Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 129: Vọng nguyệt



Trời đã dần trôi về nửa đêm. Cơn mưa xối xả theo thời gian mà dịu lại, chỉ còn những hạt mưa ngâu lất phất rơi xuống mái ngói. Sau tầng mây đen mù mịt, ánh trăng nhạt nhòa phủ lên trời đêm một vầng minh nguyệt mờ ảo.

Hoàng An Thành đã chìm vào giấc ngủ, dù vậy ở trung tâm của toà thành, tháp tửu lâu vẫn đèn đuốc sáng ngời.

Đối với tu sĩ, ngày và đêm vốn cũng chẳng mấy khác nhau. Bởi vậy, nơi đây vẫn đông nghịt đại nhân vật từ tứ đại thế gia. Tiếng đàn, tiếng ca, tiếng nói,… náo nhiệt vang vọng giữa cơn mưa ngâu.

Tại một gian nhã phòng, chấp sự, các gia chủ và trưởng lão đang say trong men rượu. Hương linh tửu thơm nồng thoang thoảng quanh nơi này. Rượu vừa cạn, chén mới đã đầy.

“Các vị! Một chén nữa!”

Đào Duệ nâng cao vò linh tửu, nói to.

Bao nhiêu năm xa cách mới gặp lại được cố nhân, tâm tình vô cùng sảng khoái. Chỉ hận chẳng thể nào uống đến sáng, mà những người còn lại cũng toàn là lão làng, thân kinh bách chiến. Ai nấy cũng vội nâng chén kính rượu qua lại, muốn nhân dịp này gieo thêm một mối giao tình với chấp sự đại tông.

Một trận tửu chiến nhanh chóng bùng nổ. Một chén nối tiếp một chén, rượu vào như nước.

Nhìn chén rượu vừa uống cạn tức thì được rót tràn mép, Vương Thắng Nguyên giơ cao tay, vội nói:

“Đào sư huynh tửu lượng thông thần, tiểu đệ xin cam bái hạ phong.”

“Hahaha!”

Đào Duệ cười một tràng:

“Tiểu tử muốn đọ tửu với ta, còn cần luyện thêm một trăm năm nữa!”

Nói xong, trung niên nhân quay người, tiếp tục nhất chiến quần phương với những người khác.

Vương Thắng Nguyên lắc đầu bật cười, vị sư huynh này bao năm qua vẫn vậy, yêu rượu như mạng.

Hắn đứng dậy, chắp tay:

“Các vị cứ tiếp tục, ta ra ngoài một lát.”

Rời căn phòng ngập mùi linh tửu, trung niên nhân thầm thôi động linh lực. Một luồng khí mát lưu chuyển trong người, chỉ trong chớp mắt đã xoa tan chín phần men rượu.

Hắn chậm rãi đi dọc theo hành lang gỗ, cuối cùng dừng lại trước một gian phòng nhỏ.

“Cốc cốc…”

“Ai đó?”

Bên trong vọng ra giọng nói mềm mại.

“Ta.” Vương Thắng Nguyên đáp.

Rất nhanh, cánh cửa được mở ra, thiếu nữ đứng sau cánh cửa, vừa nhìn thấy trung niên nhân, nhăn mũi:

“Phụ thân uống rượu sao?”

Hắn mỉm cười: “Uống đôi chén.”

“Thế nào? Mẫu thân của ngươi đã đuổi ta ra ngoài, đến cả ái nữ cũng định cấm cửa ta sao?” Vương Thắng Nguyên dang tay.

Vương Diệu Chân nũng nịu: “Nữ nhi nào dám.”

Nói rồi, nàng nghiêng người nhường ra một lối đi, để cho phụ thân của mình tiến vào phòng.

Vừa đi vào, ánh nhìn trung niên nhân dừng lại trên chiếc bàn, nơi đó vẫn còn mấy chén rượu chưa dọn. Hắn nhướng mày:

“Tiểu Chân, ngươi uống rượu cùng người khác sao?”

“Nữ nhi chỉ uống với Tiểu Thuý thôi.”

Thiếu nữ đưa tay chỉ chỉ sang một góc phòng, tiểu thị nữ đang cuộn tròn như một chú mèo nhỏ. Trên miệng nàng thậm chí vương một vệt nước miếng, thoạt nhìn có vẻ say giấc nồng.

“Rượu tiễn biệt ấy mà.”

Vương Thắng Nguyên tức cười:

“Tiểu nha đầu này, thị nữ mà dám uống rượu với tiểu thư, vậy mà còn ngủ trước.”

