“Hộc…” “Hộc”
Xuyên qua những tán cây, ánh nắng từ từ gắt lên, thiếu niên thở như điên.
Trần Nhất Sinh run cầm cập, chỉ cảm giác mắt mờ tai ù.
Hắn cong cong cái lưng, cả người chống nhờ một cây gậy gỗ nhặt ven đường. Từng chút, nhích từng chút nặng nề đi về trước.
Trên trời, vầng thái dương treo cao, rải cái nắng nóng xuống thế gian, giữa rừng già càng thêm ngột ngạt và oi ả.
Dưới chiếc áo rách nát, da non vừa lành lặn nhưng rồi mồ hôi đổ ra đã trở nên ngứa ngáy dị thường.
Rốt cuộc, chẳng thể nào đi nổi được nữa, Trần Nhất Sinh vừa thở dốc vừa yếu ớt giơ cao gậy gỗ:
“Tỷ tỷ! Đợi! Đợi, cho ta nghỉ mệt một chút!”
Đi cách đó một đoạn, Nguyễn Thanh Trúc nâng trúc xanh vén đi những sợi dây leo chắn ngang đường. So với thiếu niên mệt nhoài, dáng vẻ nữ tử điềm nhiên vô cùng.
Nàng quay đầu nhìn lại, hai người chỉ vừa đi được một đoạn rất ngắn, nhưng nàng chẳng nhớ nổi người trẻ tuổi này đã muốn dừng lại nghỉ bao nhiêu lần.
Hình như là… mười chăng?
Nguyễn Thanh Trúc gật đầu:
“Được thôi.”
Nghe vậy, Trần Nhất Sinh như được ân xá vội quăng chiếc gậy trong tay, ngồi phịch xuống tại chỗ.
Thiếu niên tham lam hớp từng ngụm khí, ngực điên cuồng phập phồng.
Thân thể vừa trải qua trọng thương, tình trạng thật sự tệ, cứ đi được mười bước là toàn thân đau nhói, cước bộ nặng tựa mang chì.
Xa xa, Nguyễn Thanh Trúc tự bao giờ đã xuất hiện trên một nhánh đại thụ rất cao, chậm rãi ngồi xuống.
Nữ tử ngẩng mặt, nhìn vầng mây trắng thấp thoáng sau tán cây xanh rờn.
Ở đằng này, Trần Nhất Sinh nâng tay áo trống rỗng vuốt vuốt mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán, sau đó từ ngồi chuyển sang nằm ì trên thảm cỏ.
Trước tầm mắt, muôn ngàn lá rừng xếp chồng nhau, tựa như một tán ô che lại cả một quãng trời, nhịp tim thiếu niên đang đập nhanh cũng từ từ giảm dần.
Hắn đáng lẽ đã sóng vai cùng các thiên tài ở toà thành để đến tông môn giờ này, chứ chẳng phải nằm vật vã ở đây.
Nghĩ đến Hoàng An Thành, năm đầu ngón tay Trần Nhất Sinh vô thức siết lại, những đốt ngón tay trắng nhợt.
Đêm trước nhìn thấy có thứ gì đó đang vây quanh tường thành, đó là thứ gì?
Ma quỷ? Quái vật? Yêu thú?
Hắn nghĩ đoạn, ánh mắt trở nên do dự, thầm nghĩ rằng mình nên quay về thành để… ít nhất là xác nhận sự tồn tại của nó…
“Hì hì”
Vừa nghĩ đến đây, đột ngột trong đầu vang một tiếng cười trẻ con.
Trước mặt, những tán cây xanh từ từ vặn vẹo.
Hàng ngàn lá rừng xanh thẳm thình lình đổi sang sắc đen ngòm, dần dần trở thành những con mắt mở trừng trừng.
Bầu trời đang trong xanh nhưng dưới trăm ngàn ánh mắt, chỉ còn lại một mảng âm u.
“Hì hì”
Bất chợt, cổ chân lạnh toát, thiếu niên cúi đầu, mặt cỏ xám ngoét. Đầu ngọn cỏ chẻ ra, từ trong ấy mọc ra những cánh tay trắng nhợt nhạt.
Một. Hai. Ba… Vô số cánh tay trắng vùng vẫy, ghì chặt cổ chân, cổ tay, và cổ Trần Nhất Sinh.
