Trời đêm, vầng minh nguyệt treo cao, soi sáng rừng đêm thăm thẳm.
“Phực!”
Một ánh đỏ phừng lên, nhanh chóng nhuộm đỏ một góc rừng.
Trần Nhất Sinh ngồi trước đống lửa trại, một tay quơ nhẹ, sức nóng ấm áp vương trên năm đầu ngón tay.
Một góc gần đó, con bồ nông nằm cuộn tròn, dùng đôi cánh to che lại chiếc đuôi trụi lông của mình, đôi mắt him híp.
Thiếu niên ngước mặt, trên cành cổ thụ cao ngất, nữ tử tựa người vào thân cây, ánh mắt thanh tịnh nhìn ngắm trăng tròn vành vạnh.
Hắn cười cười, rõ ràng đêm qua còn đang trong men say với một thiếu nữ, giờ đây đi cắm trại cũng một nữ tử khác. Thế gian này đúng là chẳng ai đoán được chữ ngờ…
“Ột ột…”
Bỗng nhiên, một tiếng sôi òng ọc vang trong tai, Trần Nhất Sinh cúi đầu nhìn cái bụng đang réo của mình.
Từ ngày trở thành tu chân giả, đói thì chỉ cần vận một vòng chu thiên là đủ, thế nhưng hiện tại ngay cả một tia linh lực cũng chẳng vận nổi.
Hắn xoa xoa bụng, một cơn đói cồn cào ập đến. Nơi đây chỉ toàn là cây với cây, đồ ăn ở đâu ra?
Bỗng, ánh mắt thiếu niên dừng lại trên người con cự điểu đang nằm, đồng tử toát ra một tia ánh sáng, song chỉ một giây sau đã vụt tắt.
Hắn vội vã thu lại ánh nhìn. Tội lỗi, tội lỗi…
Trần Nhất Sinh đành đảo mắt nhìn quanh để di dời sự chú ý, chỉ thấy rừng sâu âm u, dường như là đêm đen trải dài vô tận.
Đối với dân chúng trong thành, Hoàng An Sơn Mạch là tử địa. Yêu thú đông như rừng, nhưng… di chuyển cả ngày trời, ngoại trừ vị Nông ca nằm đằng đó, có vẻ cũng chẳng nhìn thấy một mống yêu thú nào nữa?
Ý nghĩ này vừa nảy ra trong đầu, chợt một tà thanh y nhẹ nhàng đáp xuống ngay trước mặt, thiếu niên ngây ngẩn:
“Tỷ tỷ, có chuyện gì sao?”
Nguyễn Thanh Trúc trầm mặc, ánh mắt nhìn về một góc tối đen trong rừng. Hắn thấy vậy cũng vội nhìn theo, một thoáng này cũng trở nên im lặng.
Trên trời đêm, vô số vì sao lấp lánh. Giữa rừng đêm, cũng vô số cặp mắt sáng quắc đang nhìn chằm chằm hai người.
“Hú!!!”
Từ một nơi xa xăm nào đó, thình lình vọng đến một tiếng tru dài, chỉ trong một chốc sau, tiếng tru chợt im ắng, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch.
Những ánh mắt sáng quắc ngày một gần, ngày một gần…
“Grrừừ…”
Xung quanh truyền đến những tiếng gầm gừ trầm thấp, một đám sinh vật nhanh chóng vây quanh nơi này. Đôi mắt vằn vệt từng tia máu, lông đen như nhung dường như tan vào màn đêm.
Bọn chúng là những con báo đen, tuy vậy con nào con nấy to ngang ngửa một con voi. Trong miệng chúng nhe ra những chiếc răng nanh trắng ngà, ngoe nguẩy năm chiếc đuôi dài.
Dẫn đầu đàn mấy chục con, một đầu dạ báo với thân thể to đồ sộ gấp đôi những con còn lại. Bấy giờ, nó gầm gừ, miệng nhếch cao như đang nở nụ cười, những con trong đàn cũng cười theo, để lộ ra miệng đỏ như máu.
Đối diện với ánh nhìn của đám ác thú, Trần Nhất Sinh nổi cả da gà. Dù là tu sĩ, nhưng nỗi sợ yêu thú đã ăn sâu vào tiềm thức của con người tại nơi này.
Nguyễn Thanh Trúc nhìn đám yêu thú một chốc, sau đó nhìn sang thiếu niên: “Ngươi có đói không?”