Vương Diệu Chân thăm thẳm nói:

“Nàng buồn lắm. Nữ nhi phải ở cạnh uống với nàng, dỗ mãi thì nàng mới chịu ngủ.”

Nghe vậy, ánh mắt người cha cũng dịu lại, nhìn nữ nhi của mình: “Đều chuẩn bị xong rồi chứ?”

Thiếu nữ nhẹ gật đầu: “Đã xong, chỉ là một vài bộ xiêm y yêu thích, cùng một ít son phấn và trang sức.”

“Ừm.”

Vương Thắng Nguyên ôn tồn nói:

“Đến Thanh Tiêu Tông, nhớ thường xuyên truyền tin về, đừng để phụ thân và mẫu thân lo lắng.”

Vương Diệu Chân nhẹ giọng:

“Nữ nhi sẽ.”

Trung niên nhân nhìn thiếu nữ trước mặt. Mới ngày nào chỉ là một cô bé lon ton chạy theo sau, nay đã là một thiếu nữ sắp sửa đi trên con đường của mình.

Hắn thở dài:

“Tiểu Chân của chúng ta, thật sự đã lớn rồi…”

Thiếu nữ ngẩn ngơ, song rất nhanh trên môi đỏ treo điềm nhiên:

“Dù có lớn đến đâu, nữ nhi vẫn mãi là con gái nhỏ của phụ thân.”

Trung niên nhân căn dặn:

“Đến tông môn, nhớ tìm cho mình vài bằng hữu đáng tin cậy. Ra ngoài có người để dựa vào tốt hơn là một mình.”

“Nếu gặp chuyện cần giúp đỡ, có thể tìm đến đồng tộc của chúng ta ở tông môn, hoặc là Thái Văn.”

“Như phụ thân từng chỉ dạy, muốn sống được trong tu chân giới, trước tiên cần tự đứng vững trên đôi chân của mình…”

Nụ cười của Vương Diệu Chân dịu dàng như cũ:

“Nếu thật sự gặp khó khăn, nữ nhi sẽ tự mình giải quyết.”

Vương Thắng Nguyên nắn nắn mi tâm, dở khóc dở cười: “Ý ta… cũng không phải như thế. Tiểu Chân, ngươi càng ngày càng giống mẫu thân của ngươi rồi đấy!”

“Đó chẳng phải là điều tốt sao?”

Đôi mắt thiếu nữ ngoặt lại thành một vầng trăng nhỏ:

“Từ nhỏ, nữ nhi đã luôn rất ngưỡng mộ mẫu thân.”

“Mẫu nữ các ngươi thì tốt.”

Trung niên nhân tỏ ra bất đắc dĩ:

“Chỉ tội mỗi ta mà thôi.”

Hai người nhìn nhau, cùng bật cười thành tiếng. Một lát sau, người cha mới thu lại nụ cười, vẻ mặt trở nên nghiêm túc:

“Dù thế nào, đặt chân ra ngoài rồi thì nhớ làm gì cũng thật cẩn trọng. Tu chân giới là nơi người ăn thịt người, không dễ sống như thành chúng ta.”

“Nữ nhi minh bạch.”

Vương Diệu Chân nhu thuận đáp, ánh mắt chăm chú nhìn cha mình:

“Phụ thân cũng chú ý giữ gìn sức khoẻ. Dẫu tu sĩ có thể không ăn không ngủ, nhưng cũng không có nghĩa là mỗi ngày đều ôm hết mọi việc của gia tộc.”

“Haha!”

Vương Thắng Nguyên cười to, vỗ mạnh ngực: “Yên tâm, ta còn khoẻ lắm! Ít nhất cũng sống đến ngày được ẵm cháu ngoại.”

Thiếu nữ nghiêng đầu:

“Tối nay, nữ nhi e rằng phụ thân phải ngủ ngoài cửa rồi.”

“Xem ra là…” Trung niên nhân nhún vai: “… ngày đó còn rất xa…”

Hắn nói đoạn, giọng chậm lại:

“Nếu sau này gặp ủy khuất, nhớ tìm về với chúng ta, phụ thân và mẫu thân sẽ luôn che chở cho ngươi.”

Một vệt long lanh thoáng hiện trong đôi mắt trong trẻo, Vương Diệu Chân mỉm cười gật đầu.

Ngày mai nàng sẽ rời đi nơi mình sống suốt từ những tháng năm thơ ấu. Dù trong lòng vương vấn, nhưng càng nhiều hơn là mong chờ.