Hắn cự quậy, nhưng những ngón tay cứ dính chặt trên da thịt, chầm chậm, từng chút một lôi xuống.
“Thình thịch”
Trần Nhất Sinh giật mình, trái tim trong ngực đập nhanh như muốn nổ tung.
Hắn vội vã ôm ngực, cảm nhận cơ ngực đang siết lại, thở gấp gáp.
Mãi đến một lúc sau, ý thức dần trở về với thực tại, thiếu niên mới dám ngẩng mặt nhìn lên.
Trời xanh trong, thanh diệp đong đưa, thảm cỏ dưới thân mềm mại.
Hắn đưa một tay che đi nửa gương mặt của mình, cười đắng chát.
Về thành sao?
Trần Nhất Sinh ngồi dậy, cuống cuồng xoa xoa tóc. Ta về thành làm gì?
Hoàng An Thành có vô số cường giả toạ trấn, có tự đại thế gia, thậm chí thành chủ là tu sĩ Nguyên Anh, nhất định sẽ bình an vô sự!
Một tên tiểu tu sĩ yếu ớt như ta đến cả thân mình còn lo chưa xong, quay về nơi quái quỷ đó cũng chỉ có con đường chết.
Đúng! Đúng như vậy!
Hắn nở nụ cười gượng gạo, tự trấn an mình một thoáng.
Đoạn, thiếu niên tiếp tục nằm xuống mặt cỏ, mái tóc rối xù, ánh mắt đờ đẫn nhìn trời cao:
“Đáng chết! Ta là tên thằng hèn!”
“Đi thôi.”
Đúng lúc này, âm thanh của nữ tử truyền đến.
Nguyễn Thanh Trúc nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.
Trần Nhất Sinh đang tự mắng mình, nghe vậy vội đứng lên. Tuy nhiên, vừa gượng dậy thì đầu gối đã xụi lơ.
Hắn uể oải ngồi xuống, cả người dường như mất xương, một cử động một ngón tay cũng gian nan.
“Tỷ tỷ, cho ta nghỉ thêm một chút nữa được không?” Thiếu niên cười khổ.
Nguyễn Thanh Trúc nhìn người trẻ tuổi, áo trắng nhuộm đỏ đã ướt đẫm, trán nhợt nhạt nhăn lại.
Nàng trầm mặc một chốc, để rồi một cơn gió nhẹ thoáng qua, tán cây xào xạc, tà thanh y phiêu động trong gió.
Một chiếc lá xanh nghiêng nghiêng rơi xuống, che đi thân ảnh nữ tử.
Đến khi gió lắng xuống, lá rừng đáp trên đất, thanh y cũng đã theo gió rời đi.
Im lặng.
Trần Nhất Sinh mở to mắt, cất to tiếng gọi:
“Thanh Trúc tỷ tỷ! Thanh Trúc tỷ tỷ!”
Mặc cho thiếu niên gọi to nửa ngày trời, trong rừng chỉ là một mảnh tĩnh mịch. Một cánh rừng xanh um, vẻ mặt Trần Nhất Sinh thì xám trắng.
Hắn đột nhiên nghĩ đến một cảnh tượng đáng sợ, nữ tử ngán ngẩm với cục tạ này, nên đã quyết định vứt đi.
Thiếu niên rùng mình, cố nén thân thể nặng trịch mà đứng lên.
Rõ ràng chỉ một thời gian ngắn trước đó, nơi này trong mắt Trần Nhất Sinh là rừng già nguyên sinh tươi tốt, vậy mà giờ đây đột nhiên chẳng khác nào âm ty địa ngục.
Hắn cắn răng, cố nhích người, nhưng chỉ vừa đi được vỏn vẹn hai bước, chân đã ngã xuống.
“Bịch…”
Trần Nhất Sinh nằm sấp trên đất, cái cằm đau điếng.
Hắn gục mặt, nằm im một chỗ tại đó, nội tâm dần dà trở nên tuyệt vọng. Ở giữa rừng thiêng nước độc, ta có thể sống sót sao?
“Sột soạt…”
Thiếu niên nhúc nhích vành tai, nghe thấy một tiếng động nhỏ, nhưng giữa rừng xanh tĩnh mịch thì vang vọng đến lạ.