“Ách” Trần Nhất Sinh nghe vậy ngây ngẩn, ngay giữa thời điểm dầu sôi lửa bỏng, tại sao nàng đột nhiên hỏi như vậy?
Hắn vừa định đáp: “Ta…”
“Ột ột…”
Bụng đã thay chủ nhân trả lời. Thiếu niên nóng mặt, gượng gạo nhỏ giọng: “… cũng có một tí.”
“Vậy à.”
Nữ tử nhẹ gật đầu, đối diện với đám yêu thú nhe nanh múa vuốt đang từ từ tiếp cận, dẫu vậy gương mặt thanh lệ thật hiếm nở nụ cười nhạt.
“Gàooo!!!”
Báo đầu đàn gầm to vang dội một tiếng, thoáng chốc mười mấy con yêu thú đồng thời vồ đến.
“Cẩn thận!”
Trước mặt, nữ tử đang đứng im, trong khi móng vuốt đen sì của đám yêu thú sắp sửa chạm đến người nàng, Trần Nhất Sinh theo phản xạ la to.
“Vù vù…”
Bỗng nhiên, ống tay áo trống rỗng của thiếu niên phất phơ, tiếng gió nổi ù ù đinh tai.
Nằm gần đó, con cự điểu đang mơ màng bỗng dưng mở mắt. Nó đập cánh một cái, thân ảnh cự đại tức thì biến mất. Ngay sau đó, cuồng phong loạn.
Trần Nhất Sinh chỉ còn nhìn thấy thanh y nhè nhẹ phiêu động. Dù xung quanh gió rít gào, nhưng tại nơi cả hai đang đứng, ngọn lửa vẫn nhè nhẹ cháy.
Hắn nhìn một thoáng đã cảm thấy đôi mắt đau rát, vội nhắm mắt lại. Chỉ qua ít lâu, tiếng gió đã lắng xuống, mí mắt thiếu niên mở ra, rừng đêm một lần nữa trở về với sự thinh lặng vốn có.
Dưới ánh trăng, con cự điểu ngẩng cao cái cổ thon dài, mỏ vàng ngoác rộng của nó đang ngậm một đống chân thú nhuốm máu.
“Ừng ực…”
Nó nuốt xuống, tiếp đó giơ cánh chùi chùi mép mỏ của mình, cánh trắng đọng lại những vệt đỏ tươi. Dưới đôi chân gầy gò, đàn yêu thú đã mất tích, chỉ còn lại những tảng thịt sống vuông vức được chất cao như núi.
“Ục…”
Một âm thanh quái dị vọng đến, trong chớp mắt cự điểu đã quay về chỗ nằm cũ, cuộn tròn chiếc đuôi trọc lông, ánh mắt mở to chầm chậm trở nên uể oải.
“Hể?” Trần Nhất Sinh ngờ nghệch.
"..."
Thiếu niên ngước cổ nhìn núi thịt trước mặt, tặc lưỡi một tiếng, sau đó xiên vài tảng thịt to vào nhánh cây. Đặt chúng trên đống lửa trại rừng rực.
Thời gian từ từ trôi qua, mùi thịt nướng tỏa ra thơm ngát, những tảng thịt đỏ tươi chậm rãi ngả sang màu đỏ đậm, nước mỡ rơi xì xèo trên than hồng.
Trần Nhất Sinh đặt tảng thịt nướng to nhất trên một chiếc lá rừng rộng vành, cẩn thận mang nó đến trước mặt con bồ nông, nở một nụ cười nịnh nọt:
“Nông ca, mong ngươi tiếp nhận một chút thành ý này của tiểu đệ.”
Thoạt đầu nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của con chim này, cứ tưởng nó chỉ là một đầu yêu thú thông thường, nào ngờ đại trí nhược ngu, chỉ trong một thời gian ngắn ngủi đã dọn sạch cả một đàn yêu thú hung hãn.
Một cái đùi to như vậy, ta ôm chắc rồi!
Đôi đồng tử đen dường như lúc nào cũng thiếu tinh thần, cự điểu chậm chạp mở mỏ. Trần Nhất Sinh nhanh tay đặt tảng thịt vào trong đó.
Nó đóng mỏ lại, ngủ tiếp.
“Nông ca, sau này có việc gì muốn sai vặt, cứ nói với tiểu đệ!”
