Trần Nhất Sinh lặng người nhìn nữ tử. Thanh y phiêu đãng, ánh trăng rọi trên mặt nước, nước lặng soi giai nhân, phủ lên dung nhan một tầng ngân sắc mờ ảo.
Mặt hồ gờn gợn, dung nhan ấy theo con sóng mờ mờ, như chân thật, cũng tựa ảo mộng. Ánh mắt thiếu niên dần dần thất thần.
Thời gian dường như chậm lại. Mãi đến…
“Tách…”
Một giọt nước rơi xuống từ ngọn nhũ đá, đánh thức thiếu niên từ mộng quay về thực tại. Hắn chấn động: “Đây… chính xác là thiên đường rồi!”
“... thậm chí còn có cả thiên thần…”
Trần Nhất Sinh nở nụ cười thỏa mãn: “Như vậy cũng chẳng tệ cho lắm!”
Nói xong, thiếu niên yên tâm nhắm mắt, nhưng chỉ ít lâu sau, đột nhiên mở to đôi mắt:
“Đợi!”
Hắn sực nhớ ra, đêm đó say rượu cũng vì tưởng tiểu thư nhà người ta là tiên nữ tỷ tỷ giáng trần, dẫn đến cuối cùng bị nàng đùa nghịch một phen.
Đoạn, Trần Nhất Sinh dè dặt nhìn nữ tử, giọng nói mang theo vẻ thấp thỏm:
“Vị tỷ tỷ này… ngươi là thiên thần trên thiên đường… đúng không?”
Hắn vừa nói dứt câu, đồng tử đột nhiên co lại. Trong tầm mắt, một viên đá cuội nhỏ nhanh chóng phóng đại.
“Bộp!”
Viên đá chuẩn xác đáp trên trán thiếu niên, phát ra một tiếng thanh thúy, sau đó lăn lông lốc xuống nền đá. Cùng lúc ấy, một âm thanh nhàn nhạt vang lên nơi sơn động:
“Tiếng động như vậy, xem ra não chưa rơi mất.”
Trần Nhất Sinh ngây ra một thoáng, sau đó mí mắt cuồng giật. Đối diện, nữ tử thong thả thu tay về. Trên đời này có thiên thần nào dùng đá để chào đón người ta thế này sao?
Nhận ra mình còn sống, thiếu niên cắn răng, cố gượng người dậy. Tuy nhiên toàn thân mềm nhũn, sức lực tiêu tan, ngay cả nhích người một chút cũng chẳng nổi. Hắn càng cắn răng, ra sức thêm một lần nữa, trán nổi đầy gân xanh, mồ hôi túa ra như mưa, nhưng rồi thân thể vẫn bất động như cũ.
Bỗng nhiên, một làn gió thơm thanh nhã thoảng qua chóp mũi, tiếng nói của nữ tử truyền đến ngay cạnh: “Đừng cử động.”
Tự bao giờ, nàng đã đứng trước mặt Trần Nhất Sinh, đôi thu thủy lẳng lặng nhìn xuống:
“Ta đã phong bế toàn bộ huyệt đạo của ngươi, nếu cố gắng cử động, ngươi sẽ cắn lưỡi thêm một lần nữa.”
Nghe thấy vậy, thiếu niên vội vã nằm im. Hồi tưởng lại cơn đau nát xương xé thịt vừa nãy, Trần Nhất Sinh chỉ cảm giác run sợ. Hắn dẫu có thêm mười lá gan cũng tuyệt đối không bao giờ muốn trải nghiệm lại lần thứ hai.
Trần Nhất Sinh đang nằm vật vã, bỗng chốc nhìn thấy một ống trúc xanh mởn nằm gọn trong mắt. Từ nơi ngọn trúc, một giọt nước trong trẻo màu xanh lục đọng lại. Hắn nhíu nhíu mũi, chỉ ngửi thấy một mùi dược hương thanh mát, thân thể vốn rã rời như sống lại.