Có lẽ… ngày quay về sẽ là một Vương tiểu thư hoàn toàn khác so với đêm nay.

Bấy giờ, như nhớ ra điều gì, thiếu nữ lại lên tiếng:

“Phụ thân…”

“Hửm?”

“Nữ nhi đi rồi, mong ngươi chiếu cố Tiểu Thuý một chút…”

Trung niên nhân nhìn tiểu nha đầu đang ngủ ngon giấc trong góc, xoay người:

“An tâm mà lên đường.”

Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại, trong căn phòng một lần nữa quay về yên tĩnh. Thiếu nữ lặng lẽ đứng dậy, chậm rãi đi ra hành lang của toà tháp cao.

Muôn ngàn giọt nước mưa rả rích rơi từ trời đêm, ánh trăng vàng mờ nhạt sau màn mây đen. Một vài giọt nước tĩnh lặng đáp trên vai áo giai nhân.

Từ nơi này, quang cảnh cả tòa thành dường như thu trọn trong tầm mắt. Đèn lồng ẩn giữa đêm trường, mái ngói nối tiếp mái ngói.

Nàng tựa tay trên lan can, để mặc cho ngọn gió thoảng qua mái tóc đen tuyền, cứ như vậy thất thần ngắm nhìn thành trì trong mưa.

“...”

Dưới ánh trăng mờ, màn đêm hun hút. Một thân ảnh mặc áo choàng đen nặng nề bước giữa rừng. Mưa giăng mỏng manh, những giọt nước mưa rơi trên vạt áo, thoáng chốc nước trong veo đã nhuộm màu đỏ thẫm.

Hắn đi thêm một đoạn ngắn, đột ngột…

Một cơn đau dữ dội từ ngực ập đến. Thân ảnh áo đen chệch choạng, ôm miệng sặc sụa một tràng dài. Máu trào ra từ miệng, tiếng thở nghèn nghẹt nặng nhọc vang lên giữa rừng thẳm.

Hắn nhìn năm ngón tay nhuốm đỏ của mình, chiếc mặt quỷ ngoác miệng vỡ mất một góc. Nước mưa theo vết nứt nhỏ từng giọt xuống cằm, áo choàng rách dính sát vào thân thể.

Một quyền của thiếu niên, tuy chưa đủ để đoạt mạng, nhưng đã đủ sức để một tu sĩ Trúc Cơ trọng thương.

Từ bao giờ… một tu sĩ Luyện Khí đã có được thực lực như thế?

Hắn cố nén cơn đau gượng dậy. Để rồi trong tầm mắt mờ nhoè, một đôi chân nhỏ đỏ au đang đung đưa.

Quỷ diện nhân ngẩng đầu. Chẳng rõ từ lúc nào, Quỷ trùng nhi đã rời vai gã. Nó ngồi trên một tảng đá to, một tay chống má, đôi chân thong thả vẫy nhẹ.

Mưa miên miên, ướt đẫm thân thể nhỏ nhắn của con tiểu quỷ, sâu trong đôi mắt đen ngòm ấy, tĩnh lặng đến đáng sợ. Tên quái nhân thay đổi sắc mặt, vội vã quỳ xuống, cúi thấp đầu:

“Chủ nhân.”

Một thoáng im lặng, giữa tiếng tí tách của mưa, một âm thanh non nớt vang lên:

“Đã thoát?”

Âm thanh rất nhẹ, rất trong, nhưng vừa nghe đã khiến thân thể người đàn ông to cao run lên, đầu càng cúi thấp:

“Thuộc hạ vô năng.”

Thêm một hồi lâu tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng tán cây xào xạc, Quỷ trùng nhi mở miệng:

“Thật đáng thất vọng…”

Quỷ diện nhân nghiến chặt răng:

“Thuộc hạ xin nhận cái chết để tạ tội.”

Vừa dứt câu, cánh rừng đột nhiên lạnh lẽo dị thường.

Con quỷ trùng chầm chậm đứng lên. Bàn tay nhỏ xíu như trẻ sơ sinh, nhưng mỗi ngón tay mọc ra những chiếc vuốt đen sắc lẹm.

Nó từ từ vươn tay đến gần đầu của người đối diện. Quỷ diện nhân đang quỳ trên mặt đất, nhắm mắt lại đợi chờ cái chết sắp sửa giáng lâm.

