra sau.
Một thoáng này, Quỷ diện nhân lao đến, cánh tay vội vàng vươn ra. Thiếu một chút, chỉ một chút để đầu ngón tay chạm được vào thân thể ấy. Tuy vậy cuối cùng, thứ nắm được chỉ là một góc áo đã ướt đẫm máu.
Hắn cầm miếng vải rách trong tay, đứng lặng trước mép vực. Trong ánh mắt lạnh lẽo nổi lên từng tia dao động.
“OÀNH!”
Tia sét chớp ngang, sấm động mãnh liệt. Thân ảnh thiếu niên chìm sâu vào vực sâu vô tận.
Quỷ trùng nhi chầm chậm nhắm mắt, miệng một lần nữa cong lên. Nó vỗ vỗ đôi tay nhỏ xíu:
“Hì hì…”
“...”