Hắn chậm chạp ngước mặt, chỉ thấy bụi rậm um tùm trước mặt đang động đậy, tiếng cỏ va vào nhau tạo nên từng âm thanh rung động nối tiếp nhau.
Trần Nhất Sinh vội vã gục mặt, nhiệt độ toàn thân trong nháy mắt giảm xuống, trong khi nhịp tim trong ngực cuồng loạn.
Đừng… nói là…
“Sột soạt…” “Sột soạt…”
Tiếng động ngày một gấp rút, bụi rậm cũng rung lên dữ dội. Trong đầu thiếu niên gào thét, mau chạy!
Thế nhưng mặc cho tâm trí ra sức thúc giục, thân thể cứ như cũ nằm rã rời tại chỗ.
Bỗng nhiên, âm thanh đột ngột ngưng lại, Trần Nhất Sinh căng mắt, mồ hôi lạnh đổ xuống làm đôi mắt cay xè, tuy vậy một cái chớp mắt cũng chẳng dám.
Thời gian từ từ trôi qua. Hắn ngày càng co mình, nắm tay giữ chặt ngọn cỏ.
“Hô…”
Một cơn gió lạnh thổi qua, đôi con ngươi thiếu niên co lại. Từ trong đám cỏ, một bóng đen phóng ra.
“Chít!” “Chít!”
Trần Nhất Sinh ngây ngẩn cả người, mí mắt chớp chớp.
Một con sóc nhỏ vừa chui ra từ cỏ, giương cao đôi mắt to tròn nhìn chăm chăm, cặp răng cửa to đang ngậm một trái cây rừng. Nó vừa gậm vừa phát ra từng âm thanh vui thích.
Thiếu niên nhẹ nhõm thở ra, cứ tưởng là một đầu đại yêu ba đầu sáu tay nào đó, nhưng chỉ là một con tiểu thú.
Nhìn dáng vẻ này, chắc là trong thực đơn của nó sẽ chẳng có món thịt người đâu nhỉ?
Hắn tự cười sự nhát gan của chính mình.
“ĐÙNG!”
Mặt đất rung chuyển, đại thụ ngả nghiêng, nụ cười nhẹ nhõm đông cứng.
“Chíttttt!”
Sóc nhỏ đang vui vẻ ngậm trái cây rừng, đột ngột chiếc đuôi lông dựng đứng, rít lên một tiếng chói tai.
Tức thì, nó vứt cả quả dại đang cắn dở, cuống quýt chạy trốn, chỉ trong thoáng chốc đã một lần nữa chui vào trong rừng cây rậm rạp.
Bóng đen đồ sộ đáp xuống, trực tiếp đục thủng mặt đất.
Nó vỗ vỗ chiếc cánh, cuồng phong thổi vù vù, xung quanh những tán đại thụ đang run rẩy, thân cây chao đảo mãnh liệt.
“Ục…”
Nghe thấy âm thanh này, nửa cái mạng còn lại của Trần Nhất Sinh suýt chút nữa cũng bị cuốn bay theo cơn gió mạnh.
Hắn sợ vỡ mật, vội vã nhắm mắt, thậm chí nín cả thở. Mấy tên chuyên gia sinh tồn nói rằng gặp thú dữ có thể giả chết để sống sót. Xin làm ơn! Đừng gạt ta!
Trần Nhất Sinh nằm im như xác chết, thẳng cho đến lúc sắc mặt từ tái nhợt ngả sang màu đỏ chót vì thiếu thở.
Bấy giờ, tiếng gió cũng từ từ giảm dần, rốt cuộc trở nên im lặng. Thiếu niên chẳng thể nào nhịn nổi được nữa, điên cuồng thở gấp, mí mắt cũng vô thức mở ra.
“Ục…”
Hắn chết lặng, ngẩng mặt. Đập vào trong mắt là một cái mỏ vàng ngà đang mở to, đến mức dễ dàng nuốt chửng mười gã đàn ông.
Một thoáng này, Trần Nhất Sinh chính thức tuyệt vọng, đầu óc chỉ còn lại duy nhất một ý nghĩ:
“Mạng mình tận rồi.”
“Ngươi lên đi.”
Bỗng nhiên, giọng nói quen thuộc vang lên, thiếu niên đang nhắm mắt đón nhận cái chết thình lình mở ra, chỉ thấy một tà váy xanh nhẹ nhàng rơi xuống:
“Nó sẽ chở ngươi.”