Nữ tử đưa ống trúc đến gần miệng thiếu niên: “Uống đi.”
Trần Nhất Sinh ngẩn người: “Đây là…”
“Thuốc.” Nàng ngắn gọn đáp.
Thiếu niên không chút nghĩ ngợi ngoan ngoãn mở miệng, để cho giọt nước trong xanh ấy rơi xuống miệng mình. Thoáng chốc, một mùi vị mát lạnh xen lẫn đắng nhẹ tan trên đầu lưỡi.
Dù miệng lạnh, nhưng toàn thân và tứ chi thì ấm lên. Chỉ trong nháy mắt cái lạnh thấu xương thoái lui, nhường chỗ cho cảm giác ấm áp dâng trào trong từng tấc da thịt.
Đôi chân mày cau chặt của Trần Nhất Sinh giãn ra, vẻ mặt cũng tìm lại được một tia sắc đỏ nhợt nhạt. Hắn rốt cuộc cảm nhận được sinh cơ đang quay về, ánh mắt tràn ngập cảm kích nhìn nữ tử:
“Đa tạ ân cứu mạng của tỷ tỷ!”
Ở gần trong gang tấc, Trần Nhất Sinh mới thật sự nhìn rõ dung mạo của nàng. Mắt trong như sương, mày thanh như hoạ. Hắn đã từng gặp một vị tuyệt sắc giai nhân trước đó, vậy mà nữ tử này chẳng hề thua so với Vương tiểu thư.
Nếu tiểu thư là một đóa hoa nở rực giữa nhân gian, gặp một lần sẽ nhớ mãi, thì nàng… tựa ánh trăng trôi xa xăm.
Dường như nhận ra ánh mắt từ thiếu niên, nữ tử cũng chậm rãi nhìn xuống. Hai đôi mắt cứ thế giao nhau. Một người ngây ngẩn. Một người thản nhiên. Trong động nhũ yên tĩnh dị thường, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ thi thoảng vọng đến.
“Tách…”
Trần Nhất Sinh giật mình, vội vàng dời ánh mắt, cười ngượng một tiếng. Bấy giờ, cảm giác nơi thân thể cũng đã trở về.
Hắn vô thức cúi đầu để che đi vẻ lúng túng của mình, nhưng vừa nhìn xuống, nụ cười tức thì cứng ngắc. Áo trắng ngày nào giờ phút này đã rách tươm, máu nhuộm đỏ từng mảnh vải.
Thiếu niên ngơ ngác, một bên ống tay áo… trống rỗng?
“Tay… tay của ta…”
“Thứ này sao?”
Nữ tử vừa nói, thanh trúc trên tay chuyển dời, từ dưới nền đá nhặt lên một cánh tay đứt lìa. Da thịt nát nhừ đỏ tím, đầu ngón tay trơ xương trắng.
Nàng vẫy nhẹ thanh trúc, cánh tay theo đó lắc lư: “Nó vướng quá, nên ta cắt đi rồi.”
Trần Nhất Sinh trợn trừng nhìn cánh tay, suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ, mất một lúc lâu thì mới có thể run run nói ra:
“Tỷ tỷ… cảm phiền… có thể nào gắn nó lại chỗ cũ được không?”
Nữ tử quan sát rồi đáp:
“Hỏng rồi.”
Nói xong, nàng tiện tay vung thanh trúc, ném đi.
“Bịch.”
Tay rơi xuống nền đá, lăn vài vòng rồi nằm im lìm. Thấy cảnh này, gương mặt vừa tìm lại được một chút màu đỏ của thiếu niên đã trắng toát trở lại. Thiên ngôn vạn ngữ trong lòng, cuối cùng chỉ có thể thở dài một tiếng não nề:
“Thôi… miễn sống là được…”
Để ý đến sắc mặt xám xịt của người trẻ tuổi, nữ tử nghiêng đầu: “Ngươi đã làm gì mà thành ra thế này?”
“Ta làm gì?”
