Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 132: Bình minh



Tứ Nguyệt Lâu đêm nay rực rỡ ánh đèn. Âm thanh náo nhiệt vang vọng một góc phồn hoa giữa lòng Hoàng An Thành. Thế nhưng tại một gian phòng nằm sâu trong toà tháp, bầu không khí lặng như tờ. Ánh sáng dịu nhạt từ những viên dạ quang thạch hắt lên, soi rõ năm gương mặt âm trầm.

Bốn vị gia chủ và một vị chấp sự, giờ phút này đều trầm mặc. Ở giữa phòng, người cảnh vệ mang trường đao quỳ một gối xuống đất, tay nâng cao một chiếc nhẫn ngọc màu xanh thẳm. Trên thân ngọc, máu vẫn còn vương lại, mùi tanh nhàn nhạt chưa hoàn toàn tan đi.

Nhẫn Thanh Tiêu là vật bất ly thân đối với mọi đệ tử Thanh Tiêu Tông. Đồng thời là đại diện cho danh dự của một đại thế lực tu chân. Thế nhưng, danh dự ở đây, còn người đâu?

Đào Duệ đứng phắt dậy. Từ nơi trung niên nhân đứng, một cỗ thần thức cường đại tức thì bùng lên, trong nháy mắt như một cơn sóng nước quét qua cả tòa tháp. Từng căn phòng, từng hành lang, từng con người. Một. Hai. Ba… Chín thân ảnh nằm gọn trong thần thức. Tuy nhiên, tại sao chỉ có chín? Ánh mắt người chấp sự tối sầm.

Bốn vị gia chủ ngồi cạnh cũng đồng loạt phóng thần thức, điểm qua tộc nhân của mình một lượt. Rất nhanh sau đó, cả ba đều âm thầm thở ra. Tại nơi này, chỉ có thêm một người nữa vẻ mặt trầm xuống.

“Rầm!”

Trần Thế Đông đột ngột đứng dậy, một chưởng đập mạnh xuống. Chiếc bàn gỗ quý nổ tung thành vô số mảnh vụn, cùng với đó là âm thanh nổi giận của nhất phương gia chủ:

“Đáng chết!”

Tiếng gầm vang dội, chén trà ngọc rơi vỡ vụn, nước trà văng tung toé trên nền đá, nhưng chẳng một ai để ý. Ngồi gần đó, Vương Thắng Nguyên nặng nề gõ gõ ngón tay. Đêm nay vì để chúc mừng các tân đệ tử gia nhập tông môn, mười người đều được bố trí nghỉ lại tại tòa tửu lâu này. Bây giờ, một người đột nhiên mất tích, thêm một chiếc nhẫn nhuốm máu, chỉ e là… có chuyện chẳng lành.

Hai vị gia chủ còn lại nhìn nhau, cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự tình.

Một căn phòng tĩnh mịch và ngột ngạt, rốt cuộc cũng có người lên tiếng:

“Trần Nhất Sinh.” Đào Duệ trầm giọng.

Hắn rất ấn tượng đối với người thiếu niên này trong cuộc thí tuyển năm nay. Thế mà chỉ sau một đêm, thiếu niên đã đột ngột gặp bất trắc, lành ít dữ nhiều.

Thân là chấp sự hộ tống, nhiệm vụ của trung niên nhân chính là đảm bảo an toàn cho các tân đệ tử. Hành động này không chỉ nhắm vào Trần Nhất Sinh, mà là trắng trợn nhắm vào chính hắn và danh dự của tông môn.

Suốt cả đêm, dù cùng mọi người uống rượu, nhưng trung niên nhân cứ cách một đoạn thời gian đều âm thầm dùng thần thức kiểm tra một lần. Rõ ràng… có người đã nắm được chuẩn xác thời cơ này, tận dụng khoảng hở ngắn ngủi đó để ra tay.

Vương Thắng Nguyên cũng đứng dậy, tiến đến gần:

“Ta sẽ điều động cảnh vệ phong tỏa thành. Sống thấy người, chết thấy xác. Dù thế nào cũng nhất định phải tìm được.”

“Ừm.”

Đào Duệ gật đầu. Ngoài miệng nói vậy, nhưng hi vọng đã mong manh. Chiếc nhẫn này được phát hiện ngay sát miệng vực, nếu người thật sự rơi xuống đó, sợ rằng ngay cả thi thể cũng đã nát tan.

Ý nghĩ này vừa nảy sinh, một luồng uy áp khủng khiếp bộc phát từ trung niên nhân. Người cảnh vệ đang quỳ tức thì tái mặt, toàn thân run lên, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa. Đào Duệ nắm chặt tay, từng tiếng “răng rắc” vang lên từ những ngón tay.

Hắn gằn giọng, mỗi câu mỗi chữ mang theo lãnh ý:

“Dám động đến người của tông chúng ta…”

Trung niên nhân ngẩng đầu, sát niệm thấp thoáng sâu trong đáy mắt:

“Đừng để… ta biết ngươi là ai!”

Vừa dứt câu, thân ảnh vị chấp sự đã hoá thành một đạo lưu quang, xuyên qua cửa phòng, phóng thẳng lên nền trời. Một người rời đi, nhưng trong phòng vẫn ngột ngạt như cũ. Vương Thắng Nguyên chậm rãi mang ra một tấm lệnh bài. Hai chữ “Thành Chủ” sáng lên dưới ánh dạ quang thạch.

“Truyền lệnh của ta, phong toả cổng thành cùng mười dặm xung quanh. Điều tra tất cả tu sĩ khả nghi. Bằng mọi giá tìm được tung tích của Trần Nhất Sinh.”

“Rõ!”

Người cảnh vệ ôm quyền, nhanh chóng lui xuống.