Trần Nhất Sinh vỗ vỗ ngực nói, rồi quay về nơi đống lửa. Một tảng thịt to nhất đã dành cho đại ca, nhưng còn rất nhiều thịt. Hắn nhìn nữ tử đang ngồi ngơ ngẩn trên cành cây cao, cất giọng:
“Tỷ tỷ có muốn ăn với ta không?”
Vừa nói xong, ngọn gió thơm đã thoang thoảng nơi chóp mũi thiếu niên, nàng đứng ngay cạnh:
“Được thôi.”
Trần Nhất Sinh nghe vậy, thầm ngạc nhiên. Thực ra việc mới tỷ tỷ này ăn chỉ là thuận miệng. Dù sao tu chân giả có thể ích cốc, ăn uống bị coi là phàm tục. Huống chi nàng cứ như tiên nữ thoát tục, vậy mà vừa mời đã đồng ý.
“Đến ngay đây! Đến ngay đây!”
Hắn vừa đáp, vừa nhanh tay gói thịt nướng vào trong lá.
Thịt được chia xong cho đại ca và tỷ tỷ, rốt cuộc cũng đến phiên tiểu đệ. Trần Nhất Sinh nhặt miếng thịt mỏng đang toả ra những sợi khói mỏng manh, ngắm nghía.
Nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên ăn thịt yêu thú, liệu có giống như trong truyền thuyết? Ăn vào một miếng sẽ tăng ngàn năm thọ nguyên?
Hắn ném miếng thịt vào miệng, trước tiên cứ chiều cái bụng đói lả cái đã. Thịt vừa tan trên đầu lưỡi, thiếu niên mở to mắt. Vị ngọt của thịt hòa cùng mùi thơm của mỡ, thật là ngon!
Hắn ăn thêm một miếng, rồi một miếng nữa.
Thịt vừa mềm vừa ngọt, săn chắc thơm ngon, thậm chí đủ sức sánh ngang với thịt bò thượng hạng ở Trái Đất. Rõ ràng chỉ nướng đơn giản mà đã ngon đến vậy, nếu như mang chúng nấu thành những món khác, nhất định là mỹ thực.
Trần Nhất Sinh đang ăn ngon lành, thế nhưng giữa chừng thì dừng lại, cảm nhận một ánh mắt lặng lẽ dừng lại trên người mình.
Hắn ngẩng đầu, lá trên tay của nữ tử chỉ là màu xanh, thịt đỏ đã trống trơn.
“Tỷ tỷ muốn ăn nữa sao?” Thiếu niên ngập ngừng.
“Dĩ nhiên.” Nguyễn Thanh Trúc đáp.
“Để ta nướng thêm.”
Trần Nhất Sinh đặt lá đựng thịt của mình xuống, thịt nướng chẳng còn bao nhiêu, nhưng thịt sống vẫn chất thành đống. Với số thịt này, e rằng cho cả gia đình ăn thêm cả tuần cũng thừa sức.
Hắn nghĩ vậy, chỉ là…
Tinh tú nhấp nháy, minh nguyệt sáng trong, thiếu niên ngồi trước ngọn lửa trại, gương mặt méo xệch.
Đối diện, nữ tử ăn rất chậm, rất từ tốn, nhưng lạ thay một tảng thịt to thì vơi với tốc độ thần tốc. Tảng thịt mà dù là một người đàn ông trưởng thành cũng mất cả canh giờ để ngốn, nàng chỉ cần ngắn ngủi một chốc.
Đây… là sức ăn của con người sao?
Trần Nhất Sinh nghĩ đoạn, nhìn sang núi thịt chất chồng mới đầu giờ đây chỉ còn vỏn vẹn vài tảng, mép miệng run run.
Dáng người của vị tỷ tỷ này thanh mảnh như sương mai, ai ngờ có một tấm lòng rộng lớn như đại dương.
Bấy giờ, Nguyễn Thanh Trúc đứng dậy, mặc cho một người đã giải quyết núi thịt, dáng vẻ của nàng điềm nhiên như cũ. Thiếu niên vội tiếp thêm thịt:
“Tỷ tỷ, mời ngươi.”
“Ta no rồi…”
Nguyễn Thanh Trúc trả lời, tay thì rất thản nhiên nhận lá gói thịt từ người trẻ tuổi.
Nàng xoay người, nhoáng một cái đã ngồi lại trên tán cây. Trăng vàng soi đêm, ngân tinh vô ngần, thanh y như mộng, nữ tử mỉm cười:
“Đa tạ vì đã chiêu đãi…”