"Tách..."
Một giọt nước mưa đọng lại trên chóp lá rơi xuống. Mặt nước gợn từng vòng sóng nhỏ. Nơi mặt nước trong veo thấp thoáng nguyệt ảnh mờ nhạt.
“Tõm.”
Đột nhiên, một bàn chân đạp xuống vũng nước, ánh trăng vỡ tan. Trong màn đêm từ từ lộ diện hai thân ảnh, trên người mặc trang phục cảnh vệ Hoàng An Thành. Một người đeo trường đao sau lưng. Một người giắt trường kiếm bên hông.
Hai người vừa quét mắt nhìn một vòng, vẻ mặt tức thì trầm xuống. Đen, nơi nơi chỉ còn lại một màu đen. Một cánh rừng xanh tươi tốt giờ phút này đã bị san phẳng. Đại thụ, cỏ cây, dây leo,… mọi thứ đều mất tích. Trên nền đất chỉ còn những mảng tro đen thấm ướt nước mưa, sánh đặc sền sệt.
Mùi khét của tro than xộc thẳng vào mũi. Ở chính giữa, một hố sâu mở toang. Đất đá quanh miệng hố nứt nẻ dọa người, tựa như vừa trải qua một trận thiên tai.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt nhíu mày: “Tu chân giả.”
Cảnh tượng này chỉ có thể là do tu chân giả động thủ gây nên. Thế nhưng nơi này chỉ cách thành chưa đầy mười dặm. Các đội tuần tra thay phiên canh giữ ngày đêm. Một trận đại chiến với sức tàn phá như vậy, tại sao không một ai phát hiện?
Nếu như chẳng phải hai người tình cờ đi ngang, có lẽ hiện trường vẫn sẽ tiếp tục nằm im trong đêm.
“Điều tra.” Người mang đao ngắn gọn nói.
Hai người nhanh chóng tách ra, thần thức đồng thời khuếch đại đến cực hạn. Quét khắp chiến trường cũng chỉ nhìn thấy toàn tro với tro.
Người mang trường đao ngồi xổm, ngón tay vuốt qua nền đất cháy đen, rút tay về thì đầu ngón tay đã phủ đen tro mịn.
Hắn thì thầm: “Hỏa tu.”
Ở phía xa xa, người mang kiếm cũng dừng lại, ánh mắt rơi xuống những vết rãnh chằng chịt trên mặt đất. Mỗi vết cắt sâu đến vài thước, trải dài vài trượng.
Hắn trầm giọng:
“Phong tu.”
Hai người trao đổi ánh nhìn. Dựa vào những vết tích sót lại, đây là cuộc chiến giữa một hỏa tu và phong tu. Nghĩ đoạn, người mang trường đao vốn nhíu mày, giờ đây càng nhíu chặt:
“Ít nhất là Trúc Cơ Cảnh.”
Người mang kiếm thấp giọng:
“Chúng ta báo thành chủ chứ?”
Ở Đại Vân, trong phạm vi mười dặm quanh một tòa thành trì, tu sĩ bị cấm tuyệt đối việc giao chiến. Bất cứ ai vi phạm, thành chủ có quyền xử tử tại chỗ.
“Đợi một chút.”
Người mang trường đao ngăn lại, nhận thấy ánh mắt nghi hoặc của đồng đội, giải thích:
“Ta cảm nhận linh lực còn chưa tan hết, chứng tỏ trận chiến vừa mới chấm dứt. Hiện tại đuổi theo, có lẽ vẫn còn kịp.”
“Được.”
Người cảnh vệ gật đầu, kiếm quang sáng lên, trường kiếm rời vỏ.
Hai người đồng thời cảnh giác cao độ, ngay sau đó chỉ còn lại hai vệt sáng trong mưa, phóng thẳng về nơi xa.
Một đường truy tung, dấu vết linh lực lúc rõ lúc mờ. Rốt cuộc vào một thời điểm, cả hai cùng ngừng lại. Trước mặt, một vách núi dựng thẳng đứng, gió đêm rào rào. Từ mép vực nhìn xuống, chỉ thấy bóng đêm nuốt trọn vạn vật. Vô số mỏm đá nhọn nhô ra, xa xa là một mảng rừng đen thẳm trải dài đến tận chân trời.
“Hô…”
Ngọn gió đêm cuốn mạnh, tà áo và mái tóc của hai cảnh vệ thổi vù vù.
Vách vực này chính là ranh giới tự nhiên giữa Hoàng An Thành và Hoàng An Sơn Mạch. Bên này là rừng thuộc phạm vi tòa thành, cảnh vệ thường xuyên tuần tra nên tương đối an toàn.
Thế nhưng chỉ cần vượt qua vực sâu này, đặt chân vào sơn mạch, an toàn là điều xa xỉ. Hoàng An Sơn Mạch là lãnh địa của yêu thú, nguy hiểm trùng trùng. Đến cả tu sĩ Trúc Cơ như họ cũng chẳng dám tùy tiện xâm nhập.
Đứng trên vách đá cao chênh vênh, một tia linh lực mỏng như tơ nhện cũng đã tiêu tan tại nơi này. Hoàn toàn mất dấu. Hai người trầm mặc một thoáng, cảnh vệ mang trường kiếm cất tiếng:
“Rốt cuộc là tên nào dám ngang nhiên giao chiến trước cửa thành chúng ta?”
Người mang đao trầm ngâm:
“Có thể là đám tán tu. Ngoại trừ đám người vô pháp vô thiên đó, ta không nghĩ còn ai dám coi thường quy củ.”
“Xem ra là một mất một còn…”
Người cảnh vệ thu lại trường kiếm vào vỏ.
Vực sâu trước mắt, ngay cả đang ở trạng thái toàn thịnh, hắn cũng chẳng dám trực tiếp nhảy xuống. Huống chi, dựa vào lượng linh lực ít ỏi còn sót lại, một trong hai đã trọng thương. Rơi xuống nơi này, e rằng lành ít dữ nhiều.
Cảnh vệ mang đao xoay người, lạnh nhạt nói:
“Về thôi, thành chủ đang bế quan. Sáng mai chúng ta cứ đem chuyện này báo cáo với Vương gia chủ là được.”
Tu sĩ giao chiến vốn dĩ là chuyện thường ngày, nhưng giao chiến ngay trong phạm vi cấm của tòa thành, đã vậy diễn ra âm thầm đến mức không một đội tuần tra nào phát giác. Chuyện này đã vượt xa một cuộc chém giết thông thường.
“Ừm.”
Người còn lại đồng ý, tiếp đó cũng quay đầu định rời đi. Tuy nhiên, chỉ vừa đi được một đoạn ngắn, người nọ chợt dừng lại, toàn thân cứng đờ.
“Có chuyện gì sao?”
Tiếng nói ngờ vực của đồng đội truyền đến, người mang trường kiếm không đáp, thân ảnh nhoáng một cái đã xuất hiện ngay cạnh một đám cỏ dại mọc um tùm gần đó.
Hắn chậm rãi cúi xuống, giữa những ngọn cỏ còn đọng nước mưa, một chiếc nhẫn ngọc màu xanh thẳm lẳng lặng nằm đó. Trên mặt viên ngọc vương lại vài vệt máu đỏ tươi mờ nhòe.
Người cảnh vệ nhặt chiếc nhẫn, vừa nhìn rõ đường vân trên đó, đồng tử đột ngột co rút.
Đằng sau, người mang trường đao cũng tiến đến, ánh mắt dừng lại trên chiếc nhẫn một chốc, sắc mặt thay đổi.
Hai người đứng bất động, quanh nơi này chỉ còn tiếng gió hú ù ù vọng lên từ đáy vực sâu.
Một lúc lâu, một người hít sâu một hơi, cắn răng: “Mau, về thành!”
Hắn nghiến từng chữ: “Báo cho gia chủ, ngay lập tức!”
“...”
Tối. Thật tối.
Trong tầm mắt thiếu niên chỉ còn là một màu đen vô tận. Bóng đêm đặc sệt như đầm lầy, từ từ nuốt trọn thân thể. Hắn vùng vẫy, càng vùng vẫy lại càng chìm sâu.
Hắn muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trịch như ngàn ngọn núi, cố gắng gấp mấy cũng chỉ nhìn thấy một màn đêm u ám. Cảm giác ngột ngạt từng chút một siết chặt lồng ngực, đại dương đen nhấn chìm thiếu niên. Ý thức dần tan rã, chỉ còn một vài mảnh vụn suy nghĩ rời rạc:
“Có ai…”
“Cứu…”
“Cứu ta…”
Âm thanh ấy yếu dần. Hoảng sợ. Bất lực. Tuyệt vọng. Thế rồi tất cả cảm giác ấy cũng nhạt nhòa. Tâm trí thinh lặng.
Đây… là cái chết sao?
“Tách…”
Trong cõi u minh tăm tối, một tiếng động nho nhỏ vang lên. Âm thanh rất nhỏ, thế nhưng giữa sự tĩnh mịch giống như tiếng chuông cổ ngân vang. Một thoáng này, mọi cảm xúc vừa phai nhạt, đột ngột vùng lên trở lại.
“Cứu!”
“Cứu!”
Tâm trí thiếu niên ồ ạt ùa về, gào thét điên cuồng.
Bỗng nhiên, ở nơi xa xăm, một điểm sáng chớp lên. Rồi thêm một lần nữa. Bóng tối đang ghì chặt đột nhiên nới lỏng. Hắn giãy giụa, cố nhích từng li đến đốm ánh sáng nhỏ ấy.
Nó ngày một gần, ngày một gần, mãi cho đến…
“Hộc…” “Hộc…”
Trần Nhất Sinh mở trừng mắt, ngực phập phồng dữ dội. Hơi thở gấp gáp như muốn xé toạc phổi. Đôi con ngươi đục ngầu, theo từng nhịp thở qua đi dần tìm lại được thanh minh. Mọi thứ trước mắt mờ nhòe, vô vàn mảng màu sắc hỗn loạn chồng chéo lẫn nhau, quay cuồng.
“Tách…”
Âm thanh nhỏ đó tiếp tục truyền đến.
Trên trán mát lạnh, một giọt nước trượt xuống thái dương. Theo phản xạ, thiếu niên muốn đưa tay lau đi. Ý định này vừa nảy sinh, nhưng toàn thân ngay cả một chút sức cũng chẳng nhấc nổi. Đừng nói nâng tay, việc nhúc nhích một ngón tay cũng vô vọng.
Tầm mắt rõ dần, những mảng màu hỗn độn từ từ ghép lại với nhau. Đến cuối cùng, nằm gọn trong mắt Trần Nhất Sinh là một chóp thạch nhũ trắng xám.
“Tách…”
Một giọt nước nữa rơi xuống từ ngọn thạch nhũ. Hắn ngơ ngác. Đây là thiên đường sao?
Nghĩ vậy, thiếu niên cong môi, vẻ mặt mãn nguyện. Ít nhất thì sau tất cả, ta cũng được lên thiên đường…
Tuy nhiên rất nhanh, nụ cười chợt cứng lại. Đợi một chút, tại sao thiên đường có mùi tanh?
Đúng lúc này…
Đau. Đau. Đau. Xương cốt như vỡ vụn. Da thịt như rách toạc. Nội tạng như nát nhừ. Mỗi tấc trên thân thể đều đang gào thét thảm thiết. Nước mắt vô thức trào ra. Trần Nhất Sinh theo bản năng cắn mạnh xuống lưỡi.
Ngay sát na răng vừa chạm đầu lưỡi, cả khuôn miệng đột nhiên tê rần, một tia sức lực sau cuối tiêu tan. Nước mắt thiếu niên đổ ròng ròng, gian nan nghiêng đầu. Trong đôi con ngươi nhòe đi vì nước mắt, một thân ảnh thướt tha dần hiện ra.
Hắn ngẩn người.
“Tách…”
Một giọt nước mắt rơi xuống nền đá. Hòa cùng tiếng nước nhỏ tí tách xuống mặt hồ tĩnh lặng, nhấc lên từng vệt gợn sóng nhỏ.
Hồ nước thoáng động, ánh trăng xuyên qua khe đá, nhẹ nhàng rắc xuống mặt nước yên ả. Nước tựa chiếc gương sáng bạc, soi rọi dung mạo giai nhân.
Như vầng mây phiêu diêu nơi sơn thủy. Tựa áng sương vương trên nhành trúc non.
Động nhũ trăng vàng, ngân thủy soi trăng, thanh nghiên sắc nước.
Bên bờ, nữ tử một thân thanh y, trong tay ôm nhành thanh trúc xanh rì. Nàng khẽ nghiêng đầu, vài sợi tóc đen nhẹ lung, mỉm cười:
“Tỉnh rồi sao?”