Ngay sau đó, Trần Thế Đông cũng đi ra ngoài cửa. Một thân ảnh lộ diện trong đêm, ánh mắt trung niên nhân lạnh lẽo: “Tìm! Đào ba thước đất cũng tìm cho ta!”

“Rõ.”

Tên cận vệ cúi đầu, thân ảnh một lần nữa tan vào màn đêm.

Phùng Chấn Hưng và Ngô Vũ Hùng cũng vội vàng đứng dậy. Một đệ tử của Trần Gia có thể vô thanh vô tức mất tích. Ai dám đảm bảo những đệ tử còn lại sẽ an toàn?

Trong chốc lát, căn phòng vốn đông người lúc đầu đã trở nên vắng lặng, chỉ còn lại ánh sáng nhàn nhạt từ dạ quang thạch lặng lẽ soi xuống nền đá.

“...”

Trần Nhất Sinh nhìn nữ tử trước mặt, nụ cười càng thêm miễn cưỡng:

“Tỷ tỷ, vừa rồi là đang đùa thôi đúng không?”

Nguyễn Thanh Trúc ngẫm nghĩ một thoáng, sau đó nâng trúc chọc nhẹ vào người thiếu niên:

“Ta nói thiếu.”

Hắn giật giật mép miệng:

“Thiếu?”

“Đúng.”

Nàng gật đầu:

“Tâm mạch tổn thương, huyết dịch hao tổn, nguyên khí cạn kiệt, thọ nguyên sắp tàn.”

Mỗi chữ qua đi, sắc mặt thiếu niên trắng một phần, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc:

“Cái này… có khác gì nhau?”

Nguyễn Thanh Trúc nghĩ nghĩ, chậm rãi đáp:

“Ngươi sẽ chết nhanh hơn…”

Nàng dừng một nhịp, cẩn thận bổ sung:

“Chắc vậy…”

Trần Nhất Sinh nghe đến đây, thế giới trước mắt tối sầm lại. Thật vất vả mới có thể từ trong tay đám quái vật nhặt về một mạng, vừa mở mắt nhận được tin mình sắp chết. Ông trời, ngươi rốt cuộc là muốn chơi ta đến chừng nào nữa đây?

Thiếu niên nằm thẳng người, ánh mắt thẫn thờ, một lúc sau mới yếu ớt cất tiếng: “Vậy... thuốc vừa rồi dùng để làm gì?”

Nguyễn Thanh Trúc thu lại trúc xanh:

“Để tránh cho ngươi chết trước mặt ta.”

“Vài ngày, vài tháng, vài năm, không nhớ nữa. Chừng nào dược lực hết, ngươi chết.”

Trần Nhất Sinh cười cười, nụ cười đắng chát. Hai lần cửu tử nhất sinh trước đó đều được đan dược trị thương cứu mạng, nhưng lần này thì xem chừng là thúc thủ vô sách. Những thương thế trước đây, dù là con cổ trùng ăn mòn, ôm hoả lôi cảm tử thì cũng chỉ là tác nhân ngoại vi. Đằng này là do chính linh lực trong thân thể gây nên.

Đối với tu sĩ, mất một cánh tay, thủng ngực chẳng qua chỉ là thương nhỏ. Thế nhưng một khi linh lực phản phệ, tổn thương đến linh căn, đồng nghĩa với tự tay đoạn tuyệt tu chân lộ và mạng sống của chính mình.

“Thôi…”

Hắn nhìn trần động, nhũ đá trắng ngà phản chiếu ánh ngân nguyệt: “Một ngày cũng tốt. Một canh giờ cũng tốt. Chỉ còn một hơi thở cũng đáng giá…”

Có thiếu nữ đã từng nói với thiếu niên như vậy. Thật lạ, Trần Nhất Sinh nhận ra trong lòng mình cũng không hoảng loạn như tưởng tượng. Có lẽ một ngày này đã trải qua đủ thứ cung bậc cảm xúc, từ đỉnh cao nhân sinh cho đến đáy vực. Cực hỉ cực bi, củi từ lâu đã thành than đỏ, chẳng thể nào cháy nổi được nữa.

Hắn… quá mệt mỏi để sợ hãi rồi…

Nghĩ đoạn, Trần Nhất Sinh nhếch miệng cười toe toét:

“Đám ma quỷ các ngươi chống mắt mà coi, ta còn sống!”

Thiếu niên càng nói, nụ cười càng thêm ngạo nghễ: “Sau tất cả, ta còn sống!”

Bàn tay còn lại ghì chặt, những đốt ngón tay trắng bệch, đôi mắt dần nổi lên từng tia máu đỏ ngầu.

Từ ngày đặt chân đến thế giới này, có ngày nào là yên ổn? Từ một tên phế nhân đến một đệ tử tông môn, rồi lại quay về vạch xuất phát. Bao nhiêu lần tuyệt vọng, nhưng… Trần Nhất Sinh ta cuối cùng vẫn tồn tại trên thế giới này!

Nguyễn Thanh Trúc nhìn nụ cười ngạo nghễ của người trẻ tuổi, trầm mặc. Mãi cho đến lúc tiếng cười nhỏ dần, nhỏ dần, mí mắt thiếu niên cũng từ từ sụp xuống. Sau cùng, thạch động chỉ còn lại một tiếng nhỏ giọt thanh thúy.

“Tách…”

Ngoài cửa động, mưa ngừng rơi, mây đen tản đi. Vầng trăng cũng nhạt nhòa trước ánh rạng đông đang đến. Từ nơi cuối chân trời, một vệt sáng xuyên qua màn đêm tăm tối. Đêm trường trôi đi. Bình minh rốt cuộc cũng đến.

“...”