Tuy nhiên, những đầu ngón tay chỉ nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt gã, sau đó từ từ gỡ chiếc mặt nạ quỷ nứt vỡ xuống. Mặt nạ được tháo, để lộ gương mặt tái nhợt của một người đàn ông trung niên.

Hắn mở mắt, chỉ thấy chủ nhân của mình đã quay lại tảng đá.

Nó ngồi xuống, cầm chiếc mặt nạ mà sờ sờ, tựa như một đứa trẻ đang đùa nghịch một món đồ chơi yêu thích, non nớt cất giọng:

“Chỉ là… có chút đáng tiếc…”

“Miếng thịt… ta ủ suốt ba năm qua… đã chạy mất…”

Nó nhếch miệng, ánh mắt dời đến cuối đường chân trời. Xuyên qua tầng cây, xuyên qua màn mưa, hướng thẳng đến nơi toà thành án ngữ.

“Dù sao… miếng thịt ngon nhất… to nhất… thì không thể nào mọc chân được…”

Quỷ diện nhân trầm mặc.

Quỷ trùng nhi nâng cao mặt nạ trong tay. Một chiếc mặt nạ vốn vừa vặn với gương mặt của người trưởng thành, giờ đây gần như che phủ cả thân thể của nó.

Qua vết nứt trên mặt nạ, đôi đồng tử sâu thẳm nhìn trời đêm.

“Thay vì tốn thời gian đi nhặt xác…”

“... dùng thời gian quý giá ấy… để ngắm trăng…”

Nó nghẹo đầu:

“Trăng đêm nay… thật đẹp… đúng không?”

Quỷ diện nhân ngước cổ.

Ẩn sau áng mây đen mù đặc, vầng trăng chỉ còn là một quầng sáng mờ mờ, dường như có thể tan vào đêm tối bất cứ lúc nào.

Con tiểu quỷ thở dài, giọng nói mang theo vẻ tiếc nuối:

“Đáng tiếc… mây đã che mất trăng.”

“Rắc.”

Mặt nạ quỷ ngoác miệng nứt toác, những vết nứt trong nháy mắt chằng chịt rồi vỡ thành vô số mảnh vụn. Mảnh vỡ rơi xuống nền đất ướt đẫm, nằm im lìm.

Đầu những ngón tay nhỏ nhắn, vuốt đen càng dài ra. Quỷ trùng nhi nâng vuốt, đôi tay đặt trên gương mặt mình, chầm chậm, từng chút một cào xuống.

“Roẹt…”

Móng vuốt xé toạc da thịt, máu đen rịn ra, theo từng đường cào chảy xuống tựa những dòng hắc lệ.

“Roẹt…”

“Roẹt…”

“Mây mù… một ngày nào đó… ta sẽ tự tay… xua tan.”

“Hì hì…”

Tiếng cười trẻ thơ, ngay sau đó…

“Thút thít…”

“Ồ ồ…”

“Xì xầm…”

Vô vàn âm thanh to nhỏ chồng chéo nhau. Tiếng cười, tiếng thét, tiếng khóc, tiếng rú, tiếng quát nộ,… át cả tiếng mưa và tiếng gió, cất giữa màn đêm tiếng vọng hỗn mang.

“Tách…”

Máu đen rơi xuống mặt đá. Quỷ trùng nhi từ từ nhắm mắt, giọng nói nhỏ dần, nhỏ dần.

“Trăng… sẽ sáng…”

“... sẽ giải thoát…”

“... sẽ…”

“... tự…”

“... do…”

Đột ngột, mọi âm thanh im lìm. Nó nở một nụ cười thơ ngây, vỗ vỗ đôi tay:

“Hì hì”

Quỷ diện nhân im lặng một lúc, đứng lên.

Hắn tiến đến gần, con quỷ trùng ngẩng đầu nhỏ, cười khúc khích, giơ hai cánh tay của mình về phía gã đàn ông, như một đứa trẻ muốn được ẵm.

Tên đàn ông cúi người, đưa tay tới. Đột ngột,

năm ngón tay siết chặt đầu con quỷ trùng.

Tiếng cười trong trẻo như cũ:

“Hì hì”

“Rộp…”

“Rộp…”

Thế rồi, trong màn đêm đi cùng với tiếng nhai xé ngấu nghiến. Tiếng nhai gấp dần, tiếng cười trẻ thơ yếu đi.

Đến cuối cùng, nó tắt lịm. Trong đêm chỉ còn tiếng mưa đều đều như vô tận.

“...”