Hắn giật nảy cả mình, lúc này mới có thể nhìn rõ ràng được thân ảnh trước mặt.
Đây là… một con chim bồ nông?
Chỉ có điều, nó to ngang ngửa một toà nhà, vô số chiếc lông vũ trắng muốt mọc mất trật tự phủ xuống, đôi chân gầy tong teo so với thân hình cự đại.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn của thiếu niên, con chim bồ nông đóng lại chiếc mỏ to, một đôi mắt chim uể oải cũng nhìn lại, mắt chạm mắt.
Trần Nhất Sinh ngờ nghệch.
Nguyễn Thanh Trúc ngồi trên con bồ nông, thấy vậy nghiêng đầu:
“Chẳng lẽ ngươi muốn tiếp tục đi bộ sao?”
Tiếng nói thanh thúy của nữ tử truyền vào tai, Trần Nhất Sinh từ trong trạng thái ngơ ngác chợt tỉnh táo lại, ấp úng:
“Ta, ta lên ngay!”
Hắn nói rồi cố gắng đứng dậy, nhưng rất nhanh lộ ra dáng vẻ xoắn xuýt. Chỉ riêng đôi chân cao của con chim này đã cao như cột nhà.
Nếu là mấy ngày trước, thiếu niên chỉ cần vận linh lực là có thể dễ dàng nhảy lên, thế nhưng giờ đây…
Bồ nông dùng ánh mắt cá chết nhìn thiếu niên một thoáng, rũ đôi cánh của mình xuống.
Dưới vẻ mặt ngơ ngác của Trần Nhất Sinh, nó chỉ cần nhẹ nâng cánh, thiếu niên bị hất lên không, lộn một vòng rồi “phịch” một tiếng, đã vững vàng ngồi trên lưng con cự điểu.
“Đa tạ nông ca!”
Trần Nhất Sinh chắp tay, rồi quay sang nhìn nữ tử ngồi cạnh, gãi gãi đầu:
“Đây là yêu thú phi hành của tỷ tỷ sao?”
Trong giới tu chân, việc có một con yêu thú phi hành là minh chứng cho thực lực và địa vị của tu sĩ.
Hắn nhớ đến vị chấp sự họ Đào cũng có một con cự điểu. Thế nhưng, con cự điểu đó là một đầu đại điêu uy vũ, vừa nhìn đã cảm thấy oai phong ngút trời.
Đằng này… chim bồ nông cũng có thể làm toạ kỵ sao?
“Không.”
Nguyễn Thanh Trúc đáp với giọng thản nhiên:
“Vừa nãy ta tìm thấy nó trong rừng nên mới ngỏ ý nhờ nó chở chúng ta, thế là nó đồng ý.”
Nghe vậy, Trần Nhất Sinh sững sờ. Cứ tưởng nàng đã rời đi, ai ngờ là đi tìm yêu thú để chở cả hai, trong lòng thiếu niên nhất thời cảm động, nữ tử này nhìn vẻ ngoài có vẻ thờ ơ, nhưng thật ra là một vị tỷ tỷ ôn nhu à nha.
Hắn đang cảm động, đột nhiên ý thức được điểm dị thường, nghi hoặc:
“Đợi đã… nhờ?”
“Đúng vậy.” Nguyễn Thanh Trúc nghiêm túc.
Trần Nhất Sinh vuốt vuốt sóng mũi, vừa nhắc đến chữ nhờ, dường như toàn thân con chim mới run lên một cái.
Yêu thú nổi tiếng với sự hung hãn và xem con người như thức ăn, thật sự có thể nhờ vả được chúng sao?
Hắn nghĩ nghĩ, ánh mắt lơ đãng nhìn ra sau, tức thì ngậm miệng.
Im lặng quỷ dị.
Trên chiếc đuôi đáng lẽ sẽ phủ rạp lông vũ ấy, nhưng giờ phút này chỉ là một mảnh trơ trọi đáng thương, lộ ra một chiếc mông sần sùi như da gà trọc lông.
Thiếu niên trầm mặc một lúc rất lâu, thở dài, vỗ nhẹ vào lưng cự điểu:
“Nông ca, ngươi khổ cực rồi.”