Trần Nhất Sinh sửng sốt tột độ. Ý thức mịt mùng, trí nhớ trong đầu như mây mù che phủ. Đột nhiên, “ầm” một tiếng nổ vang, dòng ký ức đang ngủ say đồng loạt trỗi dậy. Một đôi tay nhỏ nhắn, đẫm máu xé toạc ngực.
“Hì hì...”
Trên tường thành muôn ngàn cánh tay vùng vẫy, vô vàn con mắt đang chớp nháy. Tiếng nỉ non than khóc của nữ tử. Những cánh tay cùng thò ra, trời đỏ rực, cuồng phong nổi lên. Mặt nạ quỷ. Một quyền, một vực sâu…
Tất cả dồn dập ùa về, đại não thiếu niên như muốn nổ tung, Trần Nhất Sinh mở to mắt, thất thanh: “Mau!”
Hắn gần như gào lên: “Tỷ tỷ, mau rời đi! Hắn sẽ đuổi tới!”
Nữ tử đạm nhiên: “Người nào?”
“Tên… tên đeo mặt nạ quỷ…” Trần Nhất Sinh run rẩy: “… còn có… quỷ…”
Trong đầu, tiếng cười, tiếng khóc, tiếng gió rít chồng chéo lẫn nhau, nhịp tim thiếu niên cuồng loạn. Hắn nhìn quanh, rõ ràng thạch động chỉ có hai người, nhưng từ sâu trong góc tối xa xa, dường như có một đôi mắt đen đang dõi theo nơi này.
“Tỷ tỷ, mau chạy!” Hắn cố chống người ngồi dậy, vừa nhúc nhích, cả người đã tê dại, nặng nề ngã xuống. Nữ tử thấy cảnh này, cất giọng:
“Ngươi làm gì mà để người ta truy sát?”
“Chuyện này…” Trần Nhất Sinh nằm sõng soài trên nền đá, cười mếu máo: “… dài lắm…”
Thiếu niên nói đến đây, vẻ mặt tối tăm. Hắn chỉ nghĩ chủ nhân của con cổ trùng sẽ không dễ dàng buông tha. Thế nhưng chẳng ngờ đối phương dám ra tay ngay dưới yến tiệc của các cường giả toà thành. Càng không ngờ, đứng sau tất cả là thứ quái vật gớm ghiếc như thế.
Trần Nhất Sinh từng dự định rằng sau khi gia nhập tông môn, có đủ thực lực sẽ quay về trả thù. Tuy nhiên giờ phút này, ý nghĩ ấy đã sớm tan tành, chỉ còn nỗi sợ hãi ăn sâu tận xương tuỷ.
Trả thù? Hắn chỉ muốn chạy càng xa nơi quái quỷ này càng tốt…
Bấy giờ, nữ tử nhìn thiếu niên một thoáng, sau đó lặng lẽ xoay người. Mắt thấy thanh y ngày càng xa rời, Trần Nhất Sinh vội vã gọi to:
“Tỷ tỷ!”
Nữ tử dừng lại: “Có chuyện gì sao?”
“Tỷ tỷ định làm gì?”
“Rời đi.” Nàng đáp rất tự nhiên. Nói dứt câu, tiếp tục cất bước.
“Đợi một chút!” Âm thanh gấp gáp vang lên từ đằng sau, nữ tử quay đầu: “Còn gì nữa?”
Trần Nhất Sinh ngập ngừng: “Tỷ tỷ… cho ta biết tên của ngươi được không?”
Nàng nhàn nhạt đáp:
“Hai chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, cần xưng tên để làm gì?”
Trần Nhất Sinh mỉm cười:
“Tỷ tỷ là ân nhân của ta, sao có thể gọi là bèo nước?”
Hắn nhìn thẳng giai nhân, nghiêm túc: “Ta tên Trần Nhất Sinh.”
Nữ tử trầm mặc một chốc, nhẹ giọng: “Nguyễn Thanh Trúc.”
Để lại ba chữ, nàng tiếp tục rời đi. Thấy vậy, Trần Nhất Sinh càng thêm cuống quýt:
“Tỷ tỷ định đi đâu?”
Nguyễn Thanh Trúc dừng lại, thì thầm: “Đi đâu…”
Nói rồi, nữ tử nâng một ngón tay trắng ngần xoa nhẹ cằm mình, đăm chiêu:
“Đúng rồi…”
Đôi mày thanh tú của nàng nhíu lại: “Ta định đi đâu?”
“... ta quên rồi…”
“Quên?” Trần Nhất Sinh thầm cổ quái, cứ có cảm giác nữ tử này là lạ, nhưng nghĩ lại thì một cô gái ngồi giữa động đá rừng sâu nửa đêm, vốn dĩ đã là trái với lẽ thường.
Dẫu vậy, sau một đêm đối mặt với quỷ vật tà dị, điều thiếu niên cần nhất lúc này là hơi người ở cạnh. Hắn ho nhẹ một tiếng:
“Tỷ tỷ, trời tối rồi. Bên ngoài rừng rất nguy hiểm, yêu thú thường đi săn vào giờ này.”
“Hay là… ngươi cứ ở lại đây đi.”
“Ở lại?”
“Đúng vậy!” Trần Nhất Sinh ngạo nghễ nói: “Ta là tu sĩ, nếu có yêu thú đến, ta sẽ bảo vệ tỷ!”
Ánh mắt Nguyễn Thanh Trúc dừng lại trên người thiếu niên, quần áo rách nát, mặt mày nhợt nhạt, trên người chẳng có tấc da thịt nào toàn vẹn. Dường như nhận ra được cái nhìn này, Trần Nhất Sinh quả quyết:
“Tỷ đừng thấy ta trẻ mà xem thường. Thật ra… ta vừa trải qua một trận chiến long trời lở đất…”
Hắn vừa nói, vừa cố điều động linh lực để chứng minh. Tuy nhiên, linh lực trong người lặng ngắt như tờ, nào có một tia phản ứng lại?
Thiếu niên thay đổi sắc mặt, thử thêm một lần, một lần nữa. Trên trán, những giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu rơi xuống, cổ đã nổi gân xanh, nhưng linh lực đâu mất rồi?
Nhìn người trẻ tuổi cố đến đỏ mặt, Nguyễn Thanh Trúc nhẹ nhàng ngồi xuống, im lặng đợi. Một lúc rất lâu sau, Trần Nhất Sinh thở như điên, sắc mặt tái mét:
“Chẳng lẽ tu vi của ta bị phế nữa rồi?”
“Tu vi của ngươi vẫn còn.” Nguyễn Thanh Trúc đáp lời.
Nghe vậy, Trần Nhất Sinh nhẹ nhõm thở ra: “Vậy thì tốt.”
Trước đó mất sạch tu vi đã đẩy nguyên chủ vào tình cảnh tuyệt vọng. Hắn thật sự chẳng muốn tự mình trải nghiệm qua cảm giác đó. Thế nhưng, câu nói tiếp theo của nữ tử khiến cho luồng không khí vừa ra tới chóp mũi đã nghẹn lại:
“Chỉ là… thân thể ngươi trọng thương, mạch đạo đứt đoạn, căn cốt vỡ vụn, nội tạng dập nát, dẫn đến linh căn tổn thất nặng nề…”
“Dù tu vi vẫn còn…” Nàng dừng một nhịp:
“… từ nay về sau vô vọng dùng được nữa…”
“Ặc!”
Trần Nhất Sinh suýt cắn rách lưỡi, ngẩng mặt, nở một nụ cười gượng gạo:
“Điều này… có tính là nghiêm trọng hơn mất tu vi không?”
Nguyễn Thanh Trúc chống cằm ngẫm nghĩ một thoáng, rồi nghiêm túc:
“Tranh thủ những ngày còn lại, sống cho